Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 702: Gặp sau [5]

Editor: May

Cả người Lương Thần, lập tức liền sửng sờ tại chỗ, không nhúc nhích nữa.

......

Lúc đi tới, Cảnh Hảo Hảo cũng không cảm thấy rét lạnh, hiện tại ngừng lại, cô lại cảm thấy từ lòng bàn chân nổi lên một tia lãnh lẽo.

Cảnh Hảo Hảo chà chà chân, quét rơi bông tuyết dính trêи quần áo xuống đất, nhanh chóng mở bước chân, chuẩn bị rời đi.

Trêи toàn bộ cầu vượt, không có một bóng người, Cảnh Hảo Hảo đi hai bước, mới phát hiện, trước mặt có bóng người.

Cách khoảng cách có chút xa, cô không có thấy rõ là ai, tuyết rơi giống như có thể chôn giấu người bất cứ lúc nào, Cảnh Hảo Hảo không có dừng lại bước chân, tiếp tục đi về phía trước.

Cô phát hiện, người trước mặt dừng bước chân một chút, đáy lòng Cảnh Hảo Hảo hơi có chút hoài nghi, tiếp tục đi về phía trước hai bước, sau đó mới nhìn rõ ràng, người nọ là ai.

Bước chân của cô, lập tức dừng lại tại chỗ.

Gió xen lẫn tuyết, bay lả tả.

Cảnh Hảo Hảo và Lương Thần vẫn duy trì tư thái như trước, nhìn đối phương, vẫn không nhúc nhích.

Hai người ai cũng không có mở miệng nói chuyện, toàn bộ thế giới đều trở nên im lặng, chỉ có tiếng gió tiếng tuyết rơi.

Qua không biết bao lâu, có người đi đường vội vàng theo đi qua bên người bọn họ, mang theo tiếng bước chân kẽo kẹt kẽo kẹt, sau đó lại quay về một mảnh im lặng.

Lúc này Lương Thần mới đột nhiên mở bước chân, chậm rãi đi tới.

Người đàn ông mặc một thân áo gió màu đen, cổ áo dựng thẳng lên cao cao, thoạt nhìn phong tư cao ngất.

Vừa rồi bởi vì gió tuyết lớn, Cảnh Hảo Hảo cũng không có thấy rõ vẻ mặt của anh, hiện tại cùng với anh tới gần, cô tinh tường nhìn thấy trêи mặt phong thần tuấn lãng của anh, ánh mắt thâm trầm như biển.

Cảnh Hảo Hảo giống như là bị ngừng lại tại chỗ, hoàn toàn không thể nhúc nhích.

Cô trơ mắt nhìn Lương Thần đứng trước mặt cô cách một bước xa, sau đó, hô hấp của cô bỗng dưng liền căng thẳng.

Buổi sáng Cảnh Hảo Hảo ra cửa vội vàng, chỉ mang một đôi giày đế bằng, lúc cô mang giày cao gót, đã thấp hơn Lương Thần rất nhiều, hiện tại cô phải ngửa nửa đầu, mới có thể duy trì nhìn thẳng vào mắt anh.

Hai người vẫn không nói chuyện, cứ đứng lẳng lặng như vậy.

Qua không biết bao lâu, Lương Thần mới mở miệng, hỏi: “Tuyết lớn như vậy, sao em lại ở nơi này một mình?”

Giọng nói của anh, dễ nghe trước sau như một, giống như những ngày trong trí nhớ của cô, Cảnh Hảo Hảo cảm thấy trong ngực đau nhói mơ hồ, hốc mắt liền trở nên có chút chua xót, cô mở to đôi mắt trắng đen rõ ràng, nhìn lại Lương Thần, thật lâu sau, mới bình ổn tâm tình thấp thỏm của mình, nhẹ nhàng mở miệng, ngữ khí bình tĩnh, câu nói lưu loát: “Em đi ra tùy tiện dạo một chút.”

Lương Thần nhìn thấy đỉnh đầu đen nhánh của Cảnh Hảo Hảo đã rơi xuống một tầng tuyết, anh đặt tay ở trong túi, theo bản năng muốn lấy ra nữa, giúp cô phủi rơi những bông tuyết này, nhưng vươn đến một nửa, cuối cùng nắm thành quyền đầu, lại thả trở về, hơi dời tầm mắt đi một chút, nói: “Thời tiết không tốt, sớm về nhà một chút đi.”

Ngữ khí của anh nghe có vẻ có chút bạc lạnh, giống như đối với một người bình thường, không còn có tràn đầy cảm xúc quan tâm rõ ràng như trước nữa.

Tuyết rơi trắng xóa, tiếng gió rền vang.

Cảnh Hảo Hảo nhìn Lương Thần, không có mở miệng nói chuyện, nhưng đáy mắt đã có hơi nước dần dần tụ tập.

Cô chưa từng nghĩ đến, sau khi anh và cô lại sẽ có bất ngờ không kịp phòng gặp được trêи đường cái, lại sẽ là cục diện lãnh đạm như vậy.

Cảnh Hảo Hảo vào lúc nước mắt lăn xuống, hơi cúi thấp đầu, cô sợ chính mình còn tiếp tục đứng ở đây nữa, thật sự sẽ khóc lên, liền nuốt nuốt nước miếng, để lại một câu: “Ngượng ngùng, em đi trước.”
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)