Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 635: Chim bay và cá [8]

Editor: May

Có một loại đáp án, tựa hồ có thể miêu tả sinh động bất cứ lúc nào.

Cảnh Hảo Hảo nhìn tin nhắn Lương Thần gửi đến trêи di động kia “Hảo Hảo, em muốn biết người anh thích là ai khônh?”, cả người trong nháy mắt liền như dừng ở nơi đó.

Hô hấp của cô trở nên có chút dồn dập, qua nửa ngày cũng chưa nâng ngón tay lên, gõ chữ xuống trêи bàn phím.

......

Lương Thần trong phòng khách, cảm thấy thời gian như vậy, giống như là bị đau khổ kéo dài vô hạn.

Anh ngừng thở, đợi di động của mình vang lên.

Một giây, một phút, mười phút...... Suốt 20 phút, Cảnh Hảo Hảo không có trả lời tin nhắn cho anh.

......

Qua không biết bao lâu, Cảnh Hảo Hảo nhẹ nhàng giật giật thân thể, mới phát hiện động tác nằm úp sấp của mình, làm cho cánh tay của mình đều trở nên có chút run lên.

Cảnh Hảo Hảo lật người, lúc này mới nhẹ nhàng gõ vài cái lên di động trong tay: “Là ai?”

Cô còn chưa gửi đi, liền cảm thấy ngón tay của mình run rẩy lợi hại, cô nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, sau đó liền nhấn gửi đi.

......

Di động truyền đến tiếng vang ting ting trong lòng bàn tay, Lương Thần không có dừng lại liền mở khóa điện thoại di động, trong nháy mắt anh nhấn mở tin nhắn điện thoại di động kia, anh rõ ràng nhìn thấy đầu ngón tay của mình đang run rẩy.

Tin nhắn mở ra, rơi vào mi mắt anh, là hai chữ: [ Là ai?]

Lương Thần nhìn chằm chằm hai chữ kia hồi lâu, anh mới hít một hơi, thật sâu sau đó nhẹ nhàng nhấn hai cái, không chút do dự gửi ra ngoài.

......

Trong nháy mắt di động vang lên ở bên tai, Cảnh Hảo Hảo theo bản năng kéo chăn, chôn mình vào.

Cô mơ hồ cảm thấy trái tim mình, có thể nhảy ra trong ngực bất cứ lúc nào.

Cô ở trong ổ chăn tối đen, ước chừng ngây người năm phút đồng hồ, mới miễn cưỡng vươn tay, sờ soạng di động, vẫn núp ở trong chăn như trước, mở khóa, nhấn mở tin nhắn Lương Thần gửi đến.

Phản ứng đầu tiên của cô, là nhắm hai mắt lại, cô ở trong ổ chăn tối đen, tinh tường cảm giác được tiếng hít thở của mình là dồn dập như vậy, sau khi lông mi của cô run rẩy thật lâu, mới nhẹ nhàng nâng lên, sau đó cô tinh tường thấy được một chữ trêи màn ảnh di động của mình.

Chỉ có một chữ.

Em.

......

Trong nháy mắt này, Cảnh Hảo Hảo cảm thấy có tiếng sấm ầm ầm nổ tung trong đầu của mình, sau đó, máu toàn thân cô như là bị đông lại, ngừng chảy xuôi, không khí quanh thân như là bị tháo nước, không thể hô hấp.

Cô cứ như vậy bình tĩnh nhìn di động trong lòng bàn tay, nhìn đối thoại trêи màn hình.

-- Hảo Hảo, em muốn biết người anh thích là ai không?

-- Là ai?

-- Em.

Qua hồi lâu, hồi lâu, Cảnh Hảo Hảo mới nhẹ nhàng giật giật tròng mắt, cô một phen xốc chăn lên, hé miệng, dùng hết toàn lực hô hấp.

Sau đó ở trong đầu nổ tung thành một mảnh của mình, Cảnh Hảo Hảo hao hết toàn lực tìm kiếm hồi lâu, tìm kiếm ra một câu:

Lương Thần thích cô, người Lương Thần thích là cô......

......

Lương Thần vẫn duy trì tư thái vừa mới ngồi ở trong phòng khách, anh rốt cục nói ra miệng.

Ngày anh và cô lĩnh giấy hôn thú, vốn vào ngày kết hôn đó, anh từng muốn tỏ tình với cô, trì hoãn lâu như vậy, rốt cục cũng nói ra miệng.

Mặc kệ cô là cự tuyệt, hay là đáp ứng.

Anh vẫn luôn thích cô.

Lương Thần chậm rãi tựa vào trêи sô pha, phát hiện chính mình gửi đi một chữ đơn giản như vậy, nhưng lại hao phí nhiều khí lực của anh như vậy.

Anh chậm rãi nâng đầu, nhìn đèn sáng trêи trần nhà, chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)