Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 593: Tâm sự [23]

Editor: May

“Hạt châu tốt nhất là loại nào?” Lương Thần lại hỏi.

Đáy mắt Duyên Hoa càng sáng hơn: “Bồ đề tử, em đã muốn đi chùa Vạn Phúc cầu một phật châu bồ đề tử.”

Lương Thần không có hé răng, chỉ gật gật đầu, liền gục đầu xuống tiếp tục xem báo chí của mình.

Ăn xong cơm tối, Lương Thần cũng không có đứng lên chạy lấy người như thường ngày, ngược lại nghiêng đầu, nhìn thoáng qua mẹ của mình, hỏi: “Ngày mai mẹ đi chùa Vạn Phúc?”

“Đúng vậy, Duyên Hoa nói đi với mẹ.”

Lương Thần suy nghĩ một chút, liền nói: “Ngày mai con lái đưa hai người cùng đi.”

......

Chùa Vạn Phúc cách thành phố Giang Sơn có bốn tiếng đường xe, cho nên ngủ lại ở trong chùa một đêm.

Vào ban đêm, Lương Thần chọn một chuỗi phật châu bồ đề tử, đưa cho phương trượng khai quang cho nó.

Quá trình khai quang suốt hai tiếng đồng hồ, anh liền quỳ gối trêи bồ đoàn, từ châm nến đỏ đến khi phương trượng niệm xong kinh văn, nến đỏ cháy hết, mắt anh nháy cũng không nháy một chút, vẫn luôn đang nhìn phật châu kia.

Duyên Hoa và mẹ Lương Thần liền đứng ở phía sau, Duyên Hoa nhìn phật châu bồ đề tử Lương Thần khai quang kia, giống mình y như đúc, bất giác nghĩ đến Lương Thần đây là muốn chuẩn bị tặng cho chính mình, bởi vì qua năm ngày nữa, chính là sinh nhật của cô ta.

Đáy lòng Duyên Hoa hơi thoáng hiện lên một chút kϊƈɦ động.

......

Ngày hôm sau, trở lại thành phố Giang Sơn từ chùa Vạn Phúc, đã là tám giờ tối, Lương Thần đưa mẹ và Duyên Hoa về nhà, đã là mười giờ.

Anh lái xe, vòng một vòng từ chỗ Duyên Hoa, vòng đến dưới lầu Cảnh Hảo Hảo, vươn tay, lấy phật châu từ trong túi ra, cầm ở trong lòng bàn tay xoay xoay, sau đó liền ngẩng đầu, nhìn thoáng qua căn phòng của Cảnh Hảo Hảo, phát hiện đã tắt đèn, liền lẳng lặng ngây người trong chốc lát, lái xe, trở về biệt thự giữa sườn núi.

......

Tối hôm qua Cảnh Hảo Hảo miên man suy nghĩ hồi lâu mới ngủ, ngủ muộn, hôm sau tỉnh lại cũng có chút trễ, nhưng cô mở di động ra, suy nghĩ đầu tiên trong đầu, cũng không phải nhìn thời gian, ngược lại muốn đi nhìn điện báo một chút.

Phát hiện không có điện thoại Lương Thần gọi tới, Cảnh Hảo Hảo thoáng có chút mất mát, liền vội vàng mặc quần áo, thu thập chỉnh tề chính mình, đi công ty.

Cả một buổi sáng, vẫn mất hồn mất vía như trước, đến buổi chiều, công ty có hoạt động, Cảnh Hảo Hảo lại không có hứng thú gì, ngồi ở trêи vị trí của mình, nhìn đồng nghiệp chơi đùa vui vẻ.

Chịu đựng đến bốn giờ chiều, Cảnh Hảo Hảo nghĩ một ngày này, Lương Thần khẳng định sẽ không liên hệ cô, liền dứt khoát ghé vào trêи bàn.

Giấc ngủ tối hôm qua có chút không đủ, cho dù tiếng cười mọi người trong văn phòng ồn ào thành một mảnh, đặc biệt tranh cãi ầm ĩ, Cảnh Hảo Hảo vẫn lâm vào mộng đẹp.

Tuy rằng chỉ ngắn ngủn trong chốc lát, Cảnh Hảo Hảo vẫn mơ một giấc mộng, cô mơ thấy Lương Thần, mặt đối mặt ngồi nói chuyện phiếm với cô, hai người hàn huyên hồi lâu, giọng nói của anh rất êm tai, ôn nhuận dễ nghe, còn muốn mê người hơn ca khúc cảm động cô nghe vào tối hôm qua.

Ánh mắt Lương Thần trong mộng rất đẹp, sâu thẳm như là hồ sâu, mang theo lực hấp dẫn nồng đậm, làm cho cô dần dần bị mất phương hướng. Thậm chí, làm cho cô ngừng hô hấp.

Cảnh Hảo Hảo chính là bị chính mình nghẹn tỉnh, cô mở to mắt, đầu tiên là thở hổn hển mấy hơi, sau đó mới phát giác chính mình mơ cái gì, cả người chợt lập tức đứng lên từ trêи vị trí.

Cô lại có thể mơ thấy Lương Thần...... Hơn nữa giọng nói và ánh mắt của anh trong mộng lại chân thật như ạậy...... Rõ ràng chính là cô đã khắc vào trong trí nhớ.

Nhưng vào lúc này, điện thoại của Cảnh Hảo Hảo đột nhiên vang lên, cô cầm lấy vừa nhìn, là Lương Thần gọi tới, cô sợ tới mức tay run rẩy, điện thoại liền rầm rơi ở trêи bàn.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)