Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 556: Người lạ [6]

Editor: May

Tổng giám đốc Trần bưng ly rượu cười cười, buông tay bưng ly rượu xuống.

Lâm đổng giơ ly rượu lên trước mặt Cảnh Hảo Hảo: “Cảnh tiểu thư, tôi kính cô một ly.”

Cảnh Hảo Hảo tránh đi ánh mắt xích lõa của Lâm đổng, thái độ thản nhiên bưng ly rượu lên, chạm ly với Lâm đổng: “Lâm đổng, kính ngài.”

Uống rượu xong, Cảnh Hảo Hảo vẫn duy trì tư thái vừa rồi, nhìn chằm chằm món ngon trước mặt.

Lâm đổng thỉnh thoảng nghiêng đầu, hỏi Cảnh Hảo Hảo một vài câu, mỗi lần nói chuyện, Lâm đổng đều dựa vào rất gần, làm cho Cảnh Hảo Hảo rất mất tự nhiên.

Ngại sợ đắc tội Lâm đổng, sẽ đánh mất công việc, Cảnh Hảo Hảo đành phải thái độ xa cách ứng phó.

“Cảnh tiểu thư, cô ở dưới tay tổng giám đốc Trần ngây người bao lâu rồi?” Lâm đổng kính rượu với một tổng tài bên cạnh xong, nghiêng đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm cổ trắng nõn tinh tế của Cảnh Hảo Hảo, có chút lưu luyến quên về.

Cảnh Hảo Hảo cười cười khách sáo, hơi xê dịch sang bên cạnh một chút, muốn tránh né ánh mắt Lâm đổng: “Hơn một tháng.”

“Thời gian này cũng không dài.” Lâm đổng vừa nói, tay vừa ở dưới bàn, lặng yên không một tiếng động duỗi đến bên hông Cảnh Hảo Hảo.

Cảnh Hảo Hảo như là điện giật, chợt xê dịch sang bên cạnh, miễn cưỡng kéo kéo môi với Lâm đổng, cố gắng nặn ra một nụ cười.

Tay Lâm đổng đặt ở trêи lưng ghế dựa của Cảnh Hảo Hảo, ánh mắt trở nên thoáng có chút đáng tiếc, một lát sau, ông ta lại nói với Cảnh Hảo Hảo: “Cảnh tiểu thư, tổng giám đốc Trần phát cho cô tiền lương bao nhiêu?”

Cảnh Hảo Hảo nhìn tay Lâm đổng lại lặng yên không một tiếng động đưa tới bắp đùi mình lần nữa, đáy lòng nổi lên một trận ghê tởm, có chút không muốn để ý tới Lâm đổng, liền qua loa nói: “Ngượng ngùng, Lâm đổng, mấy thứ tiền lương này, là không cho phép lộ ra.”, vừa xê dịch chân mình sang một bên.

Lâm đổng lại thất bại, đáy mắt hơi hiện lên một chút không hờn giận, lại hiện lên ý tưởng khác, nói: “Cảnh tiểu thư, tôi từng học qua coi chỉ tay, tôi đến xem giúp cô nhân duyên.”

Nói xong, Lâm đổng trực tiếp vươn tay, kéo tay Cảnh Hảo Hảo, nhìn về phía lòng bàn tay của cô.

Cảnh Hảo Hảo theo bản năng liền chợt rút tay mình ra, không cẩn thận đánh rơi ly rượu trêи bàn, vang lên một trận tiếng ồn, khiến cho người chung quanh nhìn lại đây.

“Sao lại thế này?” Tổng giám đốc Trần hỏi. 

Cô có chút xấu hổ nhìn thoáng qua tổng giám đốc Trần, còn chưa có mở miệng, Lâm đổng đã nói: “Cảnh thư ký không phải cố ý.”

Cảnh Hảo Hảo nhìn cũng không có liếc mắt nhìn Lâm đổng bên cạnh một cái, chỉ đứng lên, qua loa để lại một câu: “Tôi đi toilet một chuyến.”

Sau đó, liền hơi khom người với người trêи bàn cơm, xoay người đi ra ngoài.

......

Nhạc đệm nho nhỏ như vậy của Cảnh Hảo Hảo và Lâm đổng, toàn bộ trêи bàn cơm, hoàn toàn không có bất luận kẻ nào phát hiện, huống chi, những tổng tài lớn này ăn chút đậu hủ của thư ký nhỏ, là chuyện thấy nhưng không thể trác, mặc dù bị người phát hiện, mọi người cũng hiểu được không phải chuyện lớn gì.

Nhưng mà, duy chỉ Lương Thần ngoại lệ.

Lực chú ý của anh vẫn luôn đặt ở trêи người Cảnh Hảo Hảo.

Cũng rõ ràng thấy được cảnh tượng lão tổng Vạn Đạt bên cạnh Cảnh Hảo Hảo đó, thường xuyên nói chuyện với Cảnh Hảo Hảo, lúc ấy, anh đã nhìn đến một bụng lửa, vào lúc ông ta nắm tay Cảnh Hảo Hảo, anh theo bản năng giơ ly rượu lên, muốn ném lên trêи đầu Lâm đổng, ai ngờ Cảnh Hảo Hảo lại nhanh chóng rút tay ra.

Lương Thần vẫn nhìn theo thân ảnh Cảnh Hảo Hảo biến mất ở cửa, mới chậm rãi kéo tầm mắt về, dừng ở trêи người Lâm đổng hơi béo.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)