Tình Yêu Của Quỷ - Chương 2: Bạn cùng lớp Kawazaki

Đặt tấm lưng xuống giường sau khi thu xếp hành lý xong xuôi.

Cảm giác được sự mềm mại của tấm nệm, cô mới dám khẳng định là mình vẫn còn sống. Mệt quá, sau nửa ngày ngồi máy bay thì cũng đã đến nơi.

-"レ バン さん。食べてくれ" (Lệ Băng ơi, chị nấu xong rồi, mau lại ăn nào.)

Đấy là tiếng chị Azuka, tuy là người Nhật nhưng được sắp xếp ở chung phòng với cô.

Khi vừa xách vali đến, ấn tượng đầu tiên về Azuka là một cô gái thật xinh đẹp. Da trắng hồng, mắt to, mũi dọc dừa, dáng người mảnh mai không thể chê vào đâu được.

Tiếp xúc mới thấy, Azuka không hề yểu điệu thục nữ như bề ngoài mà rất tinh nghịch, hay làm trò và khá bộc trực.

Hẳn không ai nghĩ là cô gái trẻ con này đang ở độ tuổi tam tuần đâu. Thật đấy, chị ấy đã ba mươi hai tuổi rồi.

***_______________________

Buổi sáng

Dù đã vào tháng năm, là tháng của mùa hè, nhưng thời tiết ở đây vẫn còn vương chút se se lạnh.

Những chú chim bồ câu nhảy nhót trêи đường, hàng cây khẽ đưa nhẹ thân mình hòa theo tiếng gió, ánh nắng nhè nhẹ rớt rơi vào nơi da thịt.

Thật dễ chịu.

Cứ như đang hòa tan với thiên nhiên.

Đứng trước cánh cổng mạ vàng, hiên ngang với hàng chữ "東京大学" (đại học Tokyo). Nơi ngực trái dội lên những tiếng "thình thịch", làm náo động cả tâm trạng cô.

Phải!

Đây chính là ước mơ của cô, chính là tương lai của cô. Hít thở một hơi lấy lại bình tĩnh.

Vào thôi, ước mơ của tôi!!!

Không hổ danh là trường Đại Học Tokyo, là trường đại học châu Á được xếp hạng cao nhất trong bảng xếp hạng ARWU (Academic Ranking of World Universities).

Suốt chiều dài lịch sử của mình, trường đã đào tạo rất nhiều danh nhân cho nước Nhật, trong đó có sáu thủ tướng cùng rất nhiều nhà toán học, kiến trúc sư nổi tiếng thê giới...

Thật hoa lệ, thật hoành tráng.

Cô biết mà. Đây là quyết định thật sáng suốt để thay đổi vận mệnh.

Lệ Băng cứ thế, bị nguồn cảm xúc chế ngự, cười ngốc nghếch suốt quảng đường tới lớp.

Đôi chân rảo bước vào phòng học 1-A.

May quá, vẫn chưa vào lớp. Người Nhật rất coi trọng thời gian, luôn đúng giờ, không bao giờ muộn quá nửa phút. Nếu bạn mắc sai lầm về vấn đề này, bạn sẽ nhận ngay điểm zero.

"Reng reng---"

Tiếng chuông báo hiệu giờ học vang lên. Giáo viên bước vào là một phụ nữ trẻ, mà...đối với người Nhật thì tôi khuyên bạn không nên đoán tuổi qua cách nhìn.

Dù đối tượng là nam hay nữ. Đó là kinh nghiệm thực cô rút ra được sau khi quen chị Azuka.

Mọi người đang đứng nghiêm trang chào giáo viên thì "RẦM" một tiếng, cánh cửa gần như muốn nứt ra sau khi đáp mặt với tường.

Dù không nhất trí với nhau nhưng ai cũng hướng mặt về cùng một phía và biểu lộ sự kinh ngạc, trừ giáo viên. Bà ấy thản nhiên như không có chuyện gì, mời mọi người ngồi xuống để bắt đầu tiết học.

Chuyện này là sao?

Những tiếng xì xào bàn tán với nhau về cậu thiếu niên kia, nếu không nhầm thì thông tin mà Lệ Băng có được từ những tiếng thì thầm to nhỏ này là: hắn tên Kawazaki Akai, con trai một của hiệu trưởng trường, năm nay hai mươi mốt tuổi, và đây là lần thứ ba hắn học lớp 1- tức năm nhất đại học.

Mới kể ra ngần đó thôi mà cô đã thấy hắn "ưu tú" rồi.

***__________________

Hôm tới lớp đầu tiên mà đã phải nếm cái không khí khó chịu này. Bức bối quá đi mà...

Thật may mắn là buổi học đã kết thúc. Giống như những người khác, Lệ Băng sắp xếp đồ dùng chuẩn bị ra về.

"Oaaaaaa....."

"Ồ........"

Những tiếng reo hò cứ thi nhau lần lượt nhét đầy tai cô. Không cưỡng nổi trí tò mò, cố rướn cái thân thể nhỏ bé một mét sáu mươi ba xentimet này qua đám đông.

Vẫn không thấy được gì.

Cố chút nữa, rướn thêm chút nữa...

À...thấy rồi, thấy rồi.

Có tận hai cô gái xinh xắn đang tặng quà tỏ tình với một chàng trai.

Mà khoan, chàng trai này...lạ quá.

Cứ như đã gặp ở đâu rồi.

Tóc đen, da trắng, khuôn mặt nhỏ nhắn, nụ cười như nắng giữa mùa đông. Ấm áp, tươi tắn và rạng rỡ. Không giống những người xung quanh, anh ta chỉ mặc sơ mi trắng với quần jean bạc. Cổ áo hờ hững mở ra, để lộ phần xuơng quai đẹp đến hút hồn.

Cô nhìn như dán mắt vào chàng trai trai thiên thần kia.

Phải, là thiên thần. Nếu có thêm đôi cánh trắng, cô chắc chắn anh ta sẽ bay, bay đến một nơi thật yên bình, êm ả.

Bất chợt, tay cô bị ai đó kéo đi.

Đau quá!!!

Dù cố giật như thế nào thì cũng không thoát ra được.

Hắn ta...chả phải là ngài Kawazaki đáng kính sao?

Vậy nắm tay cô làm gì? Hay bất chợt bị điên????

"Này, anh điên hả? Mau buông tôi ra."

(Na: tôi viết lời thoại bằng tiếng việt luôn, mất công viết tiếng Nhật xong rồi chút lại giải thích. Lười ^^)

"..." Hắn ta không nói gì, vẫn lôi cô đi xềnh xệch.

"Này, tôi nói là..." Đó là những chữ cuối cùng người ta nghe đựoc trước khi cô gái đáng thuơng bị nhồi vào trong chiếc Zenvo St1 màu bạch kim.

Sau một hồi cho hắn ăn mấy cú chưởng "võ mồm" huyền thoại mà không xi nhê, Lệ Băng bắt đầu tay chân quơ loạn xạ.

"Thả tôi ra,. Đồ biến thái. Tên thiểu năng. Dám bắt cóc..."

-"Ồn ào. Câm ngay cho tôi!"

Gì vậy? Đó là lời xin lỗi à???

Hơ.

"Đừng nghĩ tôi là con gái mà dễ bắt nạt. ANH....anh đ...đưa tôi đi đâu? Làm...gì vậy...???"

Sau lời tuyên chiến hùng hồn, cô cảm thấy mình thật "lẫm liệt" khi thốt ra được câu hỏi đó.

"Mượn một lát."

Ack...mượn??? Tôi là đồ vật sao mà mượn?? Mà sao không mượn người khác mà lại mượn con bé nhà quê này.

"Lỡ tay."

Sao? Ý hắn là quơ nhầm phải tay cô?

Xấu xa. Sao hắn có thể nói như vậy chứ. Anh tưởng anh là ai? Thần thánh chắc? Tôi nguyền rủa anh. Nguyền rủa cả họ nhà Kawazaki nhà anh.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)