Tà Đế Cuồng Phi: Phế Tài Nghịch Thiên Tam Tiểu Thư - Chương 252: Hôn ước năm đó

Hoàng đế lại khẽ thở dài, có chút rối bời.

“Đúng vậy, nếu như không trị tội Bạch Nhược Kỳ, lại để nàng làm thái tử phi nữa, lỡ như Lưu Phong quay về, trẫm biết ăn nói sao với hắn? Ôi… năm đó hắn có tình có nghĩa như vậy, mà ngay cả đến ngay việc con gái hắn bị bắt nạt trẫm cũng không thể giúp lấy lại công bằng!”

Quốc sư hừ lạnh một tiếng, trong lòng có chút buồn bực. 

Nhớ lại năm đó Bạch Lưu Phong vẫn còn là một đứa trẻ, quốc sư đã là cao thủ nhất nhì của Nam Việt quốc rồi.

Lúc đó, quốc sư đã nhìn trúng Bạch Lưu Phong vừa mới đột nhập Nhất Trọng cảnh liền muốn thu nhận người có tư chất hơn người này làm đồ đệ. Kết quả, lại bị thiếu niên xuất thân bình dân này cự tuyệt.

Quốc sư vốn dĩ là người nhỏ mọn, lúc đó ôm hận trong lòng. Thế nhưng, ông vốn dĩ không tìm được cơ hội trả thù. 

Bởi lẽ, Bạch Lưu Phong tiến bộ quá nhanh, tốc độ như bay, thật không giống trong tưởng tượng của quốc sư.

Bát phẩm thượng đẳng thiên phú, mới có 17 tuổi, cũng đã đột phá Tứ Trọng cảnh, ngang hàng với quốc sư.

Những năm tiếp theo, cứ từng bước đột phá, càng về sau, quốc sư đã không thể nhìn ra Bạch Lưu Phong rốt cuộc đã đến được mức độ nào. 

Hơn nữa, Bạch Lưu Phong còn thay thế địa vị của ông, trở thành đại thần đáng nể trọng nhất, tín nhiệm nhất của hoàng đế!

May mắn thay, không đến vài năm sau, Bạch Lưu Phong đột nhiên mất tích một cách bí ẩn, quốc sư mới được trở về với vị trí vốn có.

Thế nhưng, tín nhiệm mà hoàng đế dành cho Bạch Lưu Phong, dường như vĩnh viễn quốc sư không có được. 

Không ngờ, đến nay Bạch Lưu Phong cũng đã mất tích nhiều năm như vậy, hoàng đế vẫn còn vì không chu toàn cho con gái hắn mà cảm thấy đau lòng, quốc sư nghe những lời của hoàng đế, ít nhiều cảm thấy không thoải mái.

Đối với ông, Bạch Lưu Phong dù có cống hiến thế nào đi chăng nữa, thì đó cũng là chuyện đã qua.

Thực tế bây giờ chính là, Bạch Nhược Ly đã là phế vật không hơn không kém, cũng chẳng có người cha lợi hại chống lưng cho, thì không nên che mắt thái tử, ảnh hưởng tiền đồ của thái tử và vận mệnh của Nam Việt quốc! 

Ông vuốt khẽ bộ râu, khẽ nhíu mày, trầm ngâm một lúc, bỗng đôi mắt bừng sáng.

“Hoàng thương, lão phu nhớ… năm đó lúc mà người cùng Bạch hầu gia bàn chuyện định hôn, không hề là chuyện của Bạch Nhược Ly và thái tử! Người không phải đã quên rồi chứ?”

Hoàng đế ngưng lại: “Cái gì? Sao có thể? Trẫm nhớ rõ ràng, lúc đó chúng ta đã ngồi ngắm hoa sen ở lương đình phía đông ngự hoa viên, lúc đó Bạch phu nhân mới mang thai cũng tiến cung cùng, Mặc Quân lúc đó mới sáu tuổi, thiên phú dường như đã bộc lộ ra bên ngoài, Lưu Phong trông thấy lấy làm hứng thú, trẫm liền hứng lên nói… nói…” 

Nhớ đến đó, bỗng nhà vua thay đổi nét mặt, ngừng lại một lúc.

Quốc sư cười nói: “Hoàng thượng có phải đã nhớ lại gì rồi? Lúc đó lão phu cũng có mặt, nghe người nói với Bạch hầu gia, đứa trẻ trong bụng Bạch phu nhân, nếu như là nữ nhi, tất nhiên sẽ là nữ nhi có tài thiên phú bậc nhất của Nam Việt quốc, nếu là thái tử thì sẽ là nam nhi giỏi nhất với tài thiên phú, nếu để một đôi thiên chất bậc nhất kết làm phu thê, đây chính là Kim đồng Ngọc nữ, trời sinh một cặp rồi!”

Hoàng đế đáp: “Đúng vậy, trẫm đã nói như vậy.” 

Quốc sư vỗ tay cười to nói: “Hoàng thượng, người xem, năm đó rõ ràng nói là để cặp nam nữ thiên tư tốt nhất của Nam Việt quốc trở thành vợ chồng, đó có nghĩa là, vốn dĩ chính là thái tử và Bạch Nhược Kỳ! Căn bản không có liên quan gì đến Bạch Nhược Ly mà?”

“Nhưng mà…” Hoàng đế cau mày: “Nếu đã giải thích như vậy, há chẳng phải là cưỡng từ đoạt lý sao? Năm đó dù sao cũng là nói với cái thai trong bụng Bạch phu nhân, trẫm mới nói như vậy… Hơn nữa cũng là vì Lưu Phong, trẫm mới…”
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)