Phế Tài Nghịch Thiên – Chi: Ma Phi Khuynh Thiên Hạ - Chương 18

Chương 15-1: Ảo cảnh (1)
Ninh Sở khóe miệng run rẩy một chút, thân mình run lẩy bẩy. Toàn thân dính hồ thật đúng là không thoải mái, chạy nhanh tắm rửa một cái.

Nàng đẩy cửa phòng ra, Tiểu Thanh nguyên bản chính làngồi ở trong sân , nghe được tiếng mở cửa, vội vàng quay đầu.

Lần này, thấy Ninh Sở bộ dáng đen thui , trực tiếp thét ra tiếng chói tai .

“A! Tiểu thư, ngươi thế nào thành như vậy?” Tiểu Thanh một bên thét chói tai , một bên chạy chậm đến bên người Ninh Sở nói , nhìn lên lên xuống xuống một lần, xác nhận Ninh Sở không có việc gì mới nhẹ nhàng thở ra.

“Khụ khụ, Tiểu Thanh a, giúp ta chuẩn bị nước tắm, ta muốn tắm rửa.” Ninh Sở xấu hổ ho nhẹ hai tiếng, phân phó Tiểu Thanh nói.

“Nga nga, hảo hảo.” Tiểu Thanh xem bộ dáng Ninh Sở , có chút không được tự nhiên hồi đáp, vội vàng xoay người đichuẩn bị nước tắm cho Ninh Sở …

Ninh Sở ngồi ở trong thùng nước tắm, dùng sức xoa xoa thân thể, làn da vốn có chút vàng vọt, bởi vì thăng cấp nên trắng nõn không ít, trêи mặt nhọt độc cũng cơ hồ tiêu thất toàn bộ, chỉ để lại dấu vết nhàn nhạt.

Ninh Sở lộ ra thân thể hồng nhạt, nàng tựa vào thùng gỗ bên cạnh, ánh mắt hơi hơi híp, thoạt nhìn lười nhác, thích ý.

Đột nhiên, đau đớn theo cánh tay trái truyền đến.

“Ngô.” Ninh Sở hạ ý tứ thở nhẹ một tiếng, thân thủ nhìn về phía nơi bị đau.

“Sao lại thế này?” Ninh Sở kinh ngạc, lẩm bẩm nói.

Lúc này, không riêng gì trêи cánh tay giống như lửa đốt vô cùng đau đớn, liền ngay cả toàn bộ thân thể đều bắt đầu nóng bỏng, làn da trở nên đỏ bừng. Ngay cả nước tắm đều bắt đầu bốc hơi.

Nóng, nóng quá. Toàn thân cảm giác đều giống như đặt mình trong biển lửa .

Cánh tay trái từng chỗ bắt đầu nổi lên ánh sáng hồng, toàn bộ phòng ở đều nhiễm lên một tầng sáng màu đỏ.

“A!” Ninh Sở chịu đau kêu một tiếng, đau đớn kia từng chút từng chút đi từ gân mạch hướng lên phía đầu, khiến cho trước mắt nàng biến thành màu đen.

Trước mắt hết thảy dần dần mơ hồ, Ninh Sở cảm giác bản thân phảng phất là một khối phiêu phù ở biển lớn, nổi nổi chìm chìm, không biết muốn phiêu hướng nào.

Nguyên bản còn ý thức nỗ lực chống cự , dần dần lâm vào ngủ say…

Đây là nơi nào? Xung quanh là hắc ám mênh ᘻôиɠ vô bờ , mà xung quanh không khí, lại giống liệt hỏa thiêu đốt cực nóng.

Đây là… Muốn chết sao?

“Rầm rầm Ầm!” Thanh âm đánh nhau trầm đục vang lên ở bên tai, nguyên bản ý thức mơ hồ dần dần rõ ràng hơn.

Xung quanh cảnh tượng bỗng nhiên chợt lóe, xa xa, là đám người đông nghìn nghịt , ánh lửa không ngừng nhằm phía tận trời, đồ sộ mà lại ai mát.

Nhìn đến cảnh tượng như vậy, Ninh Sở mạnh mẽ mở to hai mắt nhìn, đáy mắt sát ý chậm rãi ngưng tụ, che kín tơ máu, ánh mắt đỏ sẫm nhìn chằm chằm phía trước.

Này cảnh ngộ nàng vĩnh viễn cũng sẽ không quên, đây là kiếp trước, gia tộc nàng bị huyết tẩy.

Thi thể… Khắp nơi đều là thi thể…

Trong trí nhớ đã bắt đầu xuất hiện bóng dáng mơ hồ một cái tiếp một cái ngã xuống vũng máu, tiếng kêu rêи, tiếng rêи rỉ, không ngừng vờn quanh bên tai Ninh Sở .

“Không cần!” Ninh Sở thống khổ rống giận ra tiếng.

Xa xa, một gã hắc y nam tử tụ tập linh lực hướng một cái con gái đánh tới. Mà người con gái kia trong lòng còn che chở hai cái hài đồng, căn bản là không có chú ý kẻ hướng bản thân thẳng đánh đến.

Nhìn thấy tình huống như vậy , Ninh Sở sắc mặt trắng bệch, mẫu thân, đó là nàng mẫu thân… Mà trong lòng nàng hai cái hài tử đúng là bản thân cùng đệ đệ…

“A!” Nàng rống giận , tụ tập linh lực hướng hắc y nam tử đánh tới

Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)