Phế Tài Nghịch Thiên – Chi: Ma Phi Khuynh Thiên Hạ - Chương 11

Chương 9: Tiếp ta một chiêu
Nghe xong phần đông người trong Ninh Gia nói, mặt Ninh Thiên Vũ cực độ vặn vẹo , một đôi mắt phẫn nộ che kín tơ máu.

“Không được! Chẳng lẽ liền như vậy quên đi sao? Nữ nhi của ta liền như vậy bị phế ?” Ninh Thiên Vũ đối với người phía dưới rống to, lại nói tiếp: “Hôm nay chuyện như vậy không cho ta một cái công đạo, ta thề không bỏ qua!”

Ninh Thiên hạo khó xử nhăn mày, mà Lưu Đình còn lại là một mặt sát ý nhìn Ninh Sở, hận không thể đem nàng bầm thây vạn đoạn.

Chính là, nơi này căn bản là không cho nàng nói chuyện, nàng chỉ có thể ôm hận nhìn Ninh Sở, lại cái gì cũng làm không được.

Ninh Sở nhíu mày, một mặt ý cười nhìn đại trưởng lão, âm lãnh mở miệng nói: “Kia nhị bá muốn cái gì đối đãi?”

Mọi người kinh ngạc nhìn Ninh Sở, Ninh Sở hôm nay thế nào biến hóa lớn như vậy, ngày xưa, tại đây trong đại sảnh, nàng nhưng là một câu không dám nói , như vậy nàng làm cho bọn họ có chút xa lạ cảm giác.

“Hừ! Ngươi nếu có thể tiếp được một chiêu của ta, việc này từ bỏ!” Ninh Thiên Vũ nhìn chằm chằm Ninh Sở, xem nàng một mặt bình tĩnh, ánh mắt càng âm ngoan .

“Tê.” Mọi người cùng hít một ngụm lãnh khí, Ninh Thiên Vũ nhưng là tôn giai trung kỳ cường giả a! Ở đây trừ bỏ gia chủ cũng không ai có thể tiếp được hắn một chiêu, cho dù là nửa chiêu chỉ sợ đều tiếp không được, huống chi Ninh Sở này không có chút linh lực, nếu là đáp ứng, chỉ sợ là chết không toàn thây thôi.

“Nhị đệ!” Trêи chỗ ngồi Ninh Thiên Hạo không vui nhíu mày, đệ đệ của hắn a, thật sự là không biết nặng nhẹ!

Ha ha, có ý tứ! Ninh Thiên Vũ không phải là rõ ràng tưởng khiến cho mình chết sao? Quả thật là ngoan! Như vậy, bản thân liền cố tình không cho hắn như ý, đánh không lại hắn cũng muốn tức chết hắn!

“Nhị lão gia quả thực muốn như vậy?” Ninh Sở câu môi lạnh lùng cười, thanh âm lãnh tựa khối băng, thân mình gầy thẳng tắp đứng ở nơi đó, làm cho người ta cảm thấy một loại cao ngạo, cuồng vọng như thế…

Ninh Sở tuy rằng không có linh lực, nhưng là muốn ở trước mặt tôn giai cường giả quả thực là không có khả năng , bất quá, ai bảo nàng là Ninh Sở đây.

Ninh Thiên Vũ không có trả lời nàng, nhưng thân mình cũng đã bắt đầu có động tác, “Hôm nay ai nếu như ngăn đón ta, đó là đối địch với ta!” Lời nói tàn nhẫn theo hắn trong miệng thoát ra, đáy mắt sát khí không chút nào che giấu rơi ở trêи người Ninh Sở.

Cô gái này, phế đi nữ nh có thiên phú tu luyện của hắn, điều này làm cho hắn không thể nhẫn , cho dù là nữ nhi của muội muội, cũng phải chết!

Ninh Thiên Hạo vừa muốn ngăn cản, Ninh Sở liền nâng tay ngăn lại hắn, nàng nhìn thoáng qua Ninh Thiên Hạo nhàn nhạt nói: “Gia chủ, ta nếu như tiếp được một chiêu này, ngày sau nhị lão gia không được lấy việc này làm khó dễ, ngươi tới làm chứng.”

“Tiểu thư!” Tiểu Thanh ở một bên lo lắng lôi kéo cổ tay áo của Ninh Sở, nói tiếp: “Hắn nhưng là tôn giai trung kỳ cường giả.”

“Ta có thể bảo trụ tính mạng, yên tâm.” Ninh Sở hướng Tiểu Thanh gật gật đầu, vẫy tay ý bảo nàng lui về phía sau.

“Hừ! Cuồng vọng! Ngày này sang năm đó là ngày giỗ của ngươi!” Ninh Thiên Vũ thúc giục linh lực, ở trêи tay tụ tập một cái quang cầu.

Thuộc loại uy áp của tôn giai cường giả đánh thẳng Ninh Sở mà đến, Ninh Sở sắc mặt tái nhợt, thân mình lại như trước thẳng tắp đứng, cuồng ngạo, không kềm chế được.

“Phốc.” Ninh Sở cảm giác yết hầu nổi một trận huyết tinh quay cuồng, phốc phun ra một ngụm máu tươi. Khuôn mặt nhỏ nhắn gắt gao vặn vẹo, có vẻ có chút chật vật.

“Tới!” Ninh Thiên Vũ quát lên một tiếng lớn, phi thân dựng lên, mạnh mẽ hướng Ninh Sở đánh tới.

Cường đại lực lượng càng ngày càng gần, đang muốn tập kϊƈɦ thân thể Ninh Sở, Ninh Sở cảm giác có một cỗ càng cường đại linh lực bao lấy thân thể của chính mình, chống đỡ Ninh Thiên Vũ một kϊƈɦ trí mệnh, bất quá Ninh Sở thân thể vẫn là bị cường đại lực lượng, đánh bay đi ra ngoài, thân thể đánh vào trêи cột.

“Phốc!” Người trêи đất mạnh mẽ ói ra một búng máu, tiếp theo liền bất tỉnh nhân sự ‘Chóng mặt’ đi qua.

Xem Ninh Sở bị một chưởng của bản than đánh bay, Ninh Thiên Vũ tàn nhẫn cười cười, Ninh Sở, hẳn phải chết!

Đang lúc mọi người kinh hãi , nguyên bản nàng nằm trêи mặt đất không biết sống chết, Ninh Sở đột nhiên động , chậm rãi theo trêи đất chống đỡ đứng dậy, chậm rãi bò lên, trêи mặt hiện lên nét tươi cười để cho người khác rất muốn lại đánh nàng một chưởng, chính là trắng bệch khuôn mặt nhỏ nhắn bán đứng nàng, xem ra là thương không nhẹ.

Vậy mà không chết? ? ! ! Mọi người ngạc nhiên nhìn nàng, này mẹ nó so tiểu cường ( gian a gián ) còn khó đánh hơn a!

Ninh Thiên Vũ càng là không thể tin mở to hai mắt nhìn, bản thân toàn lực nhất kϊƈɦ, vậy mà không đem nàng đánh chết? Ánh mắt hung ác, nâng tay lại chuẩn bị ra một chưởng.

“Đủ! Hôm nay chuyện dừng lại ở đây, sau này ai cũng không thể lại gây sự với Ninh Sở!” Ninh Thiên Hạo vẫy tay, ngăn lại Ninh Thiên Vũ, sắc mặt âm trầm nói.

“Đều tản đi cho ta, không cho nghị luận chuyện này.” Ninh Thiên Hạo phất phất tay, nhường tất cả mọi người lui đi ra ngoài.

Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)