Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ - Quyển 8 - Chương 177: Thế giới ban đầu kết thúc

Liễu Thanh Bích vào Định Hải phủ, tuy nói có giá trị lợi dụng, xem như có quan hệ hợp tác với chủ nhân Định Hải phủ, nhưng nàng và Bột hợp tác thuộc về việc tư mật, cũng không thể để người ngoài biết rộng, cho nên thân phận của nàng liền có chút lúng túng.

“Là hồng nhan họa thủy không yên phận.” Những thuộc hạ không biết nội tình của Định Hải vương nói như vậy.

“Hồ ly tinh câu tam đáp tứ!” Đám cơ thiếp của Định Hải vương nghiến răng nghiến lợi đánh giá.

Người ở bên ngoài xem ra, Định Hải vương vì một nữ nhân như vậy, không tiếc liều mạng cùng huynh đệ Định Xuyên vương, dựa vào đối phương ý đồ mưu phản lấy cớ giết đi rồi đoạt người về. Lỗ mãng xúc động như vậy, giống nam nhân bị nữ nhân mê mắt, quả nhiên vẫn còn tuổi trẻ.

Đối với đủ loại đồn đãi này, Liễu Thanh Bích khịt mũi coi thường. hắn cùng đệ đệ này nhìn không thuận mắt nhau nhiều năm, từ nhỏ vẫn luôn đối nghịch, sao có thể không hiểu biết hắn ta. Rốt cuộc hiểu biết một người nhất trừ bỏ chính hắn, chính là địch nhân của hắn. Cho nên hắn vạn phần khẳng định, Bột và mình giống nhau, có dã tâm cùng nhẫn tâm, nam nhân như vậy sẽ không bị nữ nhân làm vướng bước chân.

hắn ở Định Hải phủ, cũng không giao tiếp cùng đám cơ thiếp ghen ghét đỏ mắt đó của Bột. Lúc trước chính những nữ nhân đó đã làm hắn ăn một lần đau khổ, hắn sẽ không ngốc đến mức ở chỗ này ăn mệt lần thứ hai.

Cho nên tác dụng của hắn càng giống với khách khanh bên người Định Hải vương, ngẫu nhiên sẽ đưa ra kiến nghị và tin tức. Thời gian khác, hắn đều một mình ở trong viện Định Hải vương phân cho hắn, không biết đang tự hỏi hay chờ đợi cái gì.

Ở trong mắt Định Hải vương, Liễu Thanh Bích nữ nhân này, thông minh, xinh đẹp, tâm tàn nhẫn, lại có một cảm giác thần bí bất đồng với nữ nhân khác. Lại nói thân thể của nàng không thể tu tập võ kỹ, chính là nữ tử nhu nhược, nhưng khi hắn nhìn thấy đôi mắt nữ nhân này, lại sẽ theo bản năng cảm thấy trong lòng căng thẳng, dâng lên vài phần cảnh giác. Đó cũng không phải hẳn là đôi mắt thuộc về một nữ tử nhu nhược.

Nàng đối với người lãnh đạm, phảng phất chung quanh hết thảy đều không thể chạm tới cảm xúc của nàng, không ai biết nàng suy nghĩ cái gì. một nữ nhân mâu thuẫn lại có vô số bí mật như vậy, đương nhiên dễ dàng hấp dẫn ánh mắt nam nhân, kích khởi ham muốn chinh phục trong nội tâm bọn họ.

Định Hải vương và Liễu Thanh Bích ở chung, chính tai nghe kế hoạch của nàng cướp lấy thế lực Định Xuyên vương, nói ra rất nhiều bí mật về Định Xuyên vương, toàn tâm toàn ý trợ giúp hắn phát triển thế lực, thậm chí nàng còn có thể không hề e dè mà mưu tính làm thế nào để hắn đi lên vị trí tối cao. Nữ nhân có đảm lược như vậy, làm hắn cảm thấy đáng sợ, đồng thời, trong lòng cũng không khỏi có vài phần thưởng thức.

nói thực ra, Định Hải vương thật có chút coi trọng Liễu Thanh Bích, mà trong lòng hắn cảm thấy Liễu Thanh Bích đối với mình tất nhiên cũng không bình thường. Nếu không vì sao mỗi lần nàng nhìn mình ánh mắt đều có chút lập loè, cũng chỉ có đối với hắn mới có thể hiển lộ ra một ít cảm xúc khác với lãnh đạm ở mặt ngoài.

Vì thế, Định Hải vương rất là tự đắc.

Đương nhiên, Liễu Thanh Bích cũng không biết cái tin dữ này —— hắn chỉ có một mục đích là dưỡng heo, ai biết heo sẽ nghĩ nhiều như vậy. Ở Định Hải phủ hai năm, Liễu Thanh Bích cùng Định Xuyên vương ở chung bình thường, gặp mặt trước nay chỉ nói chính sự. đã không có Xi ở bên cạnh như hổ rình mồi muốn ngủ hắn, Liễu Thanh Bích thậm chí thường xuyên quên mất hiện tại mình là thân thể nữ nhân, rốt cuộc thời điểm hắn làm nam nhân vẫn càng nhiều hơn.

Định Hải vương trong lòng tuy ngo ngoe rục rịch, nhưng cũng có băn khoăn, dù có chút ý tứ như vậy cũng không biểu hiện đến quá rõ ràng. Rốt cuộc hắn vẫn muốn từ chỗ Liễu Thanh Bích được đến càng nhiều, cho nên lựa chọn từ từ mưu tính, miễn cho dọa người chạy mất.

một ngày này, là đại yến mồng một tết trong Định Hải phủ. Năm nay đại yến mười phần náo nhiệt, chủ nhân Định Hải phủ tăng võ kỹ lên một cấp bậc, hơn nữa một năm nay thu nạp hai phương thế lực, nghiễm nhiên thành vương tộc thế lực lớn nhất ở phía Đông, thần tử cấp dưới đi theo hắn đương nhiên cao hứng.

Đại yến như vậy, cho dù là Liễu Thanh Bích cũng khó được bị Định Hải vương mời trình diện. Đối với rất nhiều người mà nói, Liễu Thanh Bích đều là chỉ nghe kỳ danh chưa thấy mặt. Đều nói Định Hải vương điện hạ cực kỳ yêu thích nàng, mới có thể dấu người đi, không cho nàng dễ dàng gặp ai. Lúc này nàng vừa xuất hiện, không biết có bao nhiêu người hoặc rõ ràng hoặc âm thầm chú ý nàng.

Mà Định Hải vương coi trọng nàng càng làm người ta nghi hoặc, bởi vì đối với một nữ nhân như vậy, Định Hải vương hoàn toàn dùng thái độ coi trọng khách khanh để đối đãi, vị trí của nàng cũng vẫn chưa an bài ở chỗ cơ thiếp, mà ở cùng các thuộc hạ khách khanh.

“Bổn vương có thể có phong cảnh như hiện nay, công lao của Thanh Bích không nhỏ, tới, bổn vương kính nàng ba ly.”

Mắt thấy Định Hải vương nâng rượu muốn kính, Liễu Thanh Bích cũng không chút khách khí mà chuẩn bị.

Định Hải vương biểu hiện đến như thế, mọi người trên tiệc càng thêm kỳ quái, hoặc nhiều hoặc ít đều thừa dịp rượu vào hết sức bưng rượu đi thăm dò Liễu Thanh Bích vài câu. Bất quá không ai dám có cử chỉ khinh bạc với Liễu Thanh Bích, trong lòng mọi người như gương sáng, hai người này chắc chắn thông đồng bên nhau, Liễu Thanh Bích khẳng định chính là nữ nhân của chủ tử!

Lúc trước xác thật không phải, bất quá…… đêm này qua đi đã đúng rồi.

Sáng sớm, Liễu Thanh Bích từ trên giường ngồi dậy, một khuôn mặt phiếm xanh, phi thường xuất sắc. Định Hải vương còn tùy tiện ngủ ở bên cạnh, biểu tình vừa lòng, hiển nhiên qua một đêm không tồi.

Liễu Thanh Bích hàm răng phát ra tiếng canh cách, hai mắt giống lợi kiếm chăm chú vào trên mặt Định Hải vương, thiếu chút nữa không nhịn nổi mà trực tiếp làm chết thứ đồ chơi này.

Dưới cái nhìn chăm chú tràn ngập sát khí như vậy, Định Hải vương nhanh chóng tỉnh lại, hắn gặp Liễu Thanh Bích biểu tình không vui, thản nhiên cười, duỗi tay ôm lấy nàng: “Thanh Bích không cần tức giận, tối hôm qua chúng ta đều uống quá nhiều, huống chi không phải nàng cũng thực thoải mái sao.”

Liễu Thanh Bích không nói, chỉ đang áp lực sát ý trong lòng đã cơ hồ hao phí toàn bộ tự chủ của hắn. hắn hồi tưởng lại chuyện đêm qua, thân thể này thế nhưng không thể uống rượu, mơ mơ màng màng bị Bột đưa về, sau đó liền bị hắn lừa lên giường. Xác thật không đau khổ, nhưng chính là bởi vì sướng nên hiện tại hắn thanh tỉnh lại mới càng thêm cảm thấy ghê tởm buồn nôn, không có cách nào tiếp thu.

Nghĩ đến cho tới nay hắn cảm thấy chính mình được tính là nhân vật không ai bì nổi, bản thân làm lão đại, đâu chịu xếp ở hàng lão nhị, sao nghĩ đến một ngày kia sẽ bị đối thủ một mất một còn coi là nữ nhân mà ngủ.

—— “Bình tĩnh bình tĩnh, ngủ thì ngủ, trước kia ngươi cũng từng ngủ nhiều nữ nhân như vậy, cưỡng gian cưỡng bách loại sự tình này ngươi cũng làm không ít, hiện giờ coi như trả nợ.” Hệ thống nhìn như an ủi, kỳ thật châm ngòi thổi gió, thật đúng là làm Liễu Thanh Bích hơi bình tĩnh một chút.

hắn bỗng nhiên nhớ tới ở một ít tiểu thế giới, chính mình có hành động gì để có được nữ chủ.

“Ngủ với ta thống khổ như vậy? Thân thể của nàng cũng không nói thế.” “Nếu thật sự không muốn ngủ cùng ta, nàng giãy giụa còn không phải được rồi, vô lực phản kháng như vậy, còn không phải là mời ta tới thưởng thức sao.” hắn nhớ tới lúc trước mình đã từng nói với những nữ nhân đó.

Định Hải vương nhướng mày nhìn Liễu Thanh Bích thật lâu rồi ngả ngớn nói: “Ngủ với ta thì khó có thể tiếp thu như vậy? Nhưng tối hôm qua rõ ràng nàng thực vui vẻ không phải sao, nếu nàng thật bài xích ta như vậy, sao một chút giãy giụa cũng không có, có thể thấy được trong lòng nàng cũng nguyện ý tiếp thu ta.”

Liễu Thanh Bích nghe được tiếng bạch bạch đánh vào trên mặt mình. hắn bỗng nhiên lý giải ở một tiểu thế giới nào đó, tâm tình một nữ nhân đáng chết …… thiến hắn. hiện tại hắn rất muốn thiến cái đồ ngốc bức này.

Định Hải vương: “Thừa nhận đi, nàng và ta là người giống nhau, không biết vì cái gì, lần đầu tiên nhìn thấy nàng, ta đã có cảm giác quen thuộc, nàng nữ nhân như vậy, chú định là thuộc về ta.” hắn bày ra bộ dáng thâm tình chân thành, ôm lấy Liễu Thanh Bích.

Liễu Thanh Bích bình tĩnh mà tránh thoát hắn, lại bình tĩnh nói: “Định Hải vương, ta muốn một mình một chỗ trong chốc lát.”

Định Hải vương bị cự tuyệt như vậy, sắc mặt cũng có chút khó coi, nhưng hắn vẫn theo lời rời đi. Liễu Thanh Bích vào lúc Định Hải vương đi rồi, hung hăng đập tất cả đồ vật trong phòng, lúc này mới rũ đầu rũ tóc ngồi trở lại mép giường, thở hổn hển.

—— “Kỳ thật Định Hải vương nói không sai, ngươi và hắn xác thật là cùng loại người, chính ngươi không phải cũng là ngốc bức dạng này, thế nào, hiện tại có cảm tưởng gì? Nhận thức được chính mình sai lầm sao?” Hệ thống hoàn toàn tự thả bay, thường thường lại miệng tiện trêu chọc Liễu Thanh Bích.

Liễu Thanh Bích biểu tình đen tối, “Sai? Ta cũng không cảm thấy mình làm sai, sở dĩ rơi vào kết cục hiện tại, đều là bởi vì lực lượng của ta còn chưa đủ, nếu có đủ lực lượng, ta làm cái gì cũng không phải là sai.”

—— “thật bá, ngươi loại người này sớm không cứu nổi.”

Liễu Thanh Bích hừ lạnh một tiếng. Từ ngày hôm nay, hắn bắt đầu càng thêm tích cực trợ giúp Định Hải vương đoạt được quyền thế, chỉ là đối với Định Hải vương vài lần đòi chỗ tốt, hắn đều nhàn nhạt, vừa không tiếp thu, cũng không cự tuyệt.

Nếu sự tình đã xảy ra, hắn không có khả năng lập tức giết Định Hải vương làm kế hoạch của mình thất bại trong gang tấc, đương nhiên phải lựa chọn cách làm càng có lợi cho mình. Dù sao, Định Hải vương, sớm hay muộn hắn sẽ giết!

Liễu Thanh Bích sửa lại nóng nảy lúc trước, cả người đều bình tĩnh không ít, cũng có thể càng thêm lý trí hướng tới tự hỏi, che dấu mục đích của mình càng sâu. hắn tựa như một con dã lang ẩn núp, bởi vì ở vào thế yếu, không thể không càng thêm kiên nhẫn chờ đợi con mồi của mình.

hắn ở bên người Định Hải vương mười năm, rốt cuộc nhìn hắn đi bước một như tằm ăn lên nuốt chửng vương tộc khác, cuối cùng phát động tổng tiến công, đánh vào trung tâm vương thành.

“Thanh Bích, nguyện vọng của chúng sắp đạt thành, đến lúc đó chúng ta có thể cùng chung Tự Thiên Hồn Thư. Nhiều năm như vậy, nàng làm bạn ở bên ta, không rời không bỏ, tuy rằng nàng không muốn cùng ta làm vợ chồng, nhưng ta biết nàng yêu ta, đợi ta ngồi trên vương vị, nàng chính là dưới một người, trên vạn người.” Định Hải vương hào phóng nói, ý đồ cảm động nữ nhân cự người ở ngoài ngàn dặm này.

Mấy năm qua, hắn ta càng không chiếm được Liễu Thanh Bích, lạii càng tâm ngứa khó nhịn, lời này tuy rằng có vài phần dỗ nàng, muốn cho nàng ngoan ngoãn giao Tự Thiên Hồn Thư ra, nhưng cũng có hai phần nói ra thiệt tình.

Liễu Thanh Bích so với Định Hải vương càng vui vẻ, hắn lộ ra tươi cười, “Ta cũng chờ đợi ngày này thật lâu.”

Cung điện trung tâm to lớn, vương thượng tiền nhiệm chỉ còn một hơi nằm ở đó căm tức nhìn Định Hải vương, “Ngươi đồ nghiệp chướng này, còn muốn giết cha sao!”

Cho nên nói, nam nhân lúc trước bất luận phong cảnh đến đâu, lúc tử vong sắp xảy ra cũng chỉ có thể kéo dài hơi tàn như vậy, trừ bỏ nói hai câu tàn nhẫn, cái gì cũng làm không được, tựa như Xi lúc trước chết ở trong tay Liễu Thanh Bích kia.

“Phụ vương, tình huống thân thể ngài, chính ngài cũng biết, dù sao sống không được lâu, sao không thanh toàn cho nhi tử, đợi nhi tử trở thành tân vương, chắc chắn làm vương triều chúng ta kéo dài thiên thu vạn đại.” Định Hải vương đối với lão vương cũng không có cảm tình gì, chỉ chờ mong nhìn động tác của Liễu Thanh Bích, mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Tự Thiên Hồn Thư.

Liễu Thanh Bích tiến lên, một đao cắt qua ngực lão vương, ngâm con dấu Tự Thiên Hồn Thư vào tâm huyết. Nhưng mà, qua hồi lâu, cũng không có bất luận phản ứng gì.

Liễu Thanh Bích lộ ra tiếc nuối, Định Hải vương sắc mặt nháy mắt thay đổi, hắn tiến lên hai bước, mang theo tức giận trầm giọng hỏi: “Sao lại thế này! không phải nàng nói dùng tâm huyết của người có chứa khí vận vương triều một quốc gia, là có thể hoàn toàn làm Tự Thiên Hồn Thư sống lại sao!”

“Phải, ta từng nói lời này, nhưng, ai nói lời này của ta chính là chỉ lão vương?” Liễu Thanh Bích bỗng nhiên xoay đầu, lộ ra một cái tươi cười với Định Hải vương.

Định Hải vương đồng tử co rụt, nháy mắt phản ứng lại, “Nàng có ý tứ gì?!”

Liễu Thanh Bích chà lau máu vô dụng trên con dấu, hai mắt không hề cảm tình giống như nhìn người chết, chăm chú vào hắn: “Ta là chỉ tân vương.”

Định Hải vương không dám tin tưởng mà nhìn hắn, bỗng nhiên phát giác phảng phất như mình bị lừa gạt, giơ tay định dùng võ kỹ đánh ra. Nếu một chưởng này đánh tiếp, Liễu Thanh Bích không chết cũng phải trọng thương, nhưng một chưởng đánh tới trước mặt hắn, chợt dừng.

Đương nhiên không phải Định Hải vương nhớ tình cũ kịp thời thu tay lại, mà hắn phát giác trong cơ thể mình thế nhưng một mảnh hỗn loạn, kinh mạch nội khí bạo trướng, nháy mắt phá tan vô số mạch lạc, hắn đứng ở đó, thất khiếu đổ máu ngã ra phía sau.

hắn riêng mang theo Liễu Thanh Bích tới thức tỉnh Tự Thiên Hồn Thư, vì sợ bị những người khác biết được bí mật này, căn bản hắn không mang theo những người khác, bởi vậy lúc này, trạng huống của hắn thật có thể nói là tuyệt cảnh.

“Ngươi…… động tay chân với ta? Đến tột cùng là khi nào!”

Liễu Thanh Bích đi đến trước mặt hắn, “Ngươi cho rằng những đan dược luyện chế từ tâm huyết yêu thú đó ăn ngon như vậy? Mấy năm nay ít nhiều máu của ta thay ngươi áp chế, ngươi mới không nổ tan xác mà chết, bất quá gần đây ta không thế áp chế, ngươi một đường dũng chiến, lực võ kỹ lại bạo trướng rất nhiều, có phải thực sảng khoái vui vẻ hay không?”

hắn cầm đao, lộ ra một cái cười tàn nhẫn, nhắm ngay trái tim Định Hải vương hung hăng đâm xuống.

“A ——” Định Hải vương phun ra một ngụm máu tươi, hơi thở mỏng manh xuống, hai mắt vẫn cứ hung tợn nhìn chằm chằm hắn, đến chết cũng không khép lại.

Máu tươi phun trào, Liễu Thanh Bích mừng như điên mà nhìn con dấu Tự Thiên Hồn Thư lần thứ hai lập loè quang mang. Rốt cuộc, con dấu vỡ ra, cấm chế cởi bỏ, một quyển sách ngừng ở không trung, nhanh chóng lật lên, lộ ra chữ viết kim sắc bên trong.

Những văn tự kỳ quái đó, mỗi một chữ đều đại biểu cho một tiểu thế giới, tuy rằng hắn không biết cái Thần Khí này từ đâu mà đến, lại vì sao xuất hiện ở thế giới này, nhưng lúc trước chính là bằng Thần Khí này, hắn tiến vào một đám tiểu thế giới kia. hiện giờ, rốt cuộc hắn có thể thoát khỏi thế giới này, lại lần nữa đi tiếp thu thế giới mới!

Tự Thiên Hồn Thư hóa thành một đạo quang mang, rơi vào bên trong thần hồn hắn.

Liễu Thanh Bích chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, cả người mất đi ý thức.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)