Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ - Quyển 7 - Chương 168: Đây là một giấc mộng mà thôi

Tân Yến Lai đi đến khu dạy học, trong trường học an tĩnh kỳ cục, một chút thanh âm khác cũng không có, chỉ có tiếng bước chân của chính hắn, cộp, cộp quanh quẩn ở trên sân thể dục.

Sắc trời một mảnh u ám, vườn trường không có chút ánh đèn nào, khu dạy học màu đen phía trước hình dáng giống một con cự thú, Tân Yến Lai càng ngày càng tới gần, có tiếng gió từ cửa chính khu dạy học truyền ra.

“Ô —— ô ——”

Tân Yến Lai mở ra đèn soi trên máy di động, đi lên lầu ba, đi phòng học của Tân Tiểu Lộ. Cửa phòng học mở ra, Tân Yến Lai mở công tắc bên cạnh cửa, đèn trong phòng không có phản ứng, hắn chỉ có thể dùng di động chiếu sáng tìm kiếm qua lại trong phòng học, “Tiểu Lộ? Em ở đâu?” hắn gọi tên Tân Tiểu Lộ, đáng tiếc trong phòng trống rỗng, chỉ có bàn ghế chỉnh tề đứng ở đó, tựa như phần mộ chỉnh tề trên sườn núi.

“A! Ách a ——”

trên lầu bỗng nhiên truyền đến tiếng người thống khổ kêu rên, tựa hồ là nam sinh đang vào thời kỳ vỡ giọng, tiếng nói nghẹn ngào. Tân Yến Lai nghe thấy động tĩnh này, giơ di động thực nhanh đi lên trên lầu.

hắn tiến vào trường học vẫn chưa thấy một ai, nhưng lúc hắn nghe thấy thanh âm này chạy lên lầu bốn, thật giống như lập tức bước vào thế giới kỳ quái. Bên cạnh hắn đột nhiên xuất hiện rất nhiều hắc ảnh chen chen chúc chúc. Những bóng dáng đó giống học sinh bình thường, đi lại ở hàng hiên và trong các phòng học, chỉ thân hình chúng nó ảm đạm, hơn nữa…… không có mặt.

Tân Yến Lai sửng sốt một chút, lại nghe thấy thanh âm sợ hãi vừa rồi hô to, “không cần! Ô!”

hắn lập tức chạy tới phía trước, xuyên qua những sinh vật không rõ đó, chạy đến phòng học phát ra thanh âm, lúc hắn đi vào cửa phòng học, đã thấy một màn làm đồng tử hắn co chặt.

một nam sinh mang mắt kính nằm giữa phòng, hắc ảnh rậm rạp vây quanh hắn, đè hắn ở trên mặt đất, những hắc ảnh đó khe khẽ nói nhỏ, phát ra lại đều là thanh âm của chính nam sinh kia, tựa hồ là đang lặp lại lời hắn từng nói.

“Mẹ của Mỹ Ngân nghe nói trước kia làm gà ở bên ngoài, nói không chừng cô ta cũng bị mẹ mình cùng mang theo tiếp khách đấy, cậu xem cô ta dùng di động tốt như vậy, mỗi ngày trang điểm xinh đẹp như vậy, làm gì thì có ai không biết a ~”

“Thầy Lý tốt với Điền Phương như vậy, các cậu biết vì sao không? Tôi nghe người ta nói lúc trước cô ấy và thầy Lý ở trong văn phòng thật lâu, không biết làm gì, tôi phỏng chừng là ngủ cùng thầy Lý đi, nếu không vì sao thầy Lý thiên vị cô ấy như vậy.”

“Lâm Đan Đan thành tích hiện tại tốt như vậy, nhưng tôi nghe nói trước kia cô ấy kết giao một bạn trai thành tích thật không tốt, bạn trai đó là lưu manh bên ngoài, nghe nói đánh nhau với người ta bị nhốt vào tù, đừng nhìn Lâm Đan Đan này mặt ngoài văn tĩnh, ngầm yêu đương cùng cái loại người này, thì có thể là thứ gì tốt.”

……

Những thanh âm sột sột soạt soạt đó mang theo ác ý và trào phúng, giống như thủy triều che trời lấp đất. Nam sinh kia đầy mặt sợ hãi, giãy giụa khóc ròng nói: “Đừng nói nữa, đừng nói nữa, a! Cứu tôi!” hắn thấy Tân Yến Lai đứng ở cửa phòng học, vì hấp tấp cũng không thấy rõ là ai, chỉ nhìn thấy ánh sáng từ di động chiếu ra, lập tức như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng hô to: “Cứu tôi! Xin hãy cứu tôi!”

Trước mặt hết thảy quá quỷ dị, Tân Yến Lai không rõ lắm đây là tình huống thế nào, nam sinh này cũng khiến hắn không rõ ràng lắm. Lúc hắn đang do dự, những hắc ảnh đó có động tác khác, chúng nó duỗi dài tay, túm chặt đầu lưỡi nam sinh kia, vô số ngón tay túm đầu lưỡi đỏ tươi, kéo nó ra bên ngoài. Vừa kéo chúng nó vừa tiếp tục dùng thanh âm của nam sinh kia vui cười nói: “Miệng rộng! Độc miệng! Xé nát miệng mày! Kéo đầu lưỡi mày ra!”

Mắt thấy đầu lưỡi nam sinh kia bị kéo ra ngoài miệng một chút, tơ máu theo khóe miệng hắn chảy ra, trộn với nước mắt, có vẻ đáng sợ lại đáng thương. Tân Yến Lai rốt cuộc vẫn đi vào cái phòng học tràn đầy đồ vật quỷ quái đó, chuẩn bị thử cứu người.

Tân Yến Lai đi hai bước, bỗng nhiên từ trong miệng những hắc ảnh lải nhải đó bắt giữ được mấy câu —— “Tân Tiểu Lộ đã bị Tư Đồ lão đại ngủ rồi, lại không phải xử nữ, chúng ta ngủ với cô ta tiếp thì có quan hệ gì, nếu cô ta dám nói ra ngoài, chúng ta liền chụp ảnh, quay video, phát lên trên mạng đi, xem cô ta có còn dám nói.”

“cô ta thích đi cái WC bên cạnh ký túc xá kia a? Nơi đó thực hẻo lánh, hình như không có ai, chúng ta có thể đến chỗ đó chặn cô ta, muốn chuẩn bị một chút thuốc hay không? Đến lúc đó nói không chừng càng dễ chơi.”

Tân Yến Lai bỗng nhiên dừng bước chân, biểu tình của hắn từ hờ hững biến thành ngạc nhiên, lại biến thành phẫn nộ cùng sợ hãi xen lẫn. Đều không phải là sợ hãi mấy thứ trước mặt này, mà là nghe loại lời nói này trong lòng hắn bỗng nhiên có một loại suy đoán.

Tiểu Lộ có phải xảy ra chuyện gì hay không?

Tân Yến Lai nghĩ đến đây, trong đầu bỗng nhiên hiện lên một tia sáng, hắn quay đầu liền đi, liếc mắt một cái cũng không thèm nhìn thêm nam sinh đang giãy giụa trên mặt đất.

Trong chốc lát như vậy, bên cạnh Tân Yến Lai cũng tụ đầy hắc ảnh, những cái bóng đó vây quanh hắn, không phát ra âm thanh, ngẫu nhiên có hắc ảnh muốn đụng chạm hắn, lại không cách nào đụng được, đều là bộ dáng thực không cam lòng.

Tân Yến Lai nhìn thấy, trong lòng hiểu rõ, tìm được khe hở chạy ra ngoài, dọc theo hành lang hắc ảnh định ngăn trở hắn, đều bị hắn đẩy ra. nói cũng kỳ quái, hắc ảnh đó có thể chặt chẽ bắt lấy nam sinh vừa rồi, lại không động được vào Tân Yến Lai, chỉ có thể nhìn hắn xuống lầu rời khỏi nơi này.

Nam sinh bị đè trên mặt đất, mắt thấy người ở cửa xoay người rời đi, tức khắc phát ra một tiếng than khóc tuyệt vọng, đầu lưỡi của hắn bị kéo ra hơn phân nửa, những cái bóng dáng màu đen đó không chỉ lôi đầu lưỡi hắn, còn ý đồ bẻ miệng hắn ra, còn có cái tay đang xé rách yết hầu hắn. Chẳng được bao lâu, miệng hắn vỡ ra, yết hầu cũng bị kéo, những cái tay đó móc khí quản của hắn ra.

“Ặc —— “hắn mở to con mắt, đã chết.

Từ khu dạy học đi ra, Tân Yến Lai phát hiện chỗ mình vừa đi qua hiện tại đã thay đổi dáng vẻ, khu dạy học hắn nhìn thấy có quỷ ảnh giống lúc trước. Vì tránh cả đám bọn họ xúm lại đây, hắn chỉ có thể chạy về phía trước. đi vào sân thể dục, hắn thấy trên sân thể dục trống rỗng phía trước, dưới cột bóng rổ treo một bóng người, lảo đảo lắc lư đang đong đưa.

Tân Yến Lai đến gần, phát hiện đó cũng là một nam sinh không quen biết, người đã chết rồi. Bụng hắn bị phá vỡ, bên trong trống rỗng, ruột bị đào ra, đang quấn vào trên cổ, trở thành dây thừng treo hắn ở dưới cái rổ.

Trường hợp thật sự quá mức ghê tởm, Tân Yến Lai nhịn xuống cảm giác muốn nôn mửa, tiếp tục bước nhanh về hướng cái WC bên chỗ ký túc xá. Trong lòng hắn có dự cảm, cảm thấy Tiểu Lộ nhất định ở nơi đó.

Trước khi đến cái WC kia, Tân Yến Lai phát hiện ở chân tường khu thực nghiệm bên cạnh có một nam sinh khác, nam sinh đó còn sống.

Tân Yến đi tới bên hắn, hỏi hắn: “Có phải cậu là học sinh trường này không? Có biết nơi này đã xảy ra cái gì không?”

Đáng tiếc nam sinh tựa hồ đã bị dọa điên rồi, ôm đầu co quắp ở đó, trong miệng lẩm bẩm, vẫn luôn nói: “Có quỷ, có quỷ, có quỷ.” không hề phản ứng với lời Tân Yến Lai nói.

Tân Yến Lai trong lòng có chút suy đoán, lại lần nữa hỏi hắn: “Cậu có biết Tân Tiểu Lộ không?”

Nghe thấy cái tên này, nam sinh lập tức nhúc nhích, hoảng sợ nhìn hắn, “không không không, cô ta biến thành quỷ, cô ta là quỷ……”

Tân Yến Lai ánh mắt trầm xuống, hắn duỗi tay túm cổ áo nam sinh, quát hỏi: “Cậu biết Tiểu Lộ ở nơi nào?”

Nam sinh liều mạng lắc đầu, hoàn toàn nói không nên lời. Tân Yến Lai đột nhiên túm hắn, kéo tới WC cách đó không xa kia. Mắt thấy bọn họ càng ngày càng gần WC này, nam sinh cả người đều hư thoát, hắn sợ đến đi không nổi, nằm liệt trên mặt đất, khóc lóc thảm thiết, bị Tân Yến Lai xách tới cửa WC.

“cô ta là quỷ, cô ta biến thành quỷ, không được đi vào, tôi không muốn đi vào, tôi sẽ chết! Thả tôi ra, tôi không cố ý, tôi không muốn làm như vậy, đều là lỗi của bọn họ, là chủ ý của những người khác.”

Tân Yến Lai đã từng tới cái WC này một lần, hắn tinh tường nhớ rõ, lúc trước lần đầu tiên Tiểu Lộ tới nơi này, té xỉu ở đây, là hắn cõng nàng đi ra ngoài. Nơi này và lúc ấy hoàn toàn không giống nhau, đã nhìn không ra màu trắng nguyên bản của gạch men sứ và mặt tường, hết thảy đều biến thành màu đỏ.

Mà ở giữa mảnh màu đỏ này, có một khối thân hình rách nát, nhìn từ mái tóc dài màu đen kia, hiển nhiên là đầu tóc của nữ sinh.

Tân Yến Lai đứng ở cửa, cả người đều cứng lại. Tay hắn run rẩy, đôi mắt nhìn chằm chằm cái đầu nhìn không rõ mặt. Sợ hãi quá lớn làm hắn muốn lập tức xoay người rời đi, nhưng suy đoán trong lòng lại làm cả người hắn đứng tại chỗ không thể nhúc nhích. Đó là…… Tiểu Lộ sao? Nàng đã chết?

Đột nhiên, thân thể vặn vẹo kia giật giật, tóc đen tản trong vũng máu bỗng nhiên giống như dây thừng, kéo lấy nam sinh bị dọa choáng váng bên chân Tân Yến Lai kia.

Nam sinh kêu thảm thiết một tiếng, bị kéo vào vũng máu, tứ chi vặn vẹo, thực nhanh mất đi tiếng động, cuối cùng toàn bộ khối thân thể chậm rãi hòa tan trong vũng máu đặc sệt.

Sau khi nam sinh này bị ‘tiêu hóa’, những sợi tóc đen lại lần thứ hai ngo ngoe rục rịch, chúng nó trói Tân Yến Lai lại, muốn kéo hắn vào vũng máu giống nam sinh vừa rồi kia.

Trước khi đám tóc đen dùng sức, Tân Yến Lai chủ động đi vào vũng máu, hắn đi vào vũng máu, đến trước thân hình bị tàn phá kia, vươn tay vén những sợi tóc đen hỗn độn đó.

“Tiểu Lộ?” Môi Tân Yến Lai run rẩy, tiếng nói ảm ách, không biết là đau đớn từ nơi nào truyền đến làm cả người hắn đều nhịn không được phát run, “Có phải Tiểu Lộ không?”

Tuy rằng hỏi, nhưng Tân Yến Lai đã khẳng định đồ vật đáng sợ trước mặt này chính là Tiểu Lộ của hắn, người trong lòng hắn, em gái của hắn, hắn có trực giác phi thường mãnh liệt.

Nàng chết thế nào? Nàng vì sao biến thành…… Quỷ?

Mặc kệ hiện tại tình huống thế nào, Tân Yến Lai cũng sắp bị bộ dáng thảm thiết này của nàng bức điên rồi. Tại sao lại như vậy, vào lúc hắn không biết, Tiểu Lộ rốt cuộc gặp cái gì?

Tân Yến Lai bế một đống tan nát đó lên, máu dính đầy tay.

Từ lúc hắn đi vào vũng máu, duỗi tay sờ đầu nữ nhân bị bẻ gãy, những sợi tóc đen đó đã không có động tác. Lệ quỷ đắm chìm trong ác ý oán hận bất tri bất giác rốt cuộc khôi phục một ít lý trí làm ‘Tân Tiểu Lộ’. Lúc Tân Yến Lai thấp giọng gọi nàng là Tiểu Lộ, trong nháy mắt nàng phảng phất ngửi thấy hương vị gió biển, trước mắt là bộ dáng Tân Yến Lai xuất hiện cùng biển xanh trời xanh đang cười rộ lên với nàng.

“Tiểu Lộ, mùa hè sang năm chúng ta vẫn tới nơi này.”

Khuôn mặt mỉm cười, trong giây lát biến thành khuôn mặt chảy nước mắt.

Nàng cảm giác được tay Tân Yến Lai chặt chẽ ôm mình, nhận thấy hắn thấp giọng khóc lên và hơi thở hỗn loạn, ác ý kích động trong thân thể dần dần bình ổn. Theo ác ý bình ổn, bề ngoài của nàng cũng đã xảy ra biến hóa.

Tân Yến Lai cảm thấy đống thịt nát trong ngực bỗng nhiên biến thành một người sống sờ sờ.

“Ca ca.”

Tân Tiểu Lộ vẫn là bộ dáng thiếu nữ văn nhược và mảnh khảnh, khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt và tóc đều đen, mặc váy đồng phục màu lam. Mà máu đầy đất trong chớp mắt đều biến mất không còn tăm hơi.

“Tiểu Lộ?! Em……”

Bên ngoài bỗng nhiên rung chuyển, Tân Yến Lai kéo chặt tay Tân Tiểu Lộ. hắn nghe thấy một tiếng khóc bén nhọn kỳ quái, tiếng khóc kia không phải một người, là rất nhiều người đồng thời khóc lên, truyền vào trong đầu, làm cho đầu váng mắt hoa. Tay Tân Tiểu Lộ lạnh lẽo che tai hắn lại, Tân Yến Lai cơ hồ lập tức cảm thấy thanh âm kia yếu đi rất nhiều.

“Ca ca không phải sợ, sẽ không có việc gì, em sẽ bảo hộ anh.”

“Đây là…… sao lại thế này? Em……” Tân Yến Lai thấp giọng hỏi.

Tân Tiểu Lộ bỗng nhiên cười, nói ở bên tai hắn: “Đây là một giấc mộng của anh mà thôi.” Bất quá đối với hiện tại ở chỗ này, với vài người khác chính là chân thật, người tử vong ở chỗ này sẽ vĩnh viễn lưu lại nơi này.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)