Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ - Quyển 7 - Chương 167: Mặt trời hoàn toàn lặn hẳn, trời tối

Tuổi cao nhất (lớp 10), dù nam sinh hay nữ sinh đều đã phát dục, bắt đầu sinh ra tò mò với bản thân và người khác giới. Đây là một cái tuổi nguy hiểm mà đáng sợ, rất nhiều thiếu niên vẫn giữ được thiên chân trẻ con không hiểu chuyện, lại bắt đầu có người trưởng thành xấu xa, có đủ loại dục vọng.

Ở quốc gia này từ xưa đến nay nam quyền là chủ, nam nhân muốn nhục nhã nữ nhân, thường thường dùng đến nửa người dưới, dường như bọn họ trời sinh đã mang theo vũ khí có thể đả thương người, mà nữ nhân lại mang theo nhược điểm trời sinh.

Tân Tiểu Lộ trong trường học này, lúc còn sống, là lần đầu tiên làm học sinh, nhưng chuyện nàng gặp phải cùng với lúc thành quỷ từng gặp cũng không có gì không giống. Những lời đồn đãi Tư Đồ Trạc thả ra, những ánh mắt khác thường của bạn học đối với nàng bởi vì lời đồn đãi, bộ dáng tuy rằng không giống, lại có vẻ tương tự.

Lúc Tân Tiểu Lộ trở thành lệ quỷ, đã từng gặp chuyện như vậy phát sinh trong trường học. Khác với nàng, những thiếu nữ hơn mười tuổi giống như hoa, đều là người thực bình thường, bởi vì một chuyện nhỏ mà trở thành vật hi sinh, trở thành nơi trút giận mà những người khác ‘đoàn kết’ bày ra, trở thành ‘hòn đá tảng’ để bọn họ kết bạn, bởi vì không thể phản kháng cái vòng lẩn quẩn bạo lực tâm lý và sinh lý này, có thôi học rồi không biết tung tích, có tâm tính đại biến, còn có chết đi, lại trở thành một nữ quỷ du đãng trong trường học này.

Bởi vì là khu dạy học cũ, cho nên quỷ nơi này cũng thật nhiều.

Tân Tiểu Lộ đứng ở bậc thang một buồng WC, nhìn mấy nam sinh ngăn chặn cửa.

“Như thế nào? Bị dọa choáng váng? Sao một câu cũng không nói.” một nam sinh đứng ở bên cạnh Tư Đồ Trạc kẹp điếu thuốc, cười hì hì nói: “cô là Tân Tiểu Lộ đúng không, tôi sớm nghe nói đến cô, cùng chúng tôi đi ra ngoài tìm một chỗ chơi, thế nào?”

hắn là Lý Mậu, trong nhà có chút tiền, lớn lên còn tạm, từ sơ trung bắt đầu không ngừng có bạn gái, lấy chuyện mình khoe ra bạn gái khác nhau làm kiêu ngạo. Tân Tiểu Lộ nghe nói hắn từng lừa máy bạn gái của mình mang thai. Lúc này bọn họ nhằm vào Tân Tiểu Lộ, cái kế hoạch này, chính là Lý Mậu đầu tiên đưa ra muốn ‘chơi’ nàng.

Buồng WC này không có cửa, trong không gian này hết thảy đều có thể liếc mắt một cái là thấy hết. Tân Tiểu Lộ mặc một bộ váy đồng phục màu lam, thân hình thiếu nữ lả lướt hấp dẫn, mấy người trẻ tuổi tới làm chuyện xấu này đặc biệt cảm thấy một trận kích động. Nàng không nói lời nào, chỉ đứng ở đó nhìn từng người, trên mặt không có hoảng loạn sợ hãi, cũng không có e lệ.

“Nếu không, chúng ta trói cô ta lại trước, lấp kín miệng? Chờ một lát cô ta lớn tiếng kêu lên dẫn người tới thì làm sao.” Nam sinh chần chờ mở miệng này là Triệu Văn Khánh, mới trộn lẫn chơi với đám người Tư Đồ Trạc không bao lâu, bởi vì trong nhà không có tiền, thành tích không thật tốt, lớn lên cũng không đẹp, chỉ thích nịnh mấy đại thiếu gia này, đi theo bọn họ làm tùy tùng khi dễ người khác, chỉ cầu mình không bị khi dễ —— vì có được cảm giác an toàn, hắn biến chính mình từ một người tiềm tàng bị hại thành kẻ hại người, hơn nữa còn thích thú.

“Ê, nói chuyện nha, bị dọa choáng váng?” Nam sinh cao béo này là Vương Kha Nhất, được Lý Mậu đứa bạn này nói nên mới tới đây chơi chút kích thích, bọn họ chuẩn bị ở chỗ này luân gian một cô gái.

Nơi này toàn bộ nam sinh đều biết về sau sẽ phát sinh cái gì, có người trong lòng còn sợ hãi, còn có áy náy vi diệu, nhưng nhiều nhất đều là hưng phấn.

Chỗ như vậy không thể gọi là sạch sẽ, ngoài ý muốn có thể kích thích ham muốn ác độc vi diệu trong lòng bọn họ.

Vẫn là Lý Mậu động thủ trước, hắn kẹp thuốc đi đến chỗ Tân Tiểu Lộ, ấn điều thuốc đang cháy lên vách tường bên cạnh nàng, duỗi tay bắt được một bàn tay nàng, từ trong túi móc di động ra, ấn ghi hình trước mặt Tân Tiểu Lộ, để mặt sát vào nàng nói: “không muốn đi ra bên ngoài tìm chỗ chơi, vậy chơi ở chỗ này đi, cô biết chơi như thế nào sao, phải cởi quần áo……”

Phía sau vang lên một trận cười, các nam sinh không có hảo ý, ngo ngoe rục rịch trao đổi ánh mắt.

Ngay lúc này, tươi cười trên mặt Lý Mậu bỗng nhiên cứng lại. hắn nhẹ buông tay, di động đắt đỏ rơi trên mặt đất, trên màn hình lập tức xuất hiện vết rạn ngang dọc đan xen. ánh mắt dâm tà tràn đầy thèm khát của hắn trong giây lát biến thành kinh sợ, “Mày, thứ gì!”

hắn khoa trương lui lại phía sau, lộ ra bộ dáng hiện tại của Tân Tiểu Lộ ở trong tầm mắt những người khác, mọi người tươi cười đều cứng lại, bọn họ trừng lớn con mắt nhìn Tân Tiểu Lộ.

Nàng vẫn đứng tại chỗ, chỉ có mặt nàng vừa rồi vô biểu tình lại bắt đầu cười rộ lên, tựa như bọn họ vừa rồi, tràn đầy ác ý mà cười.

“Được a, chúng ta chơi ở chỗ này, chờ chơi xong ở nơi này rồi, chúng ta lại ra bên ngoài chơi.” Lúc nàng quỷ dị nói những lời này, mấy nam sinh lúc trước ngo ngoe rục rịch đã sợ đến mức liên tục lui ra phía sau.

Bởi vì đồng thời với nói chuyện, trên váy đồng phục màu lam của Tân Tiểu Lộ bắt đầu xuất hiện máu tươi, trên mặt nàng điềm mỹ thanh tú xuất hiện mảng lớn vết máu, thực nhanh trở nên một mảnh mơ hồ, tay và chân phảng phất bị lực lượng không thấy nhìn tách ra —— ở trước mắt bọn họ, một thiếu nữ nhu nhược biến thành một quái vật đáng sợ, tứ chi quỷ dị.

không chỉ như thế, WC vừa rồi còn cảm thấy bình thường, lúc này vách tường bốn phía lộ ra máu, máu tươi róc rách từ trên những vết máu ướt át chảy xuống.

“Cái gì…… Cái gì!”

Cho dù là Tư Đồ Trạc, lúc này cũng sắc mặt đại biến. hắn chưa từng nghĩ tới sẽ nhìn thấy trường hợp như vậy, hình ảnh thần quái này sao có thể chân thật phát sinh?

Vừa rồi Lý Mậu gần Tân Tiểu Lộ nhất đã tay chân mềm oặt té ngã trên đất, nhưng không ai lo lắng đi đỡ hắn lên, bởi vì cơ hồ tất cả mọi người bị đột biến này dọa cho ngây người.

Lý Mậu ngồi liệt dưới đất, trơ mắt nhìn Tân Tiểu Lộ trở thành một bãi thịt nát tứ chi tàn phá trên mặt đất, mà đầu nàng còn hướng về bọn họ, trên mặt cổ quái kia vỡ ra một cái miệng đen tuyền, đó là miệng nàng, nàng đang cười nói với hắn: “Tới chơi a.”

Cái tay Lý Mậu vừa rồi bắt lấy cánh tay Tân Tiểu Lộ kia tràn đầy máu tươi, những chỗ máu đó đột nhiên trở nên nóng rực dị thường, nóng đến toàn bộ bàn tay Lý Mậu đều phát ra tiếng xèo xèo, như tiếng dầu bị đun sôi.

“A —— a!” hắn kêu thảm cầm tay mình, bởi vì quá đau, cả người đều ngã trên mặt đất. Nhưng lúc này, trên mặt đất tất cả đều là máu tươi, mặt và thân thể Lý Mậu dính máu, cũng nháy mắt nóng bỏng lên, giống axít ăn mòn mặt và thân thể hắn.

Tất cả mọi người bị hết thảy trước mắt dọa kinh, không thể kêu ra tiếng, lúc này, tiếng Lý Mậu gào thảm rốt cuộc đánh thức bọn họ. Bọn họ phản ứng lại, điên cuồng muốn chạy ra khỏi WC địa ngục huyết hồng này. Mọi người chen lên, cửa WC thiếu chút nữa bị bọn họ lấp kín. Tư Đồ Trạc phản ứng nhanh nhất, một chân hắn đá văng người tranh đoạt với hắn, chạy ra đầu tiên, người còn lại cũng nghiêng ngả lảo đảo chạy theo thoát ra ngoài.

Tân Tiểu Lộ không quản những cái người trốn ra khỏi WC. Trời đã tối rồi, hiện tại trường học đã không phải trường học ban ngày kia, mà đó chính là nơi nàng quen thuộc nhất, tên là trường học địa ngục.

hiện Lý Mậu còn lưu lại nơi này, nàng muốn cùng hắn chơi xong, lại đi tìm những người khác.

“Các người đừng chạy, đừng bỏ tôi lại, mang tôi cùng đi a! Tư Đồ! Triệu Văn Khánh! Vương Kha Nhất! Các người cứu tôi! Cứu tôi!” Lý Mậu toàn thân đau đớn không chịu nổi ngã trên mặt đất, căn bản không thể chạy trốn, hắn tận mắt nhìn thấy đồng bạn mình phía sau tiếp phía trước chạy trốn, không ai nhớ kéo hắn một cái, cả người đều lâm vào tuyệt vọng và sợ hãi.

hắn đại khái thật sự quá sợ, thế nhưng không biết có sức lực từ nơi nào, giãy giụa bò dậy, hướng đến cửa WC. Bàn tay hắn chống trên máu đặc sệt, không ngừng phát ra tiếng xèo xèo.

“Ô ô…… Tôi không muốn chết…… Đừng tới đây…… Cầu xin các người đừng bỏ tôi…… Cứu tôi……” Lý Mậu nhìn qua là sắp bị dọa điên rồi, đau đớn trên thân thể cũng không để ý, trên mặt đất mấp máy bò đi. Rốt cuộc, thiếu chút nữa hắn biến thành than thì tay đụng vào cửa WC. Lý Mậu trong mắt bỗng nhiên bộc phát ra một ánh sáng, gấp không chờ nổi hướng về phía trước —— nhưng mà lúc này, phía sau hắn truyền đến một lực mạnh mẽ, cứng rắn kéo hắn về.

“không, không cần!” Lý Mậu dùng sức túm chặt bậu cửa, răng rắc một tiếng nhỏ, ba ngón tay hắn dùng sức nhất bị kéo đứt ra khỏi bàn tay. Lý Mậu bị kéo trở về WC, trên cạnh cửa chỉ còn lại ba ngón tay trụi lủi màu đen.

Trong mắt Lý Mậu tất cả đều là nước mắt, hắn nhìn thấy đầu Tân Tiểu Lộ bên cạnh mặt mình, cái miệng trên khuôn mặt đáng sợ giật giật, nàng nói: “Nhìn cái dạng này của tao, không dễ chơi, mày biến thành giống tao, sẽ chơi được.”

“không không không không không, cô buông tha tôi, tôi biết sai rồi, tôi không dám nữa, tôi không dám……” Tròng mắt Lý Mậu sắp trừng rớt ra, bên trên che kín tơ máu, cả người run rẩy.

Nhưng mà lệ quỷ không muốn buông tha hắn. Tay Lý Mậu ở trong không khí đột nhiên bị nâng lên, tựa hồ có cái gì đang dùng sức túm cánh tay hắn, đau đến hắn không ngừng hô to, nhưng không kéo xuống được, vì thế cánh tay hắn bắt đầu bị vặn vẹo bằng các loại tư thế, rốt cuộc, cả da lẫn xương bị bẻ gãy.

“A —— a ——”

Tay trái, tay phải, hai cái đùi…… Cuối cùng là đầu.

“Ách a —— ô.”

Tiếng Lý Mậu kêu thảm thiết đột nhiên im bặt.

……

“Vì sao có quỷ, sao lại có quỷ!” Mấy nam sinh chạy ra vẫn không thể ctiếp thu cảnh tượng mình nhìn thấy, đi theo Tư Đồ Trạc mù quáng chạy trốn, chịu không nổi mà hỏng mất kêu to lên.

“Lý Mậu khẳng định đã bị cô ta giết, tôi nghe tiếng kêu thảm thiết!”

Tư Đồ Trạc chọc thật mạnh di động không có tín hiệu, tức đến giơ tay đập xuống đất, quăng điện thoại vỡ năm xẻ bảy, quay đầu hung hăng trừng bọn họ một cái: “Câm miệng! Kêu cái gì, chạy nhanh lên!”

Bọn họ chạy qua tòa nhà tổng hợp. Nơi đó lúc này hẳn là không có ai, nhưng khi bọn họ ngẩng đầu, lại phát hiện tòa nhà tổng hợp kia đóng chặt cửa, phía sau mỗi cửa kính ở mỗi tầng đều có hắc ảnh rậm rạp, mặt người mơ hồ dán lên kính, giống như có rất nhiều rất nhiều người, đều đang ở đó lẳng lặng nhìn bọn họ. Sau lưng bọn họ chợt lạnh, bỗng nhiên dừng bước chân. Toàn bộ tòa nhà, hắc ảnh lay động, lặng yên không một tiếng động.

Tư Đồ Trạc thở hổn hển, “Phía trước có quỷ, không thể đi chỗ đó! đi vòng!”

Bọn họ vòng qua tòa nhà tổng hợp, định đi ra ngoài từ cổng trường, chính là thực nhanh bọn họ phát hiện không tìm thấy cổng. Chỗ vốn là cổng trường biến thành tường vây, mà trên đầu tường vây dựng thẳng lên một loạt bàn tay, những bàn tay đó động đậy ngón tay, phảng phất là còn đang lớn lên ở trên thân thể, vẫy tay với bọn họ.

không có ai dám tới gần, bọn họ giống ruồi nhặng không đầu chạy loạn khắp nơi, bất tri bất giác chạy tới dưới ký túc xá nữ sinh.

Bọn họ đến ký túc xá nữ sinh, một gian ký túc xá cuối tầng năm bỗng nhiên sáng đèn. Lúc tất cả mọi người tâm sinh cảnh giác, trong cửa một nữ sinh tóc dài đi ra, nữ sinh thực bình thường, đeo một cái mắt kính, bộ dáng văn văn tĩnh tĩnh, giống như bưng quần áo mới giặt ra phơi, nhìn thấy vài người bọn họ ở dưới lầu, nữ sinh kia đứng ở phía trên hỏi: “Là học sinh trường học chúng ta sao? Thời gian này, mọi người đứng ở phía dưới làm gì?”

Nàng nhìn qua rất bình thường, có nam sinh nhịn không được hỏi: “cô là người hay quỷ?”

Nữ sinh kỳ quái hỏi: “Tôi là người a, làm sao vậy?”

Vào thời điểm này ở đây nhìn thấy người, mấy nam sinh trong lòng đều cảm thấy buông lỏng, “Nơi này có quỷ a! cô không phát hiện sao, chúng ta đều không ra được, trên lầu các cô còn ai hay không?”

Nữ sinh ở trên lầu không rõ biểu tình, chỉ có thanh âm như cũ truyền đến: “Tôi không biết a, đang kì nghỉ bạn cùng phòng đều về nhà, chỉ có một mình tôi……”

Nàng kêu về phía bọn họ: “Các người muốn đi lên không?” Cửa ký túc xá sau lưng nàng mở ra, ánh đèn lộ ra, thoạt nhìn sáng ngời như vậy, trong một mảnh vườn trường đen nhánh phảng phất là nơi an toàn nhất.

Mấy nam sinh do dự, “Nếu không, chúng ta đi lên nhìn xem?”

“không được!” một nam sinh vẫn luôn không nói bỗng nhiên run giọng: “Đó là quỷ, không được đâu!”

“Chúng tôi đã lên một lần, một nữ sinh ở trong ký túc xá bị người ta gian sát, chính là bởi vì kỳ nghỉ một mình ở lại ký túc xá, hình như là học nam sinh trong trường chúng ta làm, nhưng mà không tìm ra hung thủ…… nữ sinh đã chết kia, phòng ký túc xá ở tầng năm.”

Tất cả mọi người nổi lên một tầng da gà.

Nữ sinh còn ở trên lầu nói: “Các người không ổn sao? Mau lên đây a, tới a, đi lên a!” Ngữ khí vốn ôn nhu càng ngày càng dồn dập, đến cuối cùng đã như là gào rống, “đi lên a!”

không ai dám do dự, quay đầu muốn chạy. Chính là nữ sinh ở tầng năm kia từ trên đó nhảy xuống, ngã ở trước mặt bọn họ. Mấy người lúc này mới thấy rõ ràng bộ dáng nữ sinh, váy nàng rách nát, trên đùi đều là vết máu, cổ tay và ngoài miệng đều có vết bầm, biểu tình oán độc mà nhìn bọn hắn chằm chằm.

Mấy người căn bản không dám ở lâu, hoảng không chọn đường chạy trốn khắp nơi, nhưng nữ sinh kia không buông bỏ theo ở phía sau. Tư Đồ Trạc bên này có ba nam sinh, nữ sinh kia liền đi theo bọn họ, mắt thấy nàng đuổi tới càng ngày càng gần, Tư Đồ Trạc bỗng nhiên đẩy một nam sinh bên cạnh ra sau, làm hắn té ngã ở trước mặt nữ sinh kia.

Nữ sinh không đuổi theo nữa.

Chạy xa rồi, Tư Đồ Trạc quay đầu nhìn thoáng qua, nữ sinh kia kéo một vật thể hình người về ký túc xá, ánh đèn tầng năm tắt ngấm.

Bao gồm Tư Đồ Trạc tổng cộng tám người, hiện tại còn dư lại sáu.

Nhưng lúc này người sống trong vườn trường trừ bỏ bọn họ, còn có một người, Tân Yến Lai.

Hôm nay trường học Tân Yến Lai không có tiết học, hắn về nhà trước, chuẩn bị buổi tối đưa Tân Tiểu Lộ đi ra ngoài ăn ngon, nhưng chờ đến lúc đã tan học qua thật lâu cũng chưa thấy nàng về nhà. Trong trường học không cho mang di động, cho nên Tân Tiểu Lộ không mang, Tân Yến Lai chỉ có thể tự mình đi vào trường học tìm nàng. Lúc hắn vào trường, mặt trời còn chưa hoàn toàn lặn, cửa bảo vệ ở cổng trường không thấy, chỉ mở một cánh cửa nhỏ.

Tân Yến Lai cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng vẫn nhấc chân đi vào. Sau khi hắn tiến vào không bao lâu, mặt trời hoàn toàn lặn hẳn, trời tối.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)