Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ - Quyển 7 - Chương 161: Anh có thể xếp hàng trước nhất không?

Tân Tiểu Lộ từng là lệ quỷ, nàng không nhớ rõ tên của mình, cũng không nhớ rõ mình chết như thế nào, chỉ có nàng bị người ta giết chết ở một gian WC hẻo lánh trong ngôi trường kia. Tay và chân bị bẻ gãy, máu tươi phun cho mặt tường và nền phủ gạch men sứ màu trắng của WC đều biến thành màu đỏ. Người thường không nhìn thấy, nhưng ở trong mắt nàng, nơi đó vẫn luôn là cảnh tượng khi nàng chết.

Phàm là trở thành lệ quỷ, trong lòng đều có oán niệm và ác ý thật sâu, lúc nàng không thể hiểu được khoác một cái túi da trẻ con trọng sinh nhân thế, oán giận thật sâu khi làm lệ quỷ như bị một tầng pha lê bịt kín, không cảm thụ được quá rõ ràng. Nhưng đồng thời, phần ký ức kia lại làm nàng tự do với con người ở đời này, cho nên đối với người khác đạm mạc, nàng trả lại bằng đồng dạng đạm mạc, đối với người khác ác ý, nàg cũng trả bằng đồng dạng ác ý.

Chỉ có quan tâm yêu quý làm cho nàng không biết phải làm sao, không biết nên ứng đối thế nào. Trước khi trở thành lệ quỷ, có phải nàng cũng có người yêu quý nàng, quan tâm nàng như vậy hay không? Tân Tiểu Lộ cảm thấy hẳn là không, nếu có, nàng sẽ không cảm thấy xa lạ như vậy.

Tân Yến Lai.

hắn cho nàng đồ vật thực trân quý, cho nên đối với hắn, Tân Tiểu Lộ cũng trả bằng một chút ‘nhân tính’ duy nhất của mình.

Nửa tháng trước khi thi đại học, Tân Yến Lai đầy mười tám tuổi. Sinh nhật mười tám tuổi, Tân gia cũng xử lý đầy đủ, tổ chức ở khách sạn lớn nhất trong thành phố, mời không ít khách khứa. Giữa trưa là Tân tổng dùng để lôi kéo tình cảm các bằng hữu và những người làm ăn cùng, buổi tối Tân Yến Lai tìm nơi mời bạn bè và các bạn học cùng nhau náo nhiệt.

Tiệc rượu người lớn giữa trưa thì Tân Tiểu Lộ không đi, buổi tối tụ hội bạn bè Tân Yến Lai dắt nàng tới. Chỉ cho nàng ngồi ở bên cạnh ăn một bữa ngon, sau đó đưa nàng về nhà, không để nàng tiếp tục tham gia cuộc KTV về sau.

Bạn bè thân thiết với Tân Yến Lai đều biết em gái bảo bối này của hắn, la hét ầm ĩ bảo nàng cùng đi KTV chơi tiếp, “Em gái đi thôi, ca hát, chơi trò chơi thôi, người nhiều mới náo nhiệt!”

Tân Yến Lai chặn hết tất cả mọi người, nghiêm khắc mà trừng mắt nhìn hai kẻ lớn giọng nhất, “Tiểu Lộ còn chưa thành niên, các cậu lát nữa khẳng định muốn uống rượu, nháo lên không thôi, để Tiểu Lộ đi nhìn các cậu mượn rượu làm càn sao.”

Hai người rụt đầu cố ý làm ra bộ dáng chịu không nổi, “thật không được, không được, hội trưởng sau khi thành niên càng đáng sợ, đại gia trưởng bản thăng cấp, dọa chết người, nghiêm khắc như vậy, em gái khẳng định cũng không chịu nổi!”

Tân Yến Lai nghẹn lại, trong lòng có chút ngượng ngùng, hắn cũng biết mình như vậy đại khái xác thật có chút…… “Tiểu Lộ, em muốn đi hát không?” hắn vẫn nên dò hỏi một chút ý kiến của Tân Tiểu Lộ.

Nữ quỷ không thích KTV, không thích bất kì cái gì náo nhiệt, chỗ nào có nhân khí, cho nên nàng lựa chọn về nhà.

Nhưng Tân Tiểu Lộ về nhà thì rất lâu vẫn không thể ngủ. Nàng không ngủ được liền mặc áo ngủ lắc lư ở trong sân, đặc biệt là gần cửa sổ nơi Tân Viên có thể nhìn thấy, Tân Tiểu Lộ yêu nhất lắc lư chỗ đó, không biết bao nhiêu lần vào quá nửa đêm thiếu chút nữa dọa Tân Viên tè ra.

Tân Tiểu Lộ đêm khuya du đãng trong hoa viên, bỗng nhiên nhìn thấy bên ngoài sân có một bóng đen đứng sừng sững, bóng đen vẫn không nhúc nhích sau một bụi cây chỗ lan can sắt, đen sì thấy không rõ, nhưng Tân Tiểu Lộ cảm thấy đối phương tựa hồ đang nhìn mình.

Đứng ở trong vườn nhìn nhau trong chốc lát, Tân Tiểu Lộ mở cửa sắt đi ra ngoài, “Ca ca, có chuyện gì?”

Đúng, hơn nửa đêm đứng ở ngoài sân chính là Tân Yến Lai. Theo lý qua sinh nhật xong, thời gian này Tân Yến Lai hẳn là đi hát xong, về nhà nghỉ ngơi, nhưng hắn lại không rên một tiếng xuất hiện ở nơi này.

Thời gian trở lại một giờ trước, một đám bạn học bọn họ kết thúc ca hát, ai về nhà nấy. Làm nhân vật chính hôm nay, Tân Yến Lai bị buộc uống không ít rượu, nhưng hắn uống say nhìn qua giống như không say, nói chuyện làm việc đều bình thường, không ai phát hiện hắn uống say. Thậm chí hắn còn có thứ tự bảo tài xế đưa mấy người bạn say quá mức trở về, sau đó một mình một người thong dong rời đi dưới ánh mắt yên tâm của bạn bè, đi tới sân bên ngoài nhà chú mình đứng lâu như vậy.

Người thiếu niên vừa mới thành niên một ngày đã say rượu, đứng thẳng tắp, trong tay còn cầm một bông tulip —— mang theo rễ và bùn đất. Bông hoa rủ đầu, bẹp cánh đáng thương vô cùng, hình như là bị người ta bạo lực lôi ra từ bồn hoa ở ven đường.

Nhìn anh trai sữa bò này cả người mùi rượu, hành tích quỷ dị, Tân Tiểu Lộ cũng không rõ có phải hắn uống say hay không.

“Tiểu Lộ.” Tân Yến Lai biểu tình nghiêm túc, không giống như là uống say, chỉ dùng ngữ khí càng thêm thận trọng hơn bình thường nói: “không thể yêu sớm.”

Tân Tiểu Lộ: “A?” Hơn nửa đêm uống say lại tới đây dạy dỗ em gái?

Nàng trả lời một câu, chỉ chỉ bông hoa tulip trên tay hắn đang bị bóp gắt gao đến sắp gãy, “anh nhổ hoa ở bồn hoa tiểu khu?”

Tân Yến Lai nhìn hoa trên tay mình, dường như mới nhớ tới, giơ hoa lên trước mặt nàng, “Đây là đưa cho em.”

Tân Tiểu Lộ còn chưa tiếp nhận hoa, bỗng nhiên lại nghe thấy Tân Yến Lai nói: “anh có thể xếp hàng trước không?”

Tân Tiểu Lộ: “?”

“Mười tám tuổi là thành niên, không tính là yêu sớm, còn hơn hai năm nữa, anh muốn xếp hàng trước, người thứ nhất!” Tân Yến Lai vẫn là bộ dáng như hoàn toàn thanh tỉnh, nếu không phải hắn dùng sức ấn hoa tulip vào lỗ mũi Tân Tiểu Lộ, Tân Tiểu Lộ cũng không thể khẳng định hắn say thật.

Tuy rằng Tân Yến Lai nói không phải rất rõ ràng, nhưng Tân Tiểu Lộ nghe hiểu. Nàng khó được có chút kinh ngạc, phần kinh ngạc này tổng kết lên đại khái là: Nhìn anh mày rậm mắt to một thân chính khí, thế nhưng cũng học người khác yêu sớm.

Tiếp nhận bông hoa sắp chọc vào lỗ mũi mình, Tân Tiểu Lộ không suy xét bao lâu liền thống khoái trả lời: “Được a.” Nàng không ngại thỏa mãn tâm nguyện của tiểu ca ca sữa bò này, kết giao bạn trai bạn gái, đơn giản, lại không phải bắt nàng uống hương tro.

Tâm thái của nàng hiện tại đại khái giống như bị bé ngoan dò hỏi có thể xin một món đồ chơi nhỏ hay không, vừa vặn nàng có, nên hào phóng cho.

Tân Yến Lai nhìn thanh tỉnh, kỳ thật trong đầu đều là một đám hồ nhão, còn không nhớ rõ mình là ai, không biết đây là chỗ nào, nói nói mấy câu đôi mắt ngơ ngác, bắt đầu cứng đờ.

Tân Tiểu Lộ bảo hắn trở về nghỉ ngơi.

Tân Yến Lai: “Ừ, nghỉ ngơi, phải ngủ sớm dậy sớm.” Sau đó hắn không chút trúc trắc, lưu loát đọc thuộc một bài tiếng anh.

Tuy rằng nhà hắn ở tiểu khu cách vách, nhưng Tân Tiểu Lộ thực hoài nghi để hắn một mình trở về, nửa đường nói không chừng hắn sẽ làm ra cái gì càng kỳ quái, vì thế nàng dắt hắn đưa về dưới lầu. Quá nửa đêm, chỗ này đường không còn ai, Tân Yến Lai bị dắt đi, bước chân vững vàng, chỉ có trong miệng vẫn luôn lẩm nhẩm lầm nhầm, từ đọc tiếng anh đến thơ cổ ngữ văn, tới công thức toán học rồi đến địa lý, sinh vật, hóa học. Khi về đến nhà hắn còn chưa kịp bắt đầu đọc lịch sử.

Tân Tiểu Lộ bị nghe hắn nói mãi một đường thế nhưng cảm thấy hơn buồn ngủ, nhìn hắn gống khúc gỗ đi vào trong phòng, lúc này nàng mới ngáp một cái rồi một mình trở về. Nàng mặc một thân váy ngủ, xõa tóc, khí chất âm trầm, đi qua con đường phủ bóng cây xanh tối tăm trong tiểu khu, đặc biệt giống như sinh vật mơ hồ nào đó, dọa tới một con cú đêm xui xẻo về muộn, lại làm ra một truyền thuyết thần quái trong tiểu khu.

Ngày hôm sau, Tân Yến Lai tỉnh dậy ở trên giường mình, hắn đau đầu, ngồi ở mép giường nửa ngày mới hoãn lại. Làm hắn cảm thấy kỳ quái chính là, quần của mình không biết vì sao dính một mảng lớn bùn đất, tối hôm qua hắn say quá mức nên không tắm rửa, bùn đất trên quần còn dính lên giường.

Vì sao có bùn đất? Tân Yến Lai mờ mịt hồi tưởng nửa ngày, chỉ nhớ lại tối hôm qua đưa mọi người đi ca hát, bị mấy bạn học mượn cơ hội rót rất nhiều rượu. Ssau đó, sau đó cái gì hắn cũng không nhớ rõ, trống rỗng. Cuối cùng là kết thúc như thế nào? Tài xế đưa hắn trở về sao?

hắn lấy di động ra gọi điện thoại hỏi bạn bè, đối phương còn chưa dậy, nghe hắn hỏi, kỳ quái trả lời: “Đêm qua, không phải cậu nhìn chúng tôi lên xe rồi mới về nhà sao? Sau đó cậu cũng đi về. Tôi nói, thật không ngờ được tửu lượng của cậu tốt như vậy a, uống bao nhiêu cũng dường như không có việc gì.”

“Ừ, không có việc gì.” Tân Yến Lai cảm thấy, phỏng chừng là té ngã ở nơi nào bị thượng.

hắn hoàn toàn không nhớ rõ đêm qua mình đi tìm Tân Tiểu Lộ, còn thuận tiện đem toàn bộ tâm sự thiếu niên của mình nói ra sạch sẽ ở trước mặt người ta, mặt khác còn lấy ra một danh sách yêu đương, đòi xếp thứ nhất. Bởi vì hắn không nhớ rõ, cho nên hôm nay anh trai nhỏ vẫn cứ trong mơ hồ mà ưu thương mà yêu thầm.

Tân Tiểu Lộ cũng không nghĩ tới hắn không nhớ rõ cái gì, căn bản cũng không nhắc tới, cho nên việc này Tân Yến Lai hoàn toàn không phát hiện.

Qua hai tuần, trước khi thi đại học, Tân Yến Lai tìm Tân Tiểu Lộ, nói với nàng: “Năm nay mùa hè, anh mang em đi nhà ông ngoại anh nghỉ hè, ông ngoại ở nhà chỉ có một mình, tuy rằng tính tình ông không phải thực tốt, nhưng vô cùng mềm lòng, làm cá đặc biệt ngon, hơn nữa chỗ ông ở là trấn nhỏ Lâm Hải, mùa hè chơi rất vui, em nhất định sẽ thích.”

hắn sở dĩ quyết định như vậy, là bởi vì rất có khả năng sẽ sau khi thi đại học kết thúc, ba hắn sẽ làm khó dễ, mà hắn không có khả năng để Tiểu Lộ chịu ủy khuất. Dù em gái không có quan hệ huyết thống hắn cũng sẽ che chở, càng đừng nói còn là người yêu thầm trong lòng.

Vì ngăn cản ba hắn, Tân Yến Lai đã sớm tính toán sau khi thi đại học vừa kết thúc, lập tức mang Tân Tiểu Lộ đi chỗ ông ngoại, rốt cuộc bởi vì chuyện của mẹ bắn, ba hắn nhìn thấy ông ngoại liền chột dạ, tuyệt đối không dám đi chỗ ông ngoại tìm bọn họ. Như vậy ít nhất Tiểu Lộ có thể ở bên đó an ổn quá một đợt nghỉ hè, chờ đến nghỉ hè xong, ba hắn có không cam lòng, chuyện nhà Tư Đồ cũng đã qua. Vạn nhất chưa qua, hắn còn có tính toán khác.

Quyết tâm bảo hộ người trong lòng, làm người thiếu niên tràn ngập dũng khí và lực lượng.

Nhưng việc này với Tân Tiểu Lộ xem ra là không phải như vậy, nàng nghĩ lầm anh trai nhỏ đang muốn bồi dưỡng tình cảm hay thế giới hai người gì đó, tiểu nam sinh lâm vào bể tình đều thực hướng tới. Nàng hiểu, ở trường học nhiều năm, nhìn nhiều bọn trẻ như vậy. Người trưởng thành…… nữ quỷ thành niên cảm thấy việc này về tình cảm có thể tha thứ. Nếu lúc trước nàng đã đáp ứng rồi, vậy hiện tại việc này cũng không có gì mà lại không đáp ứng.

Tân Tiểu Lộ: “Có thể.”

Tân Yến Lai thấy nàng cũng không hỏi một câu, trực tiếp đáp ứng, hiển nhiên rất là tin cậy đối với người anh trai này, trong lòng vừa vui vẻ lại áy náy, tiếp tục giải thích: “anh thi đại học xong các em còn chưa nghỉ, bất quá không sao, anh biết tiến độ học tập của em, em đã hoàn toàn nắm giữ kiến thức học kỳ này, nghỉ trước thời gian sẽ không ảnh hưởng đến em, đến lúc đó anh sẽ nhờ anh họ anh lấy một tờ chứng nhận của bệnh viện, giúp em xin nghỉ, em thu thập đồ đạc trước, chờ anh thi xong chúng ta lập tức đi ngay.”

“Còn có, việc này không cần nói cho bất kì ai, biết không?” Vạn nhất bị ba hắn biết, đại khái sẽ khó thở mà đi ngăn cản bọn họ.

Tân Tiểu Lộ bình tĩnh gật đầu: “Ừ.” Đầu năm nay trẻ ranh thật là nhiều chuyện.

Tân Yến Lai thi đại học xong, ngày đó trong bầu không khí vượt xa sung sướng của kết thúc năm, dựa theo kế hoạch rời trường, mang theo Tân Tiểu Lộ lên máy bay. Chờ đến khi Tân tổng xoa tay hầm hè về nhà chuẩn bị tính sổ cùng con trai, Tân Yến Lai và Tân Tiểu Lộ đều đã tới trấn nhỏ ven biển kia rồi.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)