Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ - Quyển 3 - Chương 74: Tìm kiếm thất bại, không thể tìm được ngọn nguồn dị biến

“Ngươi đây là tội gì, cãi lời thượng thần sẽ không có kết cục tốt, mấy ngày nay chịu nhiều khổ cực như vậy, ngươi còn không nghĩ kỹ sao?” Tiên hầu tự xử lý miệng vết thương cho Bạch Lăng xong, trước sau như một khuyên nàng.

Bạch Lăng che lỗ tai lại, nàng không có sức lực, cũng lười mắng chửi người. Toàn bộ U Phù Sơn đều là địa bàn của Huyền Thương thượng thần, người nơi này nói mãi cũng chỉ vài lời kia, tận tình khuyên bảo nàng thỏa hiệp, châm chọc cười nhạo nàng không biết tự lượng sức mình, ghen ghét thầm hận nàng không biết tốt xấu, còn có Huyền Thương thượng thần phát thần kinh —— chính là một con rùa lông xanh vạn năm mang theo một đám cháu rùa của hắn.

Bạch Lăng xác thật ăn không ít đau khổ, nhưng càng như vậy nàng càng chán ghét Huyền Thương thượng thần, muốn nàng ngoan ngoãn nghe lời? Mặc dù là hiện tại hay là về sau cũng không có khả năng.

Tiên hầu âm thầm thở dài, bưng thuuốc đi ra ngoài. Tuy rằng nàng có chút thương hại Bạch Lăng, nhưng lúc đi vẫn cứ tận chức tận trách khóa phòng lại, miễn cho Bạch Lăng lại luẩn quẩn trong lòng muốn chạy trốn.

Bạch Lăng cố sức ngồi dậy, từ linh túi lấy ra một cái đàn. Phượng cầm này là của Lục Lâm Sinh, nhưng sau khi bọn họ bị nhốt lại lần đó, Lục Lâm Sinh liền đặt đàn ở chỗ nàng.

đã phát ngốc trong chốc lát, Bạch Lăng thử bê đàn lên búng hai cái. Nàng thật sự không am hiểu nhạc cụ, búng lung tung hai lần đã thực nhanh mất hết hứng thú, chỉ đỏ hốc mắt lên nhìn đàn.

Về sau sẽ không có ai đàn cho nàng nghe nữa.

Bạch Lăng nhẹ buông tay, phượng cầm đặt ở một bên, nàng vô lực khép lại hai mắt.

Huyền Thương thượng thần nhắm mắt nghỉ ngơi, suy tư mình có phải hẳn là nên ác liệt hơn một ít hay không, Bạch Lăng cứng cỏi ngoài dự đoán, những phản kháng của nàng không có lực sát thương nhưng cũng đủ làm người ta ghê tởm, cũng làm hắn cảm thấy phiền chán.

Quyết định ra chủ ý, Huyền Thương vừa mới chuẩn bị lệnh cho người đi dẫn Bạch Lăng đến, trước mặt bỗng nhiên bắn ra một tấm bảng. Bởi vì hắn nhất ý cô hành, giao diện đã lâu không xuất hiện, lúc này nó bỗng nhiên bắn ra, trực tiếp chính là một cái cảnh báo đỏ tươi.

—— “không gian chủ xuất hiện vấn đề! Cảnh cáo! không gian chủ bị hao tổn nghiêm trọng!”

Nghe thấy không gian chủ bị hao tổn, Huyền Thương biểu tình biến đổi, “Sao lại thế?”

—— “Nhiều thế giới đồng thời xuất hiện hỗn loạn, số liệu chậm chạp, vừa lấy được số liệu đồng bộ đổi mới, tình huống quá mức nghiêm trọng, thỉnh đến không gian chủ xem xét.”

không gian chủ là thế giới sinh tồn của nhân cách, đồng thời liên hệ tới vô số tiểu thế giới của hắn, cực kỳ quan trọng, Huyền Thương thượng thần cũng bất chấp cái tiểu thế giới này, trực tiếp thoát ly thân thể, về không gian chủ.

một mảnh hư vô trong không gian chủ, lúc này phảng phất nổi lên vô số gió lốc, thế giới vốn dĩ vô ngần, bằng mắt thường có thể thấy được đang co rút lại sụp xuống. Huyền Thương thấy tình cảnh này bạo nộ, “nói cho ta, đến tột cùng sao lại thế này?”

Hệ thống nhanh chóng triển khai, phủ kín phạm vi vài mét vuông, mặt trên có vô số chữ đánh dấu “Giáp thần” “Ất võ” linh tinh.

—— “Thời điểm ngài đi xuống thế giới với biểu nhân cách là Huyền Thương thượng thần này, toàn bộ trên trăm thế giới đồng thời phát sinh chếch đi, số liệu phát sinh lùi lại không rõ, không thể kịp thời truyền đạt đến chỗ ngài, hiện tại những thế giới đó, đại bộ phận đã hoàn toàn chếch đi, ngài mất đi cơ hội lại lần nữa đăng nhập vào những tiểu thế giới đó, cũng mất đi khả năng sử dụng khí vận của những thế giới đó, bởi vậy không gian chủ phát sinh rung chuyển.”

Ở trên khối giao diện, chữ vốn là màu đen, hơn phân nửa đã biến thành màu đỏ, đây tỏ vẻ các tiểu thế giới tương ứng đều đã không ở trong phạm vi hắn khống chế.

“Hồi tưởng, ta muốn nhìn thế giới này là chuyện như thế nào.” Huyền Thương chịu đựng lửa giận nói.

—— “Vâng, mời ngài chuẩn bị sẵn sàng.”

Huyền Thương nhắm mắt lại, từng bức họa xuất hiện ở trong đầu hắn. Những thế giới đó nguyên bản thuộc về hắn, đều xuất hiện vấn đề tương đồng, nhóm nữ chính phảng phất thay đổi người, các nàng không còn phát triển giống nguyên bản yêu biểu nhân cách nam chính của hắn. Mà nhóm biểu nhân cách của hắn đều là diễn sinh từ chính nhân cách chủ, cho nên mang theo bá đạo và tự cho là đúng tương tự, bọn họ tuy không giống nhân cách chủ biết cốt truyện của thế giới, nhưng tính cách bọn họ làm cho bọn họ và những nữ chủ sinh ra va chạm thật lớn, kết cục cuối cùng phi thường thảm thiết, không phải những biểu nhân cách đó của hắn giết chết những nữ chủ dị biến thì chính là nữ chủ giết ngược lại biểu nhân cách của hắn.

Hai loại kết cục này, một loại trước là tương đương hắn trực tiếp chặt đứt liên hệ của mình và những thế giới đó, hành vi này mang đến di chứng nhất định, ví dụ như số liệu lùi lại rất có khả năng chính là bởi vì biểu nhân cách của hắn giết quá nhiều nữ chính, ảnh hưởng tới hệ thống vận hành; loại sau tuy rằng không có di chứng, nhưng đồng dạng làm hắn mất đi những thế giới đó, biểu nhân cách bị giết chết, chẳng khác nào chính hắn cũng bị giết một lần, cái này làm cho hắn cảm thấy dị thường táo bạo.

Huyền Thương xem xong những hình ảnh cuối cùng các thế giới lưu lại đó, biểu tình phẫn nộ dần dần có một tia sợ hãi.

hắn sở dĩ vênh váo tự đắc, chính là dựa vào số lượng thật lớn những tiểu thế giới, với hắn mà nói mất đi một thế giới, hai thế giới, thậm chí mười mấy thế giới đều không tính là gì, nhưng một lần mất đi hơn trăm cái, hơn nữa tình huống rất có khả năng sẽ càng ngày càng không ổn, thế này là không thể chấp nhận được. Làm hắn cảm thấy sợ hãi nhất chính là, trước sau hắn vẫn không phát hiện mấy vấn đề này tột cùng là từ đâu mà đến, hắn không biết dị biến đó là ai tạo thành, còn không có biện pháp xử lý.

hắn không ngăn cản được những thế giới đó xói mòn nhanh chóng.

Nếu có một ngày tất cả các thế giới đều mất đi, vậy hắn vị ‘ thần ’ này còn có ý nghĩa sao? Đến lúc đó, không gian chủ này sẽ biến thành cái dạng gì? Còn hắn sẽ biến thành cái dạng gì?

“Rốt cuộc là ai?! Nhất định có cái gì ở sau lưng thao túng hết thảy này, hệ thống! Ngươi tìm ra cho ta!” hắn cơ hồ không khống chế được cảm xúc của mình.

Nhưng mà hệ thống như cũ không nhanh không chậm hiện ra một loạt chữ —— “Đinh —— hệ thống không thể tra tìm được ngọn nguồn dị biến.”

“Tìm không thấy vậy tiếp tục tìm!”

—— “Tìm kiếm thất bại, không thể tìm được ngọn nguồn dị biến.”

—— “Tìm kiếm thất bại, không thể tìm được ngọn nguồn dị biến.”

……

Sau khi nhân cách thoát ly thân thể của biểu nhân cách, trở về không gian chủ, Huyền Thương thượng thần ở trong Thần Điện nghỉ ngơi bỗng nhiên mở hai mắt. hắn cảm giác mình tựa hồ có chút kỳ quái, hắn đột nhiên mất đi một ít ý niệm kỳ quái. hắn nhớ tới hành động của mình trong khoảng thời gian này, bức bách một bạch long nữ cũng không có gì ưu tú làm đệ tử, còn muốn chinh phục nàng???

hắn có ký ức trong khoảng thời gian này, nhưng dù thế nào cũng không thể lý giải được đoạn thời gian trước mình đến tột cùng vì cái gì phải làm những việc này. Ở trong trí nhớ hắn tìm ra chuyện về Bạch Lăng, ghét bỏ mà nhăn mày lại.

không có chỗ nào đáng khen, liên tiếp mạo phạm hắn, còn rất có sâu xa cùng với một con yêu ma tà ác, đủ lí do trực tiếp giết chết, hà tất phí tâm tư đi dạy dỗ riêng.

hắn hoài nghi ở trong vòng tư duy của chính mình xem kỹ một chút thần hồn, cũng không có gì khác thường, không có dấu vết bị khống chế. Vậy tại sao hắn lại làm ra những việc không thể tưởng tượng đó?

Huyền Thương thượng thần hết sức nghĩ trăm lần cũng không ra, tiên hầu tiến đến hồi bẩm: “Thượng thần, long nữ bị thương nặng, vẫn luôn không chịu dùng thuốc, tình huống có chút không tốt, hiện giờ nàng đã lâm vào hôn mê, thượng thần có nhanh đến xem không?”

Huyền Thương thượng thần phiền chán nói: “không cần quản nàng sống hay chết, đã chết thì lệnh cho người ném thi thể ra khỏi U Phù Sơn.” hắn vốn dĩ cũng không tính toán lưu lại tính mạng của Bạch Lăng. Vào thời điểm khác thường hắn tựa hồ có quan hệ với Bạch Lăng, lúc trước Bặc tinh cũng tính ra hắn có một mệnh kiếp dừng ở trên người Bạch Lăng, dưới trùng hợp như vậy, Huyền Thương thượng thần đương nhiên muốn xử trí Bạch Lăng.

Tiên hầu không dám tin tưởng mà ngẩng đầu nhìn Huyền Thương thượng thần, thượng thần của bọn họ coi trọng Bạch Lăng, mọi người ở U Phù Sơn đều biết, ngày trước lo lắng cố sức phái người tiến đến mời chào, hiện tại lại riêng bắt người về ngày ngày dạy dỗ, kết quả đột nhiên liền buông tay mặc kệ, thấy thế nào cũng thập phần quỷ dị.

“đi xuống.”

Tiên hầu vội cúi đầu, vội vàng rời đi. Nàng vừa đi ra, tin tức về Bạch Lăng rốt cuộc mất đi sủng ái của Huyền Thương thượng thần liền truyền khắp U Phù Sơn.

U Thủy tiên nhân nghe đồn đãi còn không dám tin tưởng, riêng đi Thần Điện gặp Huyền Thương thượng thần một lần, lúc này mới tin thượng thần là thật sự đổi tính, không, hoặc là nói đây mới là thượng thần vô tâm vô tình nàng biết kia.

không được Huyền Thương thượng thần coi trọng, Bạch Lăng cũng không được U Thủy tiên nhân nhìn ở trong mắt, hiện tại nàng muốn đối phó Bạch Lăng cũng chỉ cần một câu mà thôi.

“Bị thương lợi hại? Dù sao cũng sắp chết, vậy trực tiếp dựa theo ý tứ của thượng thần, ném nàng ra khỏi U Phù Sơn đi.” U Thủy tiên nhân phân phó, lộ ra tươi cười ý vị thâm trường, “Thượng thần hiện thập phần chán ghét nàng, không muốn nhìn thấy nàng nữa, ngươi có hiểu ý tứ của ta?”

Đệ tử của nàng cũng là người thông minh, thực nhanh cười nói: “Đệ tử hiểu rõ, nhất định làm tốt việc này. Nghe nói Ma Long kia không lâu trước đây bị thượng thần đánh đuổi rồi vẫn luôn chiếm cứ ở Đông Hải, không bằng đưa vị tộc nhân cuối cùng của bạch long tộc này qua đó đi, đến lúc đó nàng bị Ma Long ăn, về sau thượng thần hỏi tới, cũng không quan hệ với chúng ta.”

U Thủy tiên nhân vừa lòng gật gật đầu: “Thực tốt, theo như lời ngươi, đi thôi.”

Bạch Lăng không nghĩ tới mình lăn lộn đến muốn chết muốn sống cũng không thể chạy ra U Phù Sơn, cơ hội đột nhiên lại rơi xuống. Lúc trước nàng vì chạy đi khiến một thân vết thương không được dưỡng tốt, sau đó lại vì đối nghịch cùng Huyền Thương thượng thần, bị hắn tàn nhẫn độc ác tra tấn rất nhiều lần, rốt cục kiên trì không nổi, suy yếu nằm trên giường không lật được thân.

Lúc có đệ tử không quen biết tới đây, nàng còn tưởng rằng đối phương là muốn mang nàng đi gặp Huyền Thương thượng thần, ai ngờ người nọ gỡ khóa vạn quân trên tay chân nàng xuống, khiêng nàng trực tiếp rời khỏi U Phù Sơn.

“Ngươi là ai? Muốn mang ta đi chỗ nào?” Bạch Lăng nhìn mây trắng xẹt qua bên người, bệnh sợ độ cao lại tái phát, giãy giụa hỏi ra một câu này.

Đệ tử U Phù Sơn khiêng nàng kia đại khái là thấy nàng sắp chết, còn hảo tâm trả lời nàng một câu: “Thượng thần không muốn gặp ngươi, bảo chúng ta xử lý ngươi.”

Bạch Lăng: “…… Ta cảm ơn cả nhà hắn!”

Đệ tử khiêng nàng lắc lắc đầu, bay đến phía trên Đông Hải. Đông Hải có một vùng biển phá lệ yên tĩnh, đó chính là nơi ở của Ma Long, hắn có chút sợ hãi Ma Long, không dám tiếp cận quá mức, sợ mình bị tai ương, vì thế nhìn thấy tới nơi rồi, hắn nhanh chóng ném Bạch Lăng xuống.

hắn dừng lại ở tại chỗ một lát, thấy Bạch Lăng không hề có cảm giác chậm rãi chìm vào trong biển, đồng thời, trên mặt biển bỗng nhiên nổi lên một tầng sóng biển, tiếng rồng ngâm dày nặng từ đáy biển truyền tới mặt biển.

Là Ma Long tới, sao tới nhanh như vậy! Đệ tử này không dám dừng lại nữa, bay nhanh đi, trước khi đi hắn nhìn thoáng qua phía sau, tức khắc hoảng sợ. Chỉ thấy bóng dáng Ma Long thật lớn chiếu vào mặt biển, thân hình lớn đến đáng sợ, cách hắn cực gần, vung đuôi là có thể đánh hắn từ trên trời rơi xuống. Nhưng Ma Long cũng không để ý tới hắn, chỉ cuộn thân rồng thành một vòng tròn chậm rãi bơi lội.

Đệ tử trốn như bay ra xa một khoảng cách, lúc này mới lòng còn sợ hãi mà dừng lại. hắn bỗng nhiên nghĩ đến, vừa rồi vị trí Ma Long quấn lên, vừa lúc chính là nơi hắn ném Bạch Lăng xuống, xem ra bạch long nữ đã bị Ma Long nuốt lấy.

hắn đương nhiên không thể ngờ được, Bạch Lăng cũng không chôn thân trong bụng rồng.

không chỉ có không có, giờ phút này Ma Long nổi điên đó còn cẩn thận dè dặt ngửi ngửi người nàng, tiếp theo quấn nàng toàn bộ vào trong thân thể. Bởi vì Bạch Lăng là hình người, chỉ có một bóng dáng màu trắng nho nhỏ, còn Ma Long là hình rồng thật lớn, bị cuộn ở bên trong, Bạch Lăng cơ hồ đang nằm ở một khe hở vòng tròn nhỏ.

Nàng rơi vào trong nước đã không có ý thức, ở trong nước mơ mơ hồ hồ thanh tỉnh một lát, bởi vì trọng thương trong người, tinh thần có chút trì trệ, không thể phát hiện vách tường màu đen bên người mình là cái gì, nàng dựa vào bản năng ở trong nước biến trở về hình rồng. Long tộc khi bị thương, hóa thành hình rồng để khôi phục thương thế là tốt nhất.

Biến thành thân dài màu trắng rồi, Bạch Lăng lại một lần nữa ngất đi. Còn Ma Long màu đen thật lớn nhận thấy được thân người bị cuốn biến thành dài dài, thực mau giãn thân thể ra, bơi một vòng quanh tiểu bạch long.

Tiểu bạch long thật sự quá nhỏ, so với thân thể Ma Long giống như là một chiếc đũa và một cánh tay. Ma Long bơi lội mang theo dòng nước làm tiểu bạch long ngã trái ngã phải.

Ma Long ở trạng thái bình thường nguyên bản đôi mắt là kim sắc, trạng thái hỗn độn còn lại là màu đen, nhưng lúc này Ma Long, hai mắt đỏ giống như máu. hắn dùng cái mũi nhẹ nhàng cọ cọ tiểu bạch long mềm như bông, dứt khoát treo nàng lên mũi của mình, mang theo nàng bơi đi một phiến hải vực khác.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)