Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ - Quyển 3 - Chương 70: Ừ, ta có chút đói

“Lục Lâm Sinh?”

Bạch Lăng hô một tiếng, không nghe thấy trả lời, lại cao giọng hô, “Lục Lâm Sinh?!”

Thân hình đang cắn nuốt ma dừng lại, một lát sau truyền tới một thanh âm hàm hồ, “Ừ? Ta ở đây, làm sao vậy?”

Bạch Lăng ngồi ở trên võng nhìn bóng dáng đen nhánh ở góc bên kia. Nàng vừa mới tỉnh ngủ, dạ minh châu đang trôi nổi ở bên cạnh nàng, Lục Lâm Sinh bên kia cũng không ở trong phạm vi chiếu sáng của dạ minh châu, vẫn một mảnh tối tăm, chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng hắn cùng một đống xác ma hỗn độn. Vì không ảnh hưởng đến Bạch Lăng nghỉ ngơi, lúc Lục Lâm Sinh ăn đều sẽ kéo những xác ma bị ném xuống đó tới một góc bên trong để ăn.

Bọn họ bị ném vào nơi này đã mấy ngày, dù ban đầu Bạch Lăng khí định thần nhàn, hiện tại cũng không khỏi bắt đầu bức bối khó chịu, rốt cuộc nàng vẫn là nữ hài tử còn trẻ. Dù là khốn cảnh này trốn không thoát hay là lâu dài không thấy mặt trời, đều mang đến áp lực tâm lý cho nàng. Nhưng để nàng cảm thấy bất an không phải những thứ này, mà là Lục Lâm Sinh.

Nàng từ trên võng nhảy xuống, mang theo dạ minh châu đi về phía Lục Lâm Sinh, mới vừa đi ra ngoài vài bước, Lục Lâm Sinh liền ra tiếng, hắn nói: “Bên này có chút bẩn, nàng không cần tới đây, sẽ làm bẩn giày.”

Bạch Lăng theo bản năng dừng bước chân lại, nhìn nhìn giày mình, đây là một đôi ủng không trắng nhiễm một hạt bụi, làm một bạch long, nàng biến ra hình người nhìn qua cũng đủ sạch sẽ, nàng cũng không dễ dàng bị tro bụi lây dính vết bẩn như vậy.

Ở lại trong chốc lát, Lục Lâm Sinh từ trong một góc đi ra, chậm rãi đến gần nàng. Bạch Lăng thấy cái bóng dáng cao hai mét đó đi ra từ trong bóng tối, từ cao biến thành thấp, cuối cùng biến thành độ cao của nhân loại nam giới bình thường. đi đến bên nàng, được dạ minh châu chiếu rọi lộ khuôn mặt ra, Lục Lâm Sinh nhìn qua đã không có gì khác bình thường, vẫn là bộ dáng thư sinh văn nhược.

“Nàng tỉnh rồi?” Lục Lâm Sinh nói.

Bạch Lăng liếc hắn một cái, đi theo hướng hắn vừa rồi, nhìn thấy ma còn chưa ăn xong ở trong một góc. Mấy ngày này bị ném xuống tất cả đều là ma, cũng không có ngoại lệ.

Chuyện này làm Bạch Lăng ngày càng bất an, nàng cảm thấy Lục Lâm Sinh giống như có chút bất đồng vi diệu—— Có lẽ đó chính là nhạy bén của nữ hài tử, cũng có thể là thiên phú của Long tộc. Ma ném vào thật sự quá nhiều, Lục Lâm Sinh lại cái gì đến cũng không cự tuyệt, không biết ngày đêm ăn nhiều đến bao nhiêu, nàng cứ cảm thấy như vậy không tốt lắm.

Ở bên ngoài, Lục Lâm Sinh thực thích thời gian ăn như vậy, nhưng hắn đi theo bên nàng, đại bộ phận thời gian là bị nàng quản lý, chỉ có lúc gặp gỡ yêu ma công kích các nàng, nàng mới cho phép hắn ăn. Tuy rằng hình như hắn cũng chưa ăn no, nhưng mỗi lần cũng không có vẻ sa đà vào. Cùng hắn ở chung càng lâu, Bạch Lăng càng cảm thấy hắn đang đi theo hướng tốt, nhưng hiện tại, hắn đã xuất hiện một loại biến hóa vi diệu.

Bạch Lăng nói không rõ, nhưng lúc nàng đột nhiên bừng tỉnh, nhìn thấy bóng dáng trong một góc kia, nàng đột nhiên cảm thấy hãi hùng khiếp vía, đó là một loại phản ứng bản năng đối với nguy hiểm. Bạch Lăng ngẫu nhiên sẽ nghe thấy thanh âm của máu thịt xương cốt bị xé rách, nàng thậm chí có thể tưởng tượng ra hình ảnh, gần đây phương thức ăn của Lục Lâm Sinh trở nên ‘ thô bạo ’ hơn rất nhiều, so với dứt khoát lưu loát bọc yêu ma vào cắn nuốt, hắn bắt đầu thích xé rách đồ ăn đến máu tươi đầm đìa rồi mới cắn nuốt—— đây không phải vì thuận tiện ăn vào, mà càng có khuynh hướng phát tiết ác dục nào đó.

Giống như là…… thói quen của ma. Ma chính là như vậy, quen hưởng thụ máu tươi, bọn họ đều có dục vọng hủy diệt mạnh mẽ.

Tệ nhất chính là, Lục Lâm Sinh hình như không phát giác điểm này, hắn không cảm thấy mình hiện tại có cái gì không đúng.

Từ khi tiến vào nơi đây, rất ít khi lão vỏ sò lên tiếng truyền âm cho nàng, thanh âm là trầm trọng nghiêm túc ít có, “Tiểu chủ nhân, ta có một suy đoán, ta cảm thấy Lục Lâm Sinh này có chút giống với một tồn tại kỳ lạ nào đó trong truyền thuyết. Người biết đấy, ta rất già rồi, còn nhớ được một ít việc, tuy rằng nhớ không rõ lắm, nhưng ta biết loại đồ vật như thế này không thể nuốt ăn quá nhiều, nếu không sẽ thực dễ bị đồng hóa.”

“Tiểu chủ nhân, để ngừa vạn nhất, người không thể để Lục Lâm Sinh ăn ma như vậy nữa. Dù hắn không phải loại đồ vật này, ăn nhiều ma cũng dễ nhiễm ma khí, khả năng sẽ bị huyết tinh dẫn phát sát tính, đến lúc đó tiểu chủ nhân người cũng nguy hiểm.”

Bạch Lăng nghe lão vỏ sò nói, cảm giác không tốt trong lòng càng thêm rõ ràng. Nàng đi đến góc đó xem những xác ma còn sót lại, bực bội dùng chân đá văng một khối xác ma ra, xoay người, phát hiện Lục Lâm Sinh nhắm mắt theo đuôi ở sau lưng mình, hai mắt nhìn chằm chằm mình, có vẻ làm người ta dựng lông tóc.

Nàng cảm thấy mình hẳn là nên nói chuyện cùng Lục Lâm Sinh. Lôi kéo Lục Lâm Sinh trở lại chỗ nghỉ ngơi, Bạch Lăng bẻ mặt hắn, làm hắn ở đúng trong tầm mắt mình, sau đó thực thận trọng nói: “Gần đây ngươi đều ăn ma, ta cảm giác ngươi có chút không đúng.”

Lục Lâm Sinh lộ ra cái cười cổ quái, có thể là bởi vì Bạch Lăng có tâm tình không tốt mới nhất thời mạnh tay đè ép gương mặt hắn trở nên hơi biến hình.

“Cái gì không đúng?” Lục Lâm Sinh không chút nào để bụng cái này, còn cười với nàng.

Bạch Lăng nói không ra nguyên cớ, lão vỏ sò luôn thần thần thao thao, hắn nói còn không xác định như vậy, nhưng nàng thật sự hoảng hốt.

Lục Lâm Sinh còn đang đợi nàng nói chuyện, chỉ có lúc này, hắn nhìn giống như trước đây, vĩnh viễn sẽ không phản bác lời nàng nói. Bạch Lăng suy nghĩ nói với hắn: “không cần ăn những ma đó nữa, không chừng sẽ có vấn đề, chờ chúng ta đi ra ngoài lại nói tiếp được không?”

Lục Lâm Sinh ừm một tiếng, gật gật đầu cười nói được.

hắn đáp ứng quá nhanh, Bạch Lăng ngược lại không yên tâm. Nàng nhìn biểu hiện của hắn lúc ăn vài thứ kia, tựa như một vua dạ dày ăn uống nhiều quá độ, loại say sưa cùng si mê này, nói khoa trương một chút thì giống như nghiện, có thể đơn giản như vậy đã đáp ứng?

“Ngươi thật sự đáp ứng ta? Ngươi nghĩ kỹ rồi sao?” Bạch Lăng hoài nghi nhìn hắn, cảm thấy miệng hắn đáp ứng, khả năng về sau sẽ nhân lúc mình không chú ý hắn lại đi ăn.

Lục Lâm Sinh nói: “Nàng không muốn ta ăn, ta sẽ không ăn.” không giống như đang nói dối.

Bạch Lăng thoáng cảm thấy yên tâm hơn.

Nhưng thực nhanh nàng liền phát hiện, đây không phải ý kiến hay. Ma ném xuống quá nhiều, còn có rất nhiều con rơi ở gần, Lục Lâm Sinh không ăn, họ nhất định phải dọn sạch mấy thứ này, tạm thời đắp ở trong một góc bên kia. Có ma còn chưa chết, Bạch Lăng sẽ lấy ra cây búa của mình để xử trí, bị ném vào nơi này một cách không thể hiểu được, nàng nghẹn một bụng tức, lúc giết ma đều trở nên dứt khoát, không còn giống như trước cảm thấy ghê tởm muốn nôn.

Từng ngày qua đi, trong một góc đã chất đầy một núi xác. Ở bên trong này, những ma chết đi đó vẫn duy trì dáng vẻ mới mẻ, chưa từng hư thối, cho nên không có mùi lạ, nhưng mùi máu tươi càng ngày càng nặng, có chút gay mũi.

Từ sau khi Bạch Lăng nói với Lục Lâm Sinh, hắn quả nhiên không đi ăn ma nữa. Để biết rõ ràng hắn có thật sự giữ lời hay không, nửa đêm Bạch Lăng giả bộ ngủ, trộm xem hắn có phản ứng gì. Liên tiếp vài ngày, hắn đều giống ban ngày, ngồi ở bên trông giữ nàng, không lặng lẽ rời đi bên kia ăn. Nhưng ngẫu nhiên nàng sẽ thấy Lục Lâm Sinh bình tĩnh nhìn sang nơi tản ra mùi máu tươi dày đặc bên kia, nhìn một lúc, lại quay đầu nhìn nàng.

Sau đó số lần hắn nhìn về phía những xác ma càng ngày càng nhiều, rất nhiều lần, Bạch Lăng phát hiện đôi mắt hắn biến thành màu đỏ nồng đậm.

“Lục Lâm Sinh!” Bạch Lăng có chút kinh hãi gọi hắn.

Lục Lâm Sinh chớp chớp mắt, giống như bình thường cười nhìn nàng. Bạch Lăng liền thò lại gần, do dự giơ tay sờ sờ tay hắn quá gầy: “Ngươi…… Có phải rất đói bụng hay không?” hắn đã lâu không ăn cái gì, nhưng nàng còn chưa tìm được biện pháp rời đi.

Linh túi của Bạch Lăng có đồ ăn cho nàng, nhưng những cái đó Lục Lâm Sinh ăn cũng không có ý nghĩa gì, với hắn mà nói đó không thuộc về đồ vật có thể hấp thu tiêu hóa. Ngay từ đầu Bạch Lăng định chia sẻ đồ ăn, đã bị hắn cự tuyệt.

Lục Lâm Sinh nhìn tay nàng đặt trên mu bàn tay mình, lại nhìn trên mặt nàng có thần sắc lo lắng rõ ràng, hắn do dự, cúi đầu, đem trán mình dựa vào trên trán nàng, nói: “Phải, ta đói bụng, ta sẽ không ăn những cái đó, nàng không phải sợ.”

Đúng vậy, Lục Lâm Sinh cảm giác được Bạch Lăng sợ hãi, cho dù nàng không biểu hiện ra ngoài, nhưng hắn nhận thấy Bạch Lăng sợ hãi vì hắn nuốt ăn lượng ma quá lớn. Cho dù loại sợ hãi này thực mỏng manh, thậm chí chính Bạch Lăng cũng không ý thức được, nhưng hắn có thể phát hiện ra, cho nên hắn mới khắc chế mình như vậy.

Khắc chế bản năng của mình, xác thật là một việc thực đáng sợ. Nhưng bản năng của hắn không chỉ là muốn ăn, còn có Bạch Lăng, khi bản năng khác nhau sinh ra, hắn liền đương nhiên lựa chọn Bạch Lăng. Chỉ cần nàng còn ở bên cạnh, hắn liền nguyện ý chịu đựng loại đói khát và thống khổ này, cùng với ngày càng suy yếu.

Bạch Lăng nhịn không nổi, hiện giờ nàng hoàn toàn khẳng định người nhốt bọn họ ở nơi này, tóm lại dù đối phương là người, là yêu hay là nhân yêu, đều không phải thứ gì tốt. Nàng vô cùng muốn đi ra, nhưng nghĩ hết mọi phương pháp cũng không tìm được đường ra, thậm chí vào lúc khó thở nàng cầm chính cây búa của mình đập mạnh lên vách tường một hồi, muốn đập vỡ vách tường này, kết quả chính là lỗ tai thiếu chút nữa bị điếc.

Nàng ngồi ở đó giận dỗi, phát giác Lục Lâm Sinh lại đang nhìn đồi xác ma càng ngày càng cao kia, ánh mắt toàn là cực độ khát vọng, đó là ánh mắt mà người phi thường phi thường đói khát mới có. Bạch Lăng duỗi tay hấp dẫn ánh mắt hắn lại, “Ngươi muốn uống nước hay không a?” Nàng tìm lời để nói.

Lục Lâm Sinh lắc đầu, ánh mắt nhìn nàng giống như ánh mắt nhìn đống xác ma vừa rồi. Vì đối kháng lại bản năng muốn ăn, chấp niệm đối với nàng cũng tương ứng bị khơi dậy hoàn toàn, cho nên đây là ánh mắt đáng sợ có thể làm đại bộ phận người thường bị dọa chạy.

Bạch Lăng bị đôi mắt màu đỏ của hắn nhìn chằm chằm, về mặt sinh lý nổi lên một thân da gà, nhưng nàng chủ động tiến lên ôm lấy hắn. Lục Lâm Sinh cũng duỗi tay ôm lấy nàng, ấn nàng vào trong lòng ngực, dùng lực lớn đến mức Bạch Lăng cảm thấy có chút đau. hắn chôn mặt ở bên cổ nàng, trong chốc lát Bạch Lăng cảm giác được một chút ướt át. Đây đương nhiên không phải hắn khóc, mà là nước miếng. Bạch Lăng thực quen thuộc, bởi vì đây không phải lần đầu tiên, đối với Lục Lâm Sinh mà nói, kỳ thật nàng cũng là một thứ có thể ăn, hơn nữa nàng dám khẳng định tư vị của mình so với chỗ ma kia ngon hơn nhiều, tuyệt đối là một món mỹ thực.

“Lục Lâm Sinh, ngươi lại chảy nước miếng với ta, rơi đây trên quần áo ta lặc.” Bạch Lăng túm lấy quần áo Lục Lâm Sinh.

Thanh âm Lục Lâm Sinh có chút hàm hồ, “Ừm, ta…… có hơi đói.”

không phải có hơi đói, là rất đói. Bạch Lăng tưởng tượng một chút mình là khối gà chiên thơm ngào ngạt, mà Lục Lâm Sinh đã đói đến mức thần trí không rõ, lại chỉ có thể chảy nước miếng với nàng, trong nhất thời thế còn cảm thấy một chút buồn cười đối với tình huống hiện tại. Nhưng thực nhanh, nàng sờ sờ đầu Lục Lâm Sinh, ngữ điệu hạ xuống nói: “Nếu vẫn không tìm thấy biện pháp đi ra ngoài, ngươi cứ tiếp tục ăn ma đi, cũng không thể để ngươi đói chết lặc.”

Mặc kệ hắn ăn những ma đó xong sẽ biến thành cái dạng gì, nàng không thể bởi vì thế mà hoài nghi khiến hắn đang sống sờ sờ mà tự mình đói chết.

Lão vỏ sò do do dự dự hô một tiếng tiểu chủ nhân, cuối cùng cũng chưa nói ra cái gì, lựa chọn trầm mặc.

Lại qua hai ngày, Bạch Lăng tỉnh lại phát hiện Lục Lâm Sinh bên cạnh biến về nguyên hình đen như mực, hắn không còn giữ được bộ dáng con người. Nàng lập tức hiểu được, đây là hắn đã không có cách nào duy trì hình người nữa. Nàng nhìn bóng dáng Lục Lâm Sinh phát ngốc trong chốc lát, đó là bộ dáng quái vật, phía sau một đôi cánh màu đen rũ xuống, lông chim màu đen chạm ở bên chân nàng, che đậy chân nàng.

Bạch Lăng bỗng nhiên nhảy dựng lên, túm lấy Lục Lâm Sinh đang trầm mặc, đi đến trước núi thây ma khổng lồ đó, lời ít ý nhiều: “Ăn!”

Bóng dáng mảnh dài màu đen do dự một chút, toàn bộ thân thể hơi hơi đong đưa, lúc Bạch Lăng đờ đẫn lại dứt khoát một lần nữa cho thấy ý tứ bảo hắn ăn đi, hắn liền lao đến những xác ma dữ tợn đó. Thực mau, hắn tựa như người cực kì đói, rốt cuộc ăn được đồ ăn mà lâm vào điên cuồng.

Bạch Lăng nghe thanh âm bên tai, có loại thoáng thở ra một hơi, tim lại đột nhiên cảm thấy bị bóp càng mạnh. Nàng quay đầu ngồi xổm xuống, ôm đầu gối mình, chôn đầu vào đó.

……

Huyền Thương thượng thần mắt lạnh nhìn cảnh tượng trong đỉnh trước mặt, lộ ra một thần sắc chán ghét lại khinh thường đối với quái vật đen nhánh nhào vào xác ma kia, lúc chuyển đến trên người Bạch Lăng, lại biến thành nhìn kỹ và chờ mong. Bạch Lăng khống chế Lục Lâm Sinh làm hắn có kinh hãi nho nhỏ, bất quá hắn tuyệt không tin tưởng thân thể yêu ma có thể bị ‘ thuần phục ’, hiện tại giữa bọn họ càng hài hòa, Huyền Thương thượng thần càng chờ mong một màn bọn họ ở trong đỉnh này xé rách ôn nhu, tàn sát lẫn nhau.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)