Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ - Quyển 3 - Chương 67: Không có gì long tộc không dám làm

Bạch Lăng cùng với Lục Lâm Sinh đi tới gần Thần Mộc Sơn, có thể thấy trên núi cao xa xa có một cây ngô đồng thật lớn, tới nơi này rồi, bọn họ hẳn thực nhanh có thể tiến vào nơi tộc phượng hoàng làm tổ.

yêu ma chở họ tới đây, trên đường chạy như điên không ngừng, hơi chậm trễ sẽ bị Lục Lâm Sinh kéo lưỡi dài siết chặt, đau đến cuồng tính quá độ. yêu ma có thần trí không giống yêu thú có thể cam tâm bị người ta sử dụng, hắn động bất động liền muốn phản phệ, nhưng Lục Lâm Sinh căn bản mặc kệ hắn có bao nhiêu hung dữ, tùy tay ở trên người yêu ma phát cuồng xé xuống một miềng da, lại làm bộ muốn xé tiếp thịt phía dưới, yêu ma đó ăn đau liền thành thật.

Bạch Lăng mỗi lần nhìn thấy Lục Lâm Sinh làm loại chuyện này, liền một trận không nói gì. Bề ngoài vô hại thật sự có thể lừa gạt người khác, nàng luôn quên mất Lục Lâm Sinh kỳ thật cũng không phải thậtsự là thư sinh văn nhược, ngay cả bộ dáng hung tàn hắn nuốt ăn yêu ma, đều ở trong trí nhớ điểm tô cho đẹp thành ‘ quá đói bụng ăn cơm có chút vội, đồ ăn cũng có chút đặc biệt, kỳ thật cười rộ lên đặc biệt đáng yêu, đặc biệt vô hại’.

‘ Đua xe ’ mấy ngày, sắp đến nơi, Lục Lâm Sinh rốt cuộc buông lỏng đầu lưỡi dài của yêu ma.

“Tới nơi đây rồi, yêu ma này không vào được, thần mộc của tộc phượng hoàng thanh khiết sạch sẽ, yêuma bình thường đến gần sẽ biến thành tro tàn.” hắn nói xong, kéo Bạch Lăng cùng nhảy xuống lưng yêu ma.

yêu ma đó đứng lên ngửa mặt lên trời rống to, quay đầu đánh về phía hai người, nhìn dáng vẻ là muốn rửa mối nhục. Sau đó Bạch Lăng lại trơ mắt nhìn toàn bộ thân mình Lục Lâm Sinh biến thành một đống sợi tơ màu đen, giống một cái miệng rộng mở ra vừa vặn khóa yêu ma lại trong tơ đen, ngay sau đó hắn biến trở về hình người, cười cười với nàng, tiếp tục nói: “Cho nên đường tiếp theo chính chúng ta đi, khả năng sẽ gặp được người của tộc phượng hoàng.”

Bạch Lăng: “không phải, ta nghĩ rất nhiều lần lặc, ngươi ăn thế này, đều chưa bao giờ nhai nát đúng vậy không?”

Khi còn nhỏ nàng ăn cơm đã thích nuốt nguyên hạt, không thích nhai, bà ngoại luôn răn dạy nàng như vậy không dễ tiêu hóa, một hai phải bắt nàng một ngụm cơm nhai hơn mười lần mới cho phép nàng nuốt vào trong bụng.

“Ngươi ăn như vậy, không dễ tiêu hóa đi?”

Dễ tiêu hóa, loại yêu ma này, bọc vào trong thân thể hai ba cái là có thể tiêu hóa hết, nhưng Lục Lâm Sinh không nói như vậy, hắn nói: “Ta có chút đói, không chú ý, lần tới sẽ nhai rồi ăn.”

Bạch Lăng vừa nghe liền cảm thấy ủy khuất hắn, mấy ngày nay bọn họ lên đường, cũng không để Lục Lâm Sinh ăn mấy con yêu ma, xem ra còn đói, vẫn là trước kia chịu khổ quá nhiều.

“Quanh đây có gì ngươi có thể ăn sao, nếu không chúng ta trước đi tìm chút đồ ăn cho ngươi lấp bụng?” Bạch Lăng hỏi.

Lục Lâm Sinh ngoan ngoãn lắc đầu, “không được, chúng ta đi tộc phượng hoàng trước. Nếu ta đói bụng, liền tự mình đi tìm ăn, nàng yên tâm, ta không ăn bậy đồ vật.”

Bạch Lăng lại sinh ra ảo giác Lục Lâm Sinh đáng thương còn ngoan ngoãn.

Bọn họ đi đến chân núi Thần Mộc Sơn, Bạch Lăng gặp được hai con điểu yêu có vũ y tươi đẹp đang chờ, nhìn thấy hai bọn họ liền cười ngâm ngâm nói: “Hoàng vương đang chờ, mời đi cùng chúng ta đến gặp.”

Bạch Lăng mang theo Lục Lâm Sinh đi phía trước, bọn họ thật ra không ngăn Lục Lâm Sinh lại, chỉ tò mò nhìn hắn, lên núi rồi, xuất hiện rất nhiều loài yêu quái chim, tộc phượng hoàng hiện giờ cũng khôngnhiều người lắm, nhưng bọn họ là vua của muôn loài chim, trên Thần Mộc Sơn không chỉ có phượng hoàng tụ cư, còn có rất nhiều loài điểu yêu. Tới giữa sườn núi, xuất hiện khu vực rộng là nơi tụ cư, những phòng ốc đó kỳ lạ mỹ lệ, được bện thành các loại hình dáng, nam nữ lui tới phần lớn mặc vũ y và trang trí màu sắc diễm lệ, rất có một phen náo nhiệt.

Nơi này so với Nhân giới hiện tại, càng như là chốn đào nguyên. Bạch Lăng còn nhìn thấy vài tiểu hài tử đùa giỡn, trên đầu có linh vũ màu vàng mềm mại, hai má có hai luồng màu cam ửng đỏ, đặc biệt đáng yêu. Dưới tàng cây điểu yêu bày quán bán đồ vật, phần lớn là trang sức xinh đẹp, bọn họ am hiểu bện đồ thủ công, làm đồ vật rất đẹp, Bạch Lăng cũng nhịn không được nhìn nhiều hai mắt.

Xuyên qua nơi tụ cư náo nhiệt, lúc tới gần một cây ngô đồng to nhất ở chính giữa, xung quanh dần dần an tĩnh lại. Trong hai người dẫn đường cho bọn họ, một người vào cung điện dưới tàng cây, còn mộtngười cùng các nàng chờ ở bên ngoài.

Bạch Lăng nghe thấy tiếng nhạc từ đỉnh đầu truyền xuống, không khỏi ngẩng đầu nhìn lên. Phía trên vài chạc cây, có một nam nhân tuổi trẻ mặc vũ y phượng hoàng đang đàn tấu một nhạc cụ, tiếng nhạc nhẹnhàng, ngẫu nhiên còn kèm theo một chút ngâm nga, cũng phá lệ êm tai. Nam tử đó lớn lên thật đẹp, nhưng Bạch Lăng nhìn vài lần liền cúi đầu xuống.

không được, hắn ngồi quá cao lặc, nhìn choáng váng đầu.

Điểu yêu bên cạnh thực tự hào giới thiệu cho các nàng: “Đó là Phượng Trì đại nhân, nhi tử độc nhất của hoàng vương chúng ta, hắn đàn tấu phượng cầm là tuyệt nhất trong tộc, hiếm khi có thể nghe thấy! Mỗi khi đàn tấu, đều có thể khiến cho nhóm giống cái trong tộc chúng ta chen chúc kéo đến, đàn điểu tương hòa.”

Bạch Lăng không có hứng thú gì, nàng dốt đặc cán mai về nhạc cụ, nhưng vẫn lễ phép khen hai câu dễ nghe. Lục Lâm Sinh nâng đầu, nhìn Phượng Trì trên cây kia một lúc, bị Bạch Lăng gọi, hắn mới dời ánh mắt đi cười cười với nàng.

Hai người đi gặp hoàng vương. một thế hệ tộc trưởng phượng hoàng là hoàng vương, cũng chính là mộtnữ tử, tuy rằng nhìn qua như thiếu nữ mười sáu, nhưng tuổi so với lão bạch long vương phụ thân của Bạch Lăng không khác biệt lắm.

“Mục đích con tới đây, ta đã minh bạch.” Hoàng vương nhìn uy nghiêm, nhưng thái độ ôn hòa, “Ta cùng với phụ mẫu con đều từng có qua lại, coi như bằng hữu, nhưng Ma Long sắp thoát ra, tình cảnh của con thế nào, nói vậy chính con cũng rất rõ ràng, ta có tâm tương hộ, nhưng tộc phượng hoàng cũng dần dần điêu tàn, hiện giờ chỉ co đầu rút cổ ở đây, ta cũng chỉ có thể bảo hộ một phương này, không dám trêu chọc Ma Long đưa tới tai họa cho tộc đàn, thực sự xin lỗi.”

Bạch Lăng trước khi tớiđây kỳ thật đã đoán được kết quả này, nghe vậy cũng không thất vọng, hào phóng nói: “Hoàng vương không cần xin lỗi, nếu nguyện ý giúp ta, ta đương nhiên cảm kích, nhưng không giúp ta cũng là đương nhiên, còn phải đa tạ hoàng vương bằng lòng gặp ta một lần này.”

Nếu thật không cho mặt mũi, ở dưới chân núi trực tiếp đuổi nàng đi cũng được, đời trước nàng thấy nhiều loại người này. Đời trước ông ngoại bà ngoại qua đời, nàng một mình không nơi nương tựa, chính là đại phiền toái mà toàn bộ thân thích đều không muốn quản, so sánh với tình hình hiện tại, từ trình độ nào đó mà nói, thực tương tự.

Hoàng vương nghe nàng nói như vậy, trong ánh mắt tràn đầy thương tiếc và cảm thán, “Nếu con đã đivào nơi này, ta cũng không để con cứ như vậy tay không mà về, vậy mời con cùng bằng hữu ở đây hai ngày, ta muốn đưa cho con một lễ vật.”

Bởi vì những lời này của hoàng vương, Bạch Lăng và Lục Lâm Sinh tạm thời ở lại chỗ này. Bạch Lăng không vội, dù sao vội cũng vô dụng, chỉ có lão vỏ sò khóc khóc chít chít, lại khóc ra một đống trân châu. Bạch Lăng nhặt lên thu thập tốt, mang theo Lục Lâm Sinh đi những nơi có bán đồ vật trong tộc của bọn họ nhìn xem, nàng vẫn cảm thấy có hứng thú với đi dạo phố.

Nàng ngồi xổm trên quầy hàng xem các loại lưỡi dao bày ra, phần lớn là cốt đao mài ra, cũng khôngbiết là xương cốt của yêu vật gì, cứng rắn sắc bén, thế nhưng không kém so với lưỡi kiếm đúc ra, còn có mấy cái mộc đao màu xanh lá, còn lại là trang trí. Nàng ở đây xem đao, Lục Lâm Sinh bị những trang sức đá quý lông chim ở quầy hàng bên cạnh hấp dẫn lực chú ý.

Nam yêu tinh bán đồ vật trên sạp đó treo vật phẩm trang sức rực rỡ muôn màu trên người, các loại đá quý phản xạ quang mang, làm người ta nhìn một cái liền cảm thấy đau mắt, chỉ có thể nghe thấy tiếng hắn nói mềm mềm tinh tế, “Ngươi xem đá quý này, chính là ở Nam Ngu sơn, ngươi nhìn xem sáng lấp lánh thế nào a, giống cái đều thích loại đồ vật lóe sáng này!”

Lúc Lục Lâm Sinh nuốt ăn yêu ma, ngẫu nhiên sẽ có được một ít ký ức của bọn họ, bởi vậy cũng biết rất nhiều đồ vật, ví dụ như hiện tại nhảy ra một ký ức mơ hồ, nói Long tộc đều thích những đồ vật sáng long lanh. hắn nhìn những đá quý lóe sáng đó, nhấc chân đi tới.

Trước sạp còn có hai nam yêu đang mua trang sức, bọn họ đang nói đến giống cái nhà mình, từ chuyện các nàng thích loại trang sức nào, đến tranh chấp địa vị của mình trong gia đình.

một nam yêu khoác vũ y màu đỏ nói: “Thê tử của ta mỗi tháng đều cho ta tiền, ta tích cóp đã lâu, vốn dĩ muốn mua chút đồ vật mình thích, nhưng nhìn thấy cái này lại muốn mua cho nàng, đẹp thì đẹp, nhưng mà quá đắt.”

một nam yêu khác vũ y đen vàng giao nhau liền chê cười hắn: “Ngươi ở nhà đến chút tiền riêng còn không có, cũng quá đáng thương đi, ta chính là trộm giữ tiền riêng, cũng đủ cho thê tử nhà ta mua hai cái vòng cổ đá quý như vậy!”

“Ta đương nhiên là có giữ tiền riêng, chỉ không nhiều lắm mà thôi!”

Nam yêu bán đồ vật năm màu rực rỡ nói với hai bọn họ: “Ai nha, hai vị đều là nam yêu tốt yêu quý thê tử, điểu tộc chúng ta ở Thần Mộc Sơn nếu nói đến thương thê tử, dù chủng tộc nào cũng phải thua kém!”

Hai người kia nghe xong, trên mặt đều lộ ra tươi cười tự hào. Lão bản nhiều màu lại hỏi Lục Lâm Sinh đứng ở một bên nhìn hồi lâu, “Vị khách nhân này là tới từ bên ngoài đi, ngươi muốn mua cái gì? Ngươi nhìn xem loại đá quý này, gần đây người mua rất nhiều, thực được hoan nghênh, đều là mua cho giống cái nhà mình, xem như đặc sản của chúng ta nơi này, ta xem ngươi và vị khách nhân bên kia là cùng nhau tới, không bằng mua mấy thứ cho nàng?”

Lục Lâm Sinh nhìn trong chốc lát, nghĩ đến tiền trên người mình đều là Bạch Lăng cho, hắn lại không có khả năng nguyện ý dùng trân châu đổi, vì thế nói: “Ta không có tiền mua.”

Nam yêu vũ y đỏ nhịn không được nói: “Huynh đệ, ngươi đây cũng quá đáng thương, so với ta còn đáng thương hơn, ta tốt xấu còn có thể mua nổi.”

Nam yêu vũ y đen vàng hỏi hắn: “Đúng vậy, huynh đệ, ngươi cũng không giữ tiền riêng sao?”

Lục Lâm Sinh: “Cái gì là tiền riêng?”

Các nam yêu: “……” Thua! Bại bởi một yêu ngoại tộc!

Bạch Lăng cầm hai thanh cốt đao khoa tay múa chân, đi tới Lục Lâm Sinh bên này, “Ngươi đang xem gì đây?” Nhìn thấy đá quý các màu trên sạp, nàng sửng sốt, “Ngươi thích thứ này?”

Lục Lâm Sinh thích loại đá quý sáng long lanh này? không được, thế này không khỏi cũng quá đáng yêuđi!

“Ngươi muốn thứ này thì tùy tiện chọn, ta cho ngươi.” Bạch Lăng nói, lại cầm một cái cốt đao trong tay đưa cho hắn, “Ta ở bên kia nhìn thấy cái cốt đao này, đủ sắc bén, tặng cho ngươi chơi.”

Nam yêu nhóm: “……” Thê tử trong nhà cũng thua!

Thần Mộc Sơn ít khách lạ tới, mọi người cùng ở một ngọn núi, cơ hồ đều trộn lẫn quen thuộc, cho nên Bạch Lăng và Lục Lâm Sinh tới nơi này, điểu yêu lớn nhỏ tuy rằng giáp mặt không biểu hiện ra cái gì tò mò, sau lưng lại đem việc mới mẻ này truyền khắp, không đến một ngày, cơ hồ đại bộ phận điểu yêuđều biết hai vị khách nhân này là một đôi, nam yêu gọi là Lục Lâm Sinh còn ở nhà nhận hết sủng ái từ thê tử hắn, làm các nam yêu trên dưới Thần Mộc Sơn đều hâm mộ không thôi.

“Đó là Long tộc đi? Sao lại cùng một tiểu yêu yêu khí nhạt như vậy thành một đôi?”

“Long tộc từ trước đến nay không chú ý này đó, từ trước nơi này của chúng ta không phải cũng có Long tộc chạy tới theo đuổi người sao. Bay trên trời, bò trên đất, bơi trong biển, không có gì Long tộc khôngdám làm.”

Bạch Lăng không phát hiện đám điểu yêu này ở sau lưng ríu rít cái gì, nàng còn rất thích nơi xinh đẹp này, nếu phòng của khách an bài cho nàng không phải ở trên nhánh cây cao cao thì càng tốt. Nơi này thói quen đối đãi với khách nhân là khách nhân càng tôn quý thì phòng ở càng cao, Bạch Lăng đứng ở trên nhánh cây thứ hai đã bắt đầu váng đầu hoa mắt, càng đừng nói đi lên thêm mấy tầng, chỉ có thể yêu cầu ngủ ở trong phòng phía dưới.

Nhà ở dưới thập phần tinh tế nhỏ xinh, nằm ở bên trong còn có ánh trăng tưới vào, có thể ngửi được mùi hoa bên ngoài, Bạch Lăng nằm nghỉ ngơi một lúc, cảm giác bên ngoài có bóng dáng đang đong đưa, liền đứng dậy đẩy cửa ra nhìn.

Lục Lâm Sinh ngồi ở trên dây đằng kết thành ghế bên ngoài, trong tay ôm một nhạc cụ hình dáng kỳ quái.

Bạch Lăng đẩy cửa đi ra ngoài, đến bên hắn: “Ngươi không nghỉ ngơi nga? Cái này là cái đồ vật gì, buổi sáng hình như nhìn thấy có người ở trên cây cũng đàn cái này.”

Lục Lâm Sinh cho nàng xem nhạc cụ trên tay kia, “Đây là phượng cầm, không phải nàng nói nghe rất hay sao, ta đi tìm người kia học một chút, hắn nói ta có thiên phú, tặng một cây cho ta.”

Đó là nhạc cụ hình dáng giống như trăng tròn, phía trên có một cái tay cầm ngắn ngủn, quấn dải lụa xinh đẹp đủ màu, trên mặt gỗ tròn như trăng căng mười hai sợi dây. Bạch Lăng tùy tay búng một cái, sợi dây đàn bên cạnh kia băng một cái liền đứt.

Bạch Lăng: “……”

Lục Lâm Sinh: “không việc gì, không việc gì, dây đàn này thật mỏng manh, thoáng dùng sức liền đứt, là nó quá dễ đứt.”

Bạch Lăng ở trong lòng tự mắng mình, ai bảo không có việc gì lại tiện tay sờ loạn! Làm hỏng rồi! Vừa thấy liền biết nửa đêm hắn không ngủ được, ôm thứ này ngồi ở cửa, chính là muốn đàn cho mình nghe, bây giờ sờ hỏng rồi người ta còn đàn được sao!

Lục Lâm Sinh: “Tuy rằng đứt một dây, nhưng hẳn là còn có thể đàn, nàng nguyện ý nghe sao?”

Bạch Lăng lập tức nể tình vỗ tay: “Được! Đàn đàn đàn!”

Lúc nàng không nói lời nào, ngồi ở dưới ánh trăng như vậy, giống như tiểu tiên nữ. Đương nhiên ở trong mắt Lục Lâm Sinh, lúc nàng nói vẫn là tiên nữ.

Lục Lâm Sinh đàn xong một khúc, Bạch Lăng hỏi hắn: “Ngươi thật sự có thiên phú?”

Lục Lâm Sinh: “Người dạy ta đàn nói ta quá lợi hại, hắn đã không dạy được ta, sau đó đưa đàn cho ta, để ta tự mình luyện thêm.”

Bạch Lăng: “Ngươi lang là cái thứ gì lặc, người ta là ghét bỏ ngươi nha!”

Tươi cười trên mặt Lục Lâm Sinh chậm rãi tan đi, lại cúi đầu chậm rì rì búng hai cái.

Bạch Lăng: “Thôi lạc, ta lại không chê ngươi, ngươi chậm rãi luyện đi, về sau khẳng định đàn dễ nghe hơn người kia.”
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)