Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ - Quyển 3 - Chương 59: Ta biết bay

Ở trong tuyến thế giới nguyên bản, có một nam nhị đặc thù, lúc mới quen nữ chủ bộ dáng của hắn là thư sinh, nữ chủ hỏi tên họ, hắn nói mình vô danh, vì thế nữ chủ gọi hắn là Vô Danh.

Người này lúc ban đầu nhìn như nhân vật vô hại, trong nhóm nam chủ và các nam nhị lên sân khấu lúc ấy, có vẻ bình thường vô kỳ, nhưng mà về sau hắn chậm rãi triển lộ ra một mặt đáng sợ, nguyên lai hắnxuất thân từ yêu Ma Khe, nguyên thân không phải là nhân tộc, cũng không phải yêu tộc, mà là phi yêuphi ma, một sinh linh duy nhất trên đời này do trời xui đất khiến tạo thành, nó có thể cắn nuốt, hơn nữa dung hợp những vật còn sống. Là một quái vật không có tình cảm như nhân loại, thông minh lại tàn nhẫn, tràn ngập oán hận, còn bị dục vọng cắn nuốt chi phối.

Năm Thiên Diễn bốn trăm tám mươi sáu, yêu Ma Khe không biết vì sao xuất hiện mấy cái khe ở nhân giới, sau đó mười năm, khe đột nhiên mở rộng, dần dần trùng hợp cùng nhân giới, yêu quái cùng ma vật bên trong yêu Ma Khe dốc toàn bộ lực lượng, mang đến tai nạn hủy thiên diệt địa cho nhân giới, còn Vô Danh mượn cơ hội này từ yêu Ma Khe chạy trốn tới nhân giới, tương ngộ cùng nữ chủ.

Ở trong cốt truyện nguyên bản, giai đoạn trước hắn đối với nữ chính che chở đầy đủ, an ủi nữ chủ lúc đó đang thống khổ vạn phần bởi vì lưu luyến si mê sư phụ mà không được, nhưng mà theo cốt truyện phát triển, âm mưu của Vô Danh bại lộ, nguyên lai hắn chỉ muốn mượn nữ chủ đánh vỡ tâm phòng bị của nam chủ Huyền Thương thượng thần, muốn tìm cơ hội làm Huyền Thương thượng thần cao cao tại thượng kia thống khổ bị thương —— chỉ có suy yếu lực lượng của Huyền Thương thượng thần, hắn mới có thể cắn nuốt hắn ta.

âm mưu của Vô Danh cuối cùng đương nhiên không thực hiện được, nữ chính chung quy vẫn cùng nam chính Huyền Thương thượng thần ở bên nhau, còn Vô Danh, trước khi chết hắn vốn có cơ hội giết chết nữ chủ để trả thù nam chủ làm hắn bị thương, nhưng vào thời điểm cuối cùng lại từ bỏ, chỉ thoáng nhìn nữ chủ nói, “Lần đầu tiên ta gặp nàng, nàng còn ở hình dạng bạch long, đó là hình ảnh đẹp nhất ta gặp được sau khi ra khỏi yêu Ma Khe.” nói xong, hắn hóa thành một đám bụi.

Về lai lịch của Vô Danh, hắn rốt cuộc ở yêu Ma Khe bao lâu, lại làm như thế nào biến thành quái vật, mấy vấn đề này không có ai biết, dù ở trong nguyên tác, lần đầu tiên hắn lên sân khấu, cũng chỉ là xảo ngộ nữ chủ đang nghịch nước bên hồ. Quá khứ của hắn hết thảy đều trống rỗng.

không ai biết, Lục Lâm Sinh ở thôn Bành gia kia bởi vì bề ngoài xấu xí bị người khinh nhục, ở trong thế giới nguyên bản, giết người rồi đần độn bị lạc trong núi rừng, lại không thể xuống núi, bị khe hở vỡ ra của yêu Ma Khe trong núi rừng Lư Dương hấp dẫn, rơi vào yêu Ma Khe. hắn chính là hình thái lúc ban đầu của‘ Vô Danh ’, cuối cùng Vô Danh là Lục Lâm Sinh biến hóa thành, lại cũng không còn là Lục Lâm Sinh, cho nên hắn vứt bỏ cái tên này.

Ở thế giới nguyên bản, ‘ Lục Lâm Sinh ’ này tồn tại không hề có giao thoa cùng nữ chính, nhưng ở thế giới hiện tại này, Bạch Lăng vào nhầm núi rừng Lư Dương, quen biết với Lục Lâm Sinh một lần, trở thành chấp niệm của hắn. Cũng bởi vậy hắn đi theo Bạch Lăng, không bị lạc trong núi rừng tiến vào yêuMa Khe, nếu vẫn luôn như thế, chỉ sợ yêu ma ‘ Vô Danh ’ trong kịch bản ban đầu căn bản sẽ không xuất hiện. Nhưng mà tạo hóa trêu người, vì Huyền Thương nghĩ sai mà hỏng hết, vận mệnh của ‘ Lục Lâm Sinh ’ như cũ vẫn trở lại khởi điểm, trở về chỗ cũ.

……

Khoảng cách thời gian yêu Ma Khe và nhân giới dung hợp vào lúc khe hở liên thông hoàn toàn mở ra, còn mười năm.

Đối với hết thảy chuyện này, Huyền Thương không thèm quan tâm, Bạch Lăng không hề biết.

Chỉ có khối huyết nhục mơ hồ không rõ hình dạng trong yêu Ma Khe kia, mỗi ngày mỗi đêm, ý đồ bò lên vực sâu, trở lại với thế giới có chấp niệm của nó đang tồn tại.

“Cạc cạc, không thể đi lên, không có bất luận yêu ma nào có thể đi lên!”

“Nơi này tiến vào thì dễ, nghĩ đi ra, hắc hắc, khó a.”

“yêu Ma Khe là lồng giam hoàn toàn nhốt lại yêu ma tà ác chúng ta, trừ phi chờ đến khi Đông Hải lật úp, thần kiếm vỡ nát, nếu không chúng ta không có khả năng tái hiện ở nhân gian, vẫn là không cần phí công.”

Trong bóng đêm có vô số tiếng nói nhỏ và cười nhạo khe khẽ, quái vật huyết nhục mơ hồ đó phảng phất không có thần trí, không đáp lại bất kì lời nào, chỉ ngày ngày cố gắng không có ý nghĩa như thế. yêu ma trong yêu Ma Khe nuốt ăn lẫn nhau, đều là cách sinh tồn cá lớn nuốt cá bé, ban đầu, tiểu yêuchuột đó lọt xuống, lập tức bị một con yêu nuốt vào trong bụng, nhưng mà không bao lâu, con yêu đó toàn bộ nổ tung, từ trong thân thể nó rớt ra một con quái vật.

Mỗi lần có yêu ma nuốt quái vật kia vào, không bao lâu đều sẽ chết đi, nhỏ yếu thì trực tiếp nổ tung, hơi mạnh một chút, sẽ thống khổ vạn phần mà chết, bởi vì quái vật kia ở trong cơ thể bọn họ, giống như là vật còn sống, sẽ nuốt ăn tạng phủ và thân thể bọn họ, lại từ trong bụng bọn họ bò ra. Cứ như là một trận đánh cờ, hai bên ai bị ăn mòn trước, thì sẽ chết.

Những đại yêu đại ma thực lực cường đại, tò mò thử nuốt quái vật này, nhưng không bao lâu đều sẽnhổ ra, đối với bọn họ mà nói, quái vật này cũng giống cục đá vỡ tùy ý có thể nhìn thấy, ăn vào khôngcó nửa điểm tác dụng, đặt ở trong bụng còn không thoải mái. Quái vật cũng vô pháp cắn nuốt đám yêuma lực lượng quá mức cường đại trước mắt nó.

Quái vật này nhìn như nhỏ yếu vô hại, cũng sẽ có thời điểm chủ động nuốt ăn yêu ma khác, ban đầu nó sợ hãi hết thảy chung quanh, nhưng chậm rãi, bị cắn nuốt và cắn nuốt nhiều lần, một thứ gì đó trênngười nó bị tiêu ma hầu như không còn, dần dần bị thứ khác thay thế, nó bắt đầu quen hết thảy, hơn nữa trong quá trình đó hưởng thụ được càng nhiều máu thịt, trừ ý đồ rời khỏi nơi này ra, thời gian còn lại nó đều tìm kiếm yêu ma có thể cắn nuốt.

Quái vật dần dần trở nên thông minh mà tham lam, sẽ tìm kiếm ‘ đồ ăn ’ thích hợp nhất, thậm chí sẽngụy trang mình, hoặc là coi mình trở thành ngu ngốc.

yêu Ma Khe rất lớn, có rất nhiều nơi chưa bao giờ bị thăm dò, còn có đủ loại yêu ma, nơi này chính là sào huyệt thật lớn dễ dàng nảy sinh các loại vật dơ bẩn. Quái vật du đãng khắp nơi ở bên trong, mỗi ngày trải qua đều là cắn nuốt và bị cắn nuốt. Oán khí, lệ khí, ma khí, tẩm bổ mỗi một vật còn sống trong bóng tối vô biên này.

……

Sau núi Liệt Diễm Cốc hoa hướng dương nở một vùng lớn, cơ hồ lan tràn đến hồ nước Bạch Lăng đangchơi, một vùng hoa hướng dương màu vàng, vây quanh mặt hồ được bầu trời phản chiếu thành màu lam, lam vàng hai màu tiếp giáp, sạch sẽ làm người ta vui vẻ thoải mái.

Lục sư huynh đứng ở bên kia phòng nhỏ hô hai câu về phía mặt hồ: “Tiểu sư muội, người U Phù Sơn tới, sư phó nói muội đi gặp một lần!”

Hô liền ba tiếng, hồ nước bình tĩnh mới đột nhiên phá vỡ, toát ra một đầu rồng màu trắng. Bạch long phun ra một hơi, thực không sảng khoái, “Lang cái gì lại có người tới!” Nàng gần đây đang đổi sừng, đầu thật ngứa, biến thành nguyên hình ngâm mình ở trong nước sẽ thoải mái hơn, cho nên luôn ở chỗ này, muốn đi ra ngoài gặp khách, nàng thật không muốn, cọ xát một lúc lâu mới biến trở về hình người, gãi đầu đi ra.

Từ lúc Huyền Thương thượng thần bị nàng cự tuyệt phất tay áo bỏ đi, thi thoảng có mấy tiên nhân U Phù Sơn tới Quy Nhất Tiên Tông gặp Bạch Lăng, mục đích chỉ có một, là thuyết phục nàng đi U Phù Sơn làm đồ đệ của Huyền Thương thượng thần.

Bạch Lăng: “……” Xem cái đồ trang bức đó đi dứt khoát như thiết chùy, không nghĩ đến còn chơi chiêu này!

Cái gọi là duỗi tay không đánh gương mặt tươi cười, các tiên nhân mang theo nhiệm vụ tiến đến phần lớn thái độ phi thường tốt, Bạch Lăng biết U Phù Sơn ghê gớm, cũng không thể xé rách mặt, mỗi lần đều phải ra ứng phó một chút, tùy tiện các nàng nói đông nói tây, minh kỳ ám chỉ, thổi U Phù Sơn cùng với Huyền Thương thượng thần tới trời cao, Bạch Lăng cuối cùng đều trả lời một câu —— không đi.

Trừ thuyết khách này, U Phù Sơn còn tặng không ít lễ vật trân quý, tất cả đều cho Bạch Lăng. Huyền Thương bổn ý là chữa trị quan hệ hai người, nhưng mà Bạch Lăng nhìn những lễ vật đa dạng đó, trong lòng càng hoài nghi, cảm thấy Huyền Thương thượng thần kia khẳng định có mưu đồ, bằng không hai người không thân chẳng quen, hắn còn nhìn nàng không vừa mắt, vì sao vô duyên vô cớ muốn đưa nhiều thứ tốt như vậy?

“Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo!” Bạch Lăng hoàn toàn không chịu thu những lễ vật đó, tới như thế nào thì cho các nàng về như thế ấy.

Về sau nữa, Xích Viêm sư phó cũng hoài nghi, “hắn khẳng định là coi trọng Lăng oa nhi nhà chúng ta! Mới trăm phương nghìn kế muốn cho Lăng oa nhi đi chỗ hắn lặc! Già mà không biết xấu hổ, số tuổi bao lớn còn làm này đó!”

Bạch Lăng: “Sư phó, người học con nói chuyện giống như vậy!”

Xích Viêm: “Ha ha ha, ta là sư phó của con sao!”

Bạch Lăng: “Ha ha ha ha sư phó lợi hại!”

Căn bản không ai để ý Huyền Thương thượng thần diễn rất nhiều.

Tiểu tiên tiến đến Quy Nhất Tiên Tông lại bất lực trở về, vẻ mặt thấp thỏm đi vào trong điện của Huyền Thương Thần, “Thượng thần, long nữ vẫn không có ý thay đổi, lễ vật cũng không thu.”

Huyền Thương thượng thần hơi thở quanh thân lạnh băng, nghe vậy giật giật ngón tay, “đi xuống.”

Người đi rồi, Huyền Thương hạp mắt suy tư. Nữ chính này, thật sự sờ không rõ rốt cuộc nàng muốn như thế nào, quả thực mềm cứng không ăn. Muốn nói thành ý, thủ hạ U Phù Sơn của hắn, mười hai tiên nhân chủ vị đều đi mới, cái trận này, chính là đi tiên đình mời Tiên Đế cũng đủ, nàng lại vẫn cứ khôngdao động, cũng không tránh khỏi quá mức cuồng vọng.

Bất quá, cũng không vội nhất thời, nhìn tuổi nàng cũng không lớn, qua một thời gian có lẽ sẽ quên việc này, đến lúc đó lại cho người dỗ dành, nói không chừng càng có hiệu quả. thật không được…… vậy chờ vài năm sau, đến khi Đông Hải lật úp, kiếm Long Thần vỡ nát, kẻ thù của tộc bạch long lại lần nữa hiệnthế, đến lúc đó, nàng không thể không tìm kiếm che chở từ chỗ hắn.

Còn Quy Nhất Tiên Tông, chờ khi yêu Ma Khe bị mở ra, yêu ma hiện thế, chỉ sợ chính bọn họ còn tự thân khó bảo toàn, càng không có cách nào che chở Bạch Lăng, nói không chừng Bạch Lăng còn ngược lại phải cầu hắn che chở tông môn.

hiện giờ đang ngạo khí như vậy, hắn muốn nhìn nàng có tư cách gì vẫn luôn ngạo khí tiếp, hắn liền ở đây chờ nàng cầu tới cửa.

Bất luận cái dạng nữ nhân gì, hắn đều sẽ chinh phục được.

Bạch Lăng: “Hắt xì!”

Lục sư huynh: “Tiểu sư muội, muội lang cái gì đánh hắt xì, có phải gặp phong hàn hay không, ban đêm ngâm nước quá lâu?”

Bạch Lăng: “Lục sư huynh, huynh lang cái cũng học ta nói chuyện?”

Lục sư huynh sửng sốt: “…… Ai? Ta không chú ý, cứ như vậy, sao lại thế này?”

Hai người đang nói chuyện, nhị sư huynh khiêng đinh ba đi ngang qua, “Lục sư đệ, tiểu sư muội, ta đào chút dưa trên mặt đất, ngọt giòn lặc, các ngươi muốn nếm dưa không?”

Bạch Lăng mang theo một rổ linh dưa tự sản tự tiêu trong cốc trở về, nghĩ trăm lần cũng không ra, nhịn không được hỏi lão vỏ sò: “Lão vỏ sò, vì sao sư phó và các sư huynh đều nhịn không được học ta nóichuyện lặc, ngươi theo ta đã lâu, cũng không học ta?”

Lão vỏ sò vì chính mình vốc một phen nước mắt chua xót: “…… Tiểu chủ nhân, vì làm mẫu phương thức nói chuyện bình thường cho ngài, ta đây chính là liều mạng a!” Trời biết lúc trước nghe được tiểu công chúa đáng yêu trong trứng rồng ấp ra vừa mở miệng nói như vậy, hắn có bao nhiêu tuyệt vọng. Đây rốt cuộc là khẩu âm nơi nào? Chẳng lẽ năm đó Vương phi hoài tiểu công chúa ăn cái gì kỳ quái?

Bạch Lăng: “nói như vậy có chỗ nào không tốt sao, từ khi ta sinh ra cứ nói chuyện như vậy, không cảm thấy kỳ quái a.”

Lão vỏ sò: “Được được, tiểu chủ nhân nói cái gì đều được!”

Bạch Lăng thành công thay đôi sừng rồng đầu tiền, tự tay đem sừng rồng này cùng một ít tài nguyên cùng chế luyện, tạo ra một thanh đoản kiếm, đây là lần đầu tiên nàng độc lập hoàn thành tác phẩm. Làm kỷ niệm, nàng đặt đoản kiếm này tên là Long Giác, dùng làm bội kiếm, ngày thường dùng để cắt đồ vật. Rốt cuộc rất nhiều việc búa không làm được.

Vì chúc mừng nàng thành công đổi sừng, sư phó cùng mấy sư huynh tụ tập ở bên nhau ăn uống, Bạch Lăng cũng thích thú uống mấy chén, uống uống liền bất tỉnh nhân sự. Chờ nàng tỉnh lại, phát hiện mình biến trở về hình rồng, giống mì sợi treo ở trên giá, râu rồng rũ trên mặt đất, cái đuôi tẩm trong vò rượu, mấy sư huynh đều xoa tay chân, đầu sư phó sưng một cái u to.

Bạch Lăng nhấc cái đuôi lắc lắc, lại quơ quơ cái đầu choáng váng, “Ta uống say, đánh nhau cùng mọi người rồi oa?”

Đại sư huynh lắc đầu: “không đúng không đúng, tiểu sư muội uống say, biến trở về hình rồng, nói muốn mang chúng ta mấy người bay lên trời cao một vòng, bay thật cao nga! Nhưng bay đến một nửa đột nhiên muội buông móng vuốt ném mấy người chúng ta xuống, sư phó đón có vẻ mệt. Đầu sư phó nổi u lên, là bị cây búa của muội ném trúng.”

Bạch Lăng ngốc: “…… Ta bay? Ta uống say rồi còn dám bay?? Ta lại dám dẫn các người cùng bay???”

Nàng không hề có ấn tượng với sự cố phi hành này, nhưng sư phó và sư huynh đều nói chuẩn xác, không giống đang gạt người, ngay cả lão vỏ sò cũng cảm động đến khóc, “Ô ô ô tiểu chủ nhân thật sựbiết bay a, lúc đó người bay thật tốt a, trong chốc lát bay thành chữ nhân (人), trong chốc lát bày thành chữ nhất (一), nếu có thể vẫn luôn như vậy thì tốt rồi!”

Bạch Lăng: Ngươi cho ta là chim nhạn bay về phía nam sao?!
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)