Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ - Quyển 3 - Chương 57: Yếu đến đáng thương

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Liệt Diễm Cốc liên tiếp hậu sơn, chân núi chính là nhà ở thuộc về Bạch Lăng, bởi vì sư phụ và các sư huynh am hiểu luyện khí, luyện chế một chỗ ở bình thường cũng không nói chơi, cho nên nhà ở này của nàng phi thường xinh đẹp, ngay cả các loại bài trí cùng đồ chơi nhỏ bên trong đều đặc biệt tinh xảo, đồ vật chuẩn bị cũng phá lệ chu đáo.

Bạch Lăng vào ở rồi cảm thấy, chuẩn bị đồ trang trí bài trí và dụng cụ trong phòng này cho mình, nhất định là một vị tỷ tỷ huệ chất lan tâm hiền thê lương mẫu, không biết các sư huynh tìm được từ nơi nào đến hỗ trợ. Kết quả không đến hai ngày, vào lúc nàng vô tình hỏi đến, Lục sư huynh cơ ngực phát đạt kia cười thật ngượng ngùng nói: “A, là ta chuẩn bị a, rất nhiều thứ là ta tự làm.”

Bạch Lăng: “…… Những cái hoa hoa đó, những cái váy xinh đẹp đó, còn có giường nước có thể nở hoa kia?”

“Đúng vậy, là ta làm.” Lục sư huynh hàm hậu cười nói: “Ta như vậy có phải có chút kỳ quái hay không?”

Bạch Lăng nhảy dựng lên đập vai Lục sư huynh một phen, “Kỳ quái chỗ nào, ta cảm thấy Lục sư huynh thế này thực tốt! Lợi hại,vẫn là Lục sư huynh lợi hại!”

Nàng ở động phủ trong Lạc Thủy kia mấy năm, nơi đó còn giống như cái ổ chó.

Trừ cái nhà ở này, còn có hồ rộng sư phó Xích Viêm làm ra cho nàng, hồ nước thanh triệt, mỗi lúc giữa trưa, Bạch Lăng liền thích biến thành nguyên hình ngâm mình ở trong hồ, có thái dương chiếu, khôngnóng không lạnh, độ ấm vừa vặn, phi thường thích hợp ngủ trưa.

Các sư huynh tò mò nguyên hình bạch long, trộm tới xem tiểu bạch long, bị sư phó đen mặt lôi trở về lò rèn đánh ba ngày ba đêm, sau đó rốt cuộc không dám đến xem nữa, cho nên mỗi khi vào thời gian này, nơi này cũng chỉ có một con rồng trắng ở giữa hồ cuộn thành vòng tròn.

một ngày, Bạch Lăng trở về từ lò luyện, lại theo thường lệ biến về nguyên hình ngâm mình ở hồ nước ngủ trưa, mơ mơ màng màng, nghe thấy bụi hoa bên hồ truyền đến vài tiếng kêu a a yếu ớt, tiếng kêu thật kì quái.

Tiểu bạch long ở trung tâm hồ mở to mắt, bơi tới bên bờ, gác đầu lên đám hoa bên bờ hồ, đối diện mộtcon quạ đen đáng thương hề hề. Con quạ đen lông thưa thớt, trên cánh tản mát ra một mùi thối rữa, bị thương nghiêm trọng, nhìn dáng vẻ không bay nổi, ở dưới bụi hoa run bần bật.

Bạch Lăng nhìn đôi mắt quạ đen màu đỏ, cảm thụ một chút, phát hiện trước mặt hình như là một tiểu yêu quái, thuộc về một loại tiểu yêu phi thường vô dụng, linh lực mỏng manh căn bản không thể hóa hình, còn thảm hơn so với lúc nàng ở Lạc Thủy từng gặp mấy tiểu yêu hóa hình không thành công, chỉ có thể biến được cái đầu hoặc là cái tay.

Bạch long hé miệng, phun ra một ngụm long tức, quạ đen bị thổi lăn ra sau hai vòng, lại vẫn không sợ chết, không chạy trốn, vẫn cứ ở tại chỗ, hướng về nàng phát ra tiếng a a yếu ớt, yếu đến đáng thương.

Biến trở về hình người, Bạch Lăng cong lưng nhấc con tiểu yêu quạ đen lên, đặt ở trên tay đi tìm Lục sư huynh.

Lục sư huynh của Liệt Diễm Cốc, trong mấy đại lão là người tâm tư tinh tế nhất, sau khi tiểu sư muội đến, bị sư phó bọn họ giao cho trọng trách, Xích Viêm sư phó nói như vậy: “Sư muội các con nàng mới hóa hình không bao lâu, con tương đối cẩn thận, ngày thường phải cẩn thận chiếu cố nàng, coi chính mình là mẹ ruột nàng, cứ như vậy chiếu cố đi!”

Lục sư huynh: “…… Vâng, sư phó.”

Lục sư huynh làm ‘ mẹ ’ phi thường xứng chức, không đến một tháng, Bạch Lăng gặp phải chuyện gì muốn gọi mẹ, đầu tiên nghĩ đến chính là đi tìm Lục sư huynh.

“Lục sư huynh, huynh xem ta nhặt được một con chim! Bị thương thành hình dáng này, muốn cứu mộtlần hay không ha?”

Lục sư huynh nhìn thoáng qua con quạ đen trong tay nàng, “Chỉ là một tiểu yêu, bên ngoài Quy Nhất Tiên Tông chúng ta có trận pháp, đại yêu quái vào không được, tiểu yêu quái không dám vào, con này có thể là quá yếu, trận pháp không thèm quản…… Muội xem trên cái cánh này cháy đen, là bị thương vì mạnh mẽ đột phá đại trận. Kỳ quái, yêu quái bình thường có thể cảm giác được trận pháp nguy hiểm, đều không thích đi tới bên này, tiểu yêu này sao lại vào được?”

Bạch Lăng tùy tay nhéo nhéo mỏ quạ đen, suy đoán nói: “Có thể là bị yêu quái khác đuổi theo, hoảng sợ không chọn đường trốn vào được lặc?”

IMG

Tường an không có việc gì qua mấy tháng như thế, Bạch Lăng ở Quy Nhất Tiên Tông đã quen thuộc, ngẫu nhiên cũng sẽ có mấy đệ tử tới tìm nàng, thí dụ như người trong bảy đệ tử nàng quen biết ban đầu kia, nữ đệ tử duy nhất Tôn Tiếu Cầm.

“Ta đã sớm nghĩ đến thăm muội, nhưng hiện tại muội là đệ tử thân truyền của Xích Viêm cốc chủ, ta bất quá là đệ tử bình thường, còn phải gọi muội một tiếng sư thúc, cho nên hơi xấu hổ tới đây.” Tôn Tiếu Cầm có chút tiểu hư vinh, nhiệt tình tặng cho Bạch Lăng không ít đồ chơi thú vị, lời trong lời ngoài đều thực tha thiết.

Hai người nói chuyện trong chốc lát, Bạch Lăng bị sư huynh gọi đi lấy đồ, Tôn Tiếu Cầm một mình ở trong phòng. Nàng vốn dĩ cũng không muốn làm cái gì, chỉ tò mò nhà ở này của Bạch Lăng, nhịn khôngđược nhìn xem khắp nơi, chờ nhìn thấy những cái hộp lớn lớn bé bé trên trang đài, trong lòng nàng vừa động, liếc mắt nhìn cửa, cảm thấy Bạch Lăng sẽ không trở về nhanh như vậy, liền cầm lấy nhìn một cái.

Trong tông môn rất nhiều người đều tò mò Bạch Lăng thuộc Long tộc này, làm người thứ nhất tiếp xúc với nàng ấy, Tôn Tiếu Cầm mấy ngày nay là thập phần phong cảnh, đệ tử từ trước không thích phản ứng nàng đều sẽ tới dò hỏi nàng về Bạch Lăng. Tôn Tiếu Cầm nếm được ngon ngọt, vừa bịa chút chuyện về Bạch Lăng khiến người ta mở to mắt, vừa chột dạ trong lòng, lúc này nhìn mấy thứ trong phòng, nàng lại động tiểu tâm tư. Lúc này trở về, có thể nói với người khác không ít chuyện, nếu Bạch Lăng có thể đưa cho nàng cái gì, vậy càng tốt.

Nàng nhất nhất mở những cái hộp đó ra, nhìn thấy trong đó có một tráp trân châu, trân châu oánh nhuận màu trắng xếp bên nhau, còn kèm theo mấy viên trân châu màu tím, thập phần khiến người ta chú mục. Nàng thích nhất đồ vật xinh đẹp như thế, nhịn không được ôm tráp lật xem qua lại, càng xem càng thích.

Nếu không, lấy mấy viên đi? Dù sao ở đây còn có nhiều như vậy, chỉ lấy mấy viên hẳn là sẽ không bị phát hiện. Hơn nữa nàng cũng tặng Bạch Lăng không ít đồ vật, lấy mấy viên trân châu hẳn là khôngquan hệ đi?

Tôn Tiếu Cầm giãy giụa suy nghĩ, tay không khỏi chụp vào những trân châu đó, ngay lúc này, nàng phát hiện trong một góc ngăn tủ cùng trang đài, có hai điểm hồng quang, nàng tập trung nhìn vào, đột nhiên thối lui ra sau, phát ra một tiếng thét chói tai.

Bạch Lăng đi vào trong phòng, vừa lúc nghe thấy Tôn Tiếu Cầm thét lên, lại nhìn thấy trân châu rơi đầy đất.

“Có chuyện lang gì?”

Tôn Tiếu Cầm miễn cưỡng cười một chút, chỉ vào đồ vật vẫn không nhúc nhích trong một góc, “Ta, ta vừa rồi bị con chuột kia dọa tới, không cẩn thận đánh rớt tráp trân châu trên trang đài. Nơi này sao lại có chuột, quá ghê tởm, làm ta giật cả mình!”

Bạch Lăng nhướng mày, nhìn nhìn trân châu đầy đất, lại nhìn nhìn Tôn Tiếu Cầm trắng mặt lộ ra chột dạ. Nàng cũng chưa nói gì, tiến lên nhấc con chuột nho nhỏ màu đen trong góc kia. Con chuột có mộtđôi mắt màu đỏ, nhìn qua như là đồ giả, bị Bạch Lăng túm cái đuôi cầm lên, cũng không giãy giụa mộtchút.

Đặt con chuột lên bàn, nó cũng không chạy, lại cuộn thành một cục lẳng lặng nằm ở đó.

Tôn Tiếu Cầm nhìn dáng vẻ là thật sự sợ chuột, trong mắt chán ghét không che dấu được, “Đây là như thế nào, sao giống như còn là một tiểu yêu, không biết chạy đến nơi đây thế nào, không bằng ta giúp muội xử lý, ném nó đi, nghe nói chuột thích trộm đồ nhất, để nó ở chỗ này, còn không biết nó sẽ cắn hỏng cái gì.”

Bạch Lăng bỗng nhiên móc ra một ít linh gạo, đặt vào trước mặt lão thử, chậm rì rì nói: “Lại không phải chỉ có chuột mới có thể trộm đồ.”

Mặt Tôn Tiếu Cầm lúc đỏ lúc trắng, vội vàng cáo từ rời đi, phỏng chừng cũng không dám đến nữa. Bạch Lăng có chút xuất thần, nàng nhớ đời trước, bạn cùng phòng trong kí túc xá của nàng cũng có bộ dáng này, khi đó nàng còn luôn cãi nhau với cô ấy, nhưng hiện tại còn không nhớ rõ trông cô ấy như thế nào.

Cúi đầu, nhìn thấy con chuột đen trên bàn an tĩnh nằm yên, cũng không ăn linh gạo, Bạch Lăng đẩy đẩy nó, “Sao không ăn a, ăn a.”

Con chuột đen giật giật, lúc này mới bắt đầu ăn linh gạo chung quanh một chút. Chờ nó ăn xong, Bạch Lăng túm gáy, đặt nó ra bên ngoài nhà. Nàng chưa bao giờ sợ thứ này, cảm thấy con chuột này khôngcó gì khác hamster bạn cùng phòng nuôi trước kia. Nhưng lão vỏ sò lại hô lên, “Tiểu chủ nhân, khôngcần chơi mấy thứ này, thực bẩn!”

Thấy Bạch Lăng không để ý, hắn lại bắt đầu lẩm nhẩm lầm nhầm oán giận: “Cái chỗ này sao lại như thế, tốt xấu là một tiên tông, sao lại luôn là có tiểu yêu quái lai lịch không rõ chạy tới chạy lui, ta vẫn nóiđi U Phù Sơn mới là chính đạo……”

Bạch Lăng mắt điếc tai ngơ, thu thập một chút trân châu trong phòng, chạy về cốc đi theo sư phụ học làm nghề rèn —— đây chỉ là cách nói của nàng, trên thực tế bọn họ hiện đang luyện chính là một khối sao băng mười vạn năm, không chỉ rèn luyện sức lực, còn rèn luyện tinh thần lực, khống chế và phát ra linh lực, Bạch Lăng muốn luyện một khối nhỏ đã mệt đến chết, chỉ có thể trước đi theo bên cạnh sư phó sư huynh học tập, bất quá gần đây nàng vung cây búa đã trôi chảy hơn không ít.

Bạch Lăng đi rồi, con chuột đen ăn đến bụng tròn xoe bỗng nhiên biến thành một con quạ đen, theo Bạch Lăng bay về phía Liệt Diễm Cốc, chỉ là nó không thể tới gần, liền đậu ở bên ngoài trên một nhánh cây.

……

U Phù Sơn lơ lửng trên trời cao, cửa điện tối cao bỗng nhiên mở ra, Huyền Thương thượng thần xuất quan.

hắn không biết vì sao thời gian này vẫn luôn tâm thần không yên, cảm giác phảng phất như chính mình bỏ lỡ cơ duyên gì, đến nhập định cũng không thể tĩnh tâm.

“Thượng thần, Bặc Tinh đại nhân cầu kiến.” Tiên hầu tiến đến hồi báo.

“Cho nàng tới đây.”

Bặc Tinh quỳ rạp trên đất, tà váy tản ra như hoa, đôi tay nàng nâng một mảnh tinh bàn, “Thượng thần, hôm qua ta tính toán, tính ra ngài có một mệnh kiếp, kiếp nạn này rơi xuống Lạc Thủy, có dị tượng bạch long.”

Huyền Thương thượng thần: “Bạch long?” hắn nhớ tới năm đó mình lấy đi tâm lân của tộc trưởng bạch long làm thuốc, tộc trưởng bạch long lấy việc này nhờ một việc. Ông ta nói ngày sau nữ nhi của ông ta, một con bạch long cuối cùng trên thế gian này sẽ đến U Phù Sơn, hy vọng hắn có thể thu long nữ đó làm đồ đệ, che chở nàng một thời gian.

hiện giờ nếu nói thế gian còn có bạch long, hẳn chính là nàng.

“Chỉ một bạch long, sẽ là mệnh kiếp của ta?” Thanh âm Huyền Thương uy nghiêm lạnh băng vang lên bên trong đại điện, nữ tiên Bặc Tinh không dám đáp lời, chỉ ép đầu xuống càng thấp.

Huyền Thương thượng thần đột nhiên đứng lên, vẫy vẫy tay áo, biến mất tại chỗ.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)