Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ - Quyển 1 - Chương 5: Còn đánh giá thấp bệnh tình của hắn

Tư Mã Tiêu đúng là đời này lần đầu tiên nghe loại lời nói như vậy, chờ đến lúc rời khỏi xe ngựa của Liêu Đình Nhạn rồi, liền áp lực không được mà cười rộ lên.

Nhưng cười cười, hắn lại trầm mặt xuống, nhăn mi lại, thần sắc dần dần âm trầm.

Bỗng nhiên vươn tay, dùng sức ấn huyệt Thái Dương của mình, trên mặt Tư Mã Tiêu rõ ràng lộ ra thần sắc thống khổ cùng táo bạo.

Vốn dĩ chuẩn bị tiến ra đón, tổng quản thấy hắn ở dạng này, bước chân lập tức dừng lại, yên lặng lui về phía sau không dám tới gần hơn, hai hoạn quan khác đi theo hắn, cũng run run rẩy rẩy mà gục đầu xuống nín thở chờ đợi. Chờ đến khi Tư Mã Tiêu buông tay, mặt trở nên vô biểu tình, tổng quản mới căng da đầu tiến lên, cong eo cơ hồ thấp đến mặt đất, thật cẩn thận hỏi:

“Bệ hạ, là đang khó chịu?”

Tư Mã Tiêu không nói chuyện, chỉ là như cũ nhíu mi, trong mắt phiếm ra một chút tơ máu. Ánh mắt hắnchậm rãi xẹt qua đám người bốn phía, tiếp theo nâng một bàn tay lên, chỉ về phía hai hoạn quan phía sau tổng quản, hai hoạn quan kia tức khắc run đến giống như lá rụng trong gió lạnh, rồi lại không dám có động tác khác. một lát sau, Tư Mã Tiêu lại buông tay xuống, lập tức lên xe ngựa. Hai hoạn quan kia lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, phảng phất nháy mắt mất đi sức lực, thình thịch quỳ rạp xuống đất.

Tổng quản liếc mắt nhìn hai người một cái, thấp giọng quát: “Coi như các ngươi nhặt về một cái mạng nhỏ, còn không nhanh đi xuống.”

Hai người ngã lộn nhào đi rồi, trong lòng đều có may mắn sống sót sau tai nạn. Bệ hạ mỗi lần tâm tình bực bội, đau đầu khó nhịn đều sẽ muốn giết người, nếu có người ngay lúc đó chọc hắn, kết cục tuyệt đối chính là cái chết, nếu không ai chọc hắn, lúc này ai ở trước mặt hắn, chính là người xui xẻo. Hôm nay bọn họ hai người xác thật là vận khí tốt, nếu là trước đây, ngón tay bệ hạ chỉ đến, lại nói một chữ giết, bọn họ hai cái mạng nhỏ này đã mất đi rồi.

một ngày này, Liêu Đình Nhạn không thấy Trường Hữu, trên đường lúc đoàn xe dừng lại nghỉ ngơi, nàng còn riêng nhìn nhìn đoàn xe, cũng không phát hiện tung tích Trường Hữu. Mãi đến ngày hôm sau, lần thứ hai nhìn thấy hắn xuất hiện, nàng mới nhẹ nhàng thở ra. Còn tưởng rằng hoạn quan này lớn mật nói bậy, bởi vì nói với mình mấy lời kia, bị tổng quản biết được mà xử phạt.

Nhưng mà, giống như có cái gì không đúng. Liêu Đình Nhạn cẩn thận đánh giá hắn, phát hiện sắc mặt Trường Hữu so với lúc trước càng thêm tái nhợt, đuôi mắt có chút phiếm hồng, khóe mắt còn có tơ máu, trên đôi tay đồng dạng tái nhợt kia, gân xanh hơi hơi nhô lên.

nói không chừng xác thật là bị trách phạt, rốt cuộc hắn làm một hoạn quan hầu hạ người, dám nóinhững lời này nọ, một khi bị người ta biết, không tránh khỏi một trận trách phạt. Lúc trước bọn họ nóichuyện, ngoài xe ngựa có lẽ có người đang nghe. Liêu Đình Nhạn càng nghĩ càng cảm thấy tình thế nghiêm túc, cũng có chút hối hận, nàng vẫn quen thả lỏng, trong nhất thời còn không kịp phản ứng lại, chính mình đã tiến vào phó bản cung đình hiểm ác nhất.

“Ngã một lần khôn hơn một chút, về sau phải ngàn vạn nhớ kỹ.” Liêu Đình Nhạn nói với Trường Hữu, đồng thời suy đoán hắn rốt cuộc bị trách phạt gì. Đánh trượng? Bị đánh vào mông hay là trên lưng? Cũng không thể đâm kim giống Dung ma ma đi.

Tư Mã Tiêu: “……” Nàng đang nói cái gì, vì cái gì nghe không hiểu?

Liêu Đình Nhạn, “Thôi, hôm nay không cần ngươi hầu hạ, ngươi cứ ngồi ở kia nghỉ ngơi đi.”

Tư Mã Tiêu nháy mắt biết rõ nàng hiểu lầm cái gì, mi hơi nhíu thoáng buông ra, thậm chí còn cười mộtchút, “Nữ lang nhìn ra thân thể nô không khoẻ?”

Đây thật đúng là cái thể nghiệm mới mẻ, dĩ vãng hắn xuất hiện với bộ dáng này, người chung quanh, tất cả đều chỉ biết lộ ra thần sắc sợ hãi, đều cảm thấy ngay sau đó hắn sẽ giết người —— tuy rằng xác thật là như thế.

Liêu Đình Nhạn không trả lời, đưa cho hắn cái đệm, “Ngươi lót xuống ngồi đi.” Xem dáng ngồi của hắnkhông đoan chính như vậy, khả năng thật sự là bị đánh mông.

Tư Mã Tiêu biếng nhác ngồi xuống, vốn dĩ sắp không có hứng thú diễn tiếp, nhưng nhìn bộ dáng Liêu Đình Nhạn kia, hắn đột nhiên lại cảm thấy giả vờ mấy ngày cũng được, vì thế tiếp nhận cái đệm, ngồi đoan chính hơn chút.

Cái đệm này gần Liêu Đình Nhạn mấy ngày, tựa hồ cũng lây dính khí vị trên người nàng, có chút thơm.

Lúc lên đường, đại đa số thời gian đều là Liêu Đình Nhạn ở trên xe ngựa, trừ bỏ Trường Hữu, không có ai nói chuyện phiếm với nàng, ngày tháng lâu dần, Liêu Đình Nhạn cùng hoạn quan trẻ tuổi này càng quen thuộc hơn. Nàng ngẫu nhiên sẽ cảm thấy Trường Hữu có chút kỳ quái, có đôi khi một ít ngữ khí và hành vi sẽ làm nàng mạc danh cảm thấy không ổn, nhưng cuối cùng nàng đều quy kết chuyện này vào một nguyên nhân khác. Bởi vì Trường Hữu nghiêm túc mà nói là một nam nhân bị tịnh thân, Liêu Đình Nhạn lúc trước chưa từng tiếp xúc với quần thể này, âm thầm suy đoán khả năng xác thật sẽ có chút không giống người bình thường.

Hơn nữa so sánh với Trường Hữu người qua đường không có tên họ trong nguyên tác này, càng gần Lạc Kinh, Liêu Đình Nhạn càng lo lắng gặp Tư Mã Tiêu rồi thì làm sao đây, căn bản không có quá nhiều tâm lực đặt ở trên người Trường Hữu.

Trong nguyên tác thời kỳ nữ chủ gặp được Tư Mã Tiêu, nữ chủ còn là người nhìn thấy khất cái sẽ đồng tình rơi lệ, nhìn thấy giết người sẽ liều mạng ngăn cản, còn bởi vì người khác không thích nàng mà ủy khuất, quật cường dò hỏi ‘ vì cái gì ngươi không thích ta, là ta làm không đúng cái gì sao?’ điển hình giả thiết nữ chính thời trẻ a! Nếu nói Tư Mã Tiêu thích cái giọng này, có phải nàng cần khảo nghiệm mộtchút kỹ thuật diễn của mình hay không?

Quá sốt ruột, nàng căn bản không có kỹ thuật diễn. Chỉ có thể khẩn cầu Tư Mã Tiêu kỳ thật căn bản không bị khuynh đảo bởi nữ chủ thiện lương, mà thích dung mạo của nàng, thật hy vọng hắn là mộtnam nhân nông cạn như thế.

“Chúng ta sắp đến Lạc Kinh, nữ lang mặt ủ mày chau như thế, chính là đang sợ hãi gặp bệ hạ?” Tư Mã Tiêu cười hỏi, tươi cười trên mặt lại không lan tràn đến ánh mắt.

Liêu Đình Nhạn trong khoảng thời gian này đã quen trong miệng Trường Hữu thường xuyên bệ hạ dài bệ hạ ngắn, nghe vậy kéo kéo khóe miệng, nhìn tường thành ngoài cửa sổ dần dần đến gần, “Ta chỉ đang suy nghĩ, hy vọng bệ hạ ít nhất có thể thích gương mặt này của ta.”

Tư Mã Tiêu nga một tiếng, lại nói: “Bệ hạ khẳng định sẽ thích, nữ lang có tin tưởng ta?”

Liêu Đình Nhạn: hắn không nghĩ giết ta là được, thật ra bị hắn thích mà nói, hình như cũng có chút thảm.

Tư Mã Tiêu thấy nàng không nói lời nào, nghiêng đầu hỏi: “Nữ lang không tin?”

Liêu Đình Nhạn: “Ngươi không phải nói ngươi rất ít khi nhìn thấy bệ hạ sao, sao lại khẳng định như thế? Ai cho ngươi tự tin, mặt ta sao?”

Tư Mã Tiêu: “Phốc ha ha ha ha!”

Lạc Kinh là thủ đô một quốc gia, vượt xa Hà Hạ địa phương ở nông thôn có thể so sánh, chỉ là nhìn đến cửa thành cao ngất nguy nga kia, Liêu Đình Nhạn liền không ngăn được kinh ngạc cảm thán lên. Nàng ở thời không của mình, từng đi tham quan di tích mấy triều, cho dù đời sau dựa vào đủ loại tưởng tượng phục hồi như cũ, hiệu quả đều so ra kém giờ phút này nàng tận mắt nhìn thấy hết thảy.

Tường thành dày nặng cao ngất như thế, cao đến cơ hồ đè ép làm cho đám người xung quanh như trở thành con kiến, từ cửa thành rộng lớn, người người ra vào nối liền không dứt, ba đường quan đạo song hành vào thành, thật xa đã có thể nghe được tiếng ầm ĩ trong thành.

Các nàng một đội người này, trực tiếp đi cửa giữa vào thành, chỉ mới xuyên qua cửa thành thôi, Liêu Đình Nhạn đã cảm giác như đi mất một hồi lâu, có thể thấy được tường thành dầy thế nào. Đợi vào thành rồi, mành xe không thể tùy ý xốc lên, Liêu Đình Nhạn chỉ có thể ngồi bên trong xe ngựa, nghe các loại tiếng động náo nhiệt bên ngoài. Các nàng tựa hồ như đang xuyên qua đường cái phồn hoa, đi rất lâu sau đó, rốt cuộc bốn phía chậm rãi trở lại yên tĩnh, phố phường tràn ngập thanh âm ồn ào náo động dần dần rời xa. Liêu Đình Nhạn hiểu rõ, đây là các nàng sắp tiến vào hoàng thành.

Toàn bộ thủ đô Lạc Kinh, cơ hồ có một nửa thuộc về phạm vi của hoàng cung, từng lớp từng lớp cung điện bị vây bởi núi và hồ, kiến tạo các loại cảnh trí lâm viên hoa mỹ, là nơi hưởng lạc xa hoa nhất trênđời, đồng dạng cũng là nơi khủng bố nguy hiểm nhất, bởi vì chủ nhân cung điện to như vậy, là một đại ma vương không hơn không kém.

Liêu Đình Nhạn bị đưa vào một cung điện không biết tên, toàn bộ hành trình an tĩnh dường như người giả, tùy ý những cung nữ thái độ khiêm tốn kính cẩn đó đùa nghịch, lại vào lúc màn đêm buông xuống, ngoan ngoãn đi theo mấy hoạn quan xa lạ vào một địa phương khác —— nghe nói tối nay Hoàng đế bệ hạ tổ chức yến hội, toàn bộ mỹ nhân hậu cung đều phải tham gia, bao gồm nàng mỹ nhân vừa mới vào cung, căn bản còn chưa có phân vị.

Vuốt bụng mình mau bị đói sắp bẹp, Liêu Đình Nhạn yên lặng cầu nguyện, phù hộ đêm nay thủ trưởng Tư Mã Tiêu không cần đương trường giết người, nếu không nàng thật sự ăn không vào, đói ra bệnh đau dạ dày thì làm sao bây giờ.

Gió đêm đã bắt đầu lạnh, Liêu Đình Nhạn bị một đám cung nhân rũ đầu vây quanh, đi qua hành lang dài treo đầy đèn lồng cùng với quảng trường trống trải. Bên cạnh nàng có rất nhiều người, nhưng đều lặng yên không một tiếng động, mọi người an tĩnh đến mức cơ hồ không nghe thấy tiếng bước chân, nhiều người đi cùng nhau như vậy, vẫn dựng nên bầu không khí khủng bố như chỉ có một mình nàng còn đang thở, có thể thấy được trong cung này không khí ngày thường có bao nhiêu áp lực.

Liêu Đình Nhạn hiện giờ lo lắng một sự kiện khác xảy ra, trong cung này, hẳn sẽ không nháo ra quỷ đi? nói thật ra không khí bây giờ thật sự rất dọa người, trên người nàng đều toát ra một lớp da gà.

Còn có, không phải nói mỹ nhân toàn hậu cung đều phải tham gia yến hội này sao, vì sao dọc đường đicũng không nhìn thấy mặt mỹ nhân khác? Trong lòng không ngừng toát ra các loại ý niệm, mắt thấy điện phủ đèn đuốc sáng trưng kia đã ở trước mắt.

Liêu Đình Nhạn hít sâu một hơi, chậm rãi đi vào trong điện. Ngạch cửa quá cao, váy chuẩn bị cho nàng lại quá rườm rà, làn váy quá dài, trong nháy mắt nàng thiếu chút nữa té ngã, còn may được nữ hầu bên người đỡ một chút. Cúi đầu nhìn trên mặt đất phủ kín tấm lót gấm sang quý, tầm mắt lại đảo qua tả hữu, phát hiện hai bên thế nhưng đã ngồi đầy các loại mỹ nhân, béo gày cao thấp cái gì cần có đều có.

không có đạo lý, trong điện nhiều người như vậy, vì sao một chút thanh âm đều không có? Nếu khôngphải thấy đã có vài vị mỹ nhân cũng đang nhìn nàng, Liêu Đình Nhạn đều phải hoài nghi đám mỹ nhân này có phải là tượng sáp hay không.

Trong điện không khí phi thường ngưng trọng quỷ dị, không nghe thấy oanh thanh yến ngữ, chỉ có im lặng vô biên. Liêu Đình Nhạn không dám ngẩng đầu nhìn lên trên, nhắm mắt theo đuôi đi vào trong điện, bình bình ổn ổn đứng ở giữa đại điện hành lễ.

“Thiếp, Liêu thị nữ Hà Hạ, bái kiến bệ hạ.”

trên đầu có người nhẹ nhàng cười một cái. Đại điện trống trải lại quá tĩnh lặng, bởi vậy tiếng cười này tuy nhẹ, lại dường như vang ở trong điện, khiến người ta nghe rõ rành mạch.

“Đứng lên.”

Liêu Đình Nhạn trong lòng bồn chồn, thầm nghĩ thanh âm này, sao giống như…… Nàng khống chế biểu tình trên mặt, chậm rãi ngẩng đầu lên, nhanh chóng nhìn hoàng đế Tư Mã Tiêu trên đài cao. Sau đó nàng nhịn không được từ nội tâm phát ra một loạt tiếng hò hét tan vỡ, ngay sau đó một loạt câu ba chữ (chửi bới kiểu đmm, cmn…).

Con mẹ nó, vì sao đại ma vương là Trường Hữu! Trường Hữu như thế nào lại là Tư Mã Tiêu! Đổi kiện quần áo mà thôi, khí chất khác biệt lớn như vậy sao!

không hổ là Tư Mã Tiêu đầu óc có bệnh, thế nhưng có hứng thú giả thành hoạn quan đùa nàng chơi? hắn mỗi ngày chạy đến xe ngựa hầu hạ nàng chơi thật sự cao hứng sao?! Nàng vẫn là xem nhẹ bệnh tình của hắn!

Liêu Đình Nhạn đối diện khuôn mặt tuấn tú của đại ma vương đang khẽ cười lên, thoáng bình tĩnh lại, trong lòng thế nhưng đột nhiên toát ra ý niệm kỳ quái—— mấy ngày nay thật là vất vả cho biến thái giết người như ma này, hắn làm thế nào nhịn lâu như vậy không nổi điên? Thế nhưng ở trước mặt nàng giả vờ đến giống như một người bình thường!

Sau đó, lúc phát hiện người qua đường Giáp hầu hạ bên mình đột nhiên biến thành nam nhị bệnh tâm thần, giờ phút này, nàng nên bày ra biểu tình gì đây? Liêu Đình Nhạn ở trong lòng phát ra nghi vấn thống khổ như vậy.

không ai có thể trả lời nàng, Tư Mã Tiêu ngồi ở phía trên nhìn nàng chờ mong, không biết đang chờ mong cái gì.

Liêu Đình Nhạn thật lâu không phản ứng, biểu tình chờ mong trên mặt Tư Mã Tiêu chậm rãi thu liễm, hắn mặt vô biểu tình, cụp một tiếng buông chén rượu trong tay xuống. Liêu Đình Nhạn hình như nghe thấy tiếng vài vị mỹ nhân sợ hãi mà hút không khí.

không phải chứ, đây là muốn nổi điên? Nàng hình như cũng chưa làm cái gì!

Tư Mã Tiêu có chút bực bội gõ gõ án kỉ, “Ngươi không muốn nói gì với ta?”

Liêu Đình Nhạn ở trong tay áo nhéo ngón tay mình: Cho nên ngươi rốt cuộc muốn ta nói cái gì với ngươi?

Nàng nghĩ nghĩ, nỗ lực đại nhập một chút nữ chủ nhân thiết khổ tình trong nguyên tác, cuối cùng căng da đầu dùng hết lượng ngữ khí ai oán, run rẩy nói: “Bệ hạ, ngài lừa thiếp thật khổ a.”

Tư Mã Tiêu đương trường biểu diễn một cái cười đến đập bàn.

Đại ma vương cười đủ rồi, không làm ra bình luận gì với kỹ thuật diễn thấp kém của nàng, chỉ vươn mộtbàn tay với Liêu Đình Nhạn: “Quý Phi, tới bên cạnh cô.”

Tác giả có lời muốn nói: Liêu Đình Nhạn:……????
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)