Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ - Quyển 1 - Chương 3: Người qua đường Giáp bị mê đảo?

Liêu Đình Nhạn không rối rắm bao lâu liền nghĩ thông suốt, dù sao giai đoạn đầu nam chủ chính là bình dân, chỉ cần chính nàng không muốn yêu đương cùng nam chủ, cho dù nam chủ coi trọng nàng cũng vô dụng, hình như cũng không cần phải lo lắng, vẫn nên đi lo lắng hoàng đế hung tàn nửa năm sau phải đối mặt đi, ở cái thời đại này quân quyền lớn hơn hết thảy, lực sát thương của hoàng đế thật sự quá lớn.

Tuy rằng nghĩ như thế, nhưng gần đây ba lần bốn lượt gặp phải nam chủ, cơ hội xảo ngộ này có phải quá nhiều hay không?

đi chùa miếu dâng hương có thể gặp được vừa lúc nam chủ đi cung đèn cho cha mẹ, đi đạp thanh du hồ bị người khác dây dưa, cũng có thể gặp gỡ nam chủ, nam chủ là không chỗ nào không có mặt sao?

“Ngươi là thứ gì? cũng dám đứng ở trước mặt ta? Ngươi có biết ta là ai không?”

Nghe thấy Đái Vũ kia phát ra ba câu hỏi kinh điển của pháo hôi, từ nội tâm Liêu Đình Nhạn quả thực không còn lời gì để nói. Đái Vũ này thật sự không hổ danh hiệu Nguyệt Lão của nam nữ chủ nguyên tác, hắn xuất hiện chính là vì đẩy CP nam nữ chính! [CP: couple]

Nàng khó được có hứng thú đi ở bên hồ một chút, Đái Vũ này liền không biết từ nơi nào toát ra, cười hì hì quấn lấy nàng nói chuyện, tiếp theo nam chính Trần Uẩn cũng không biết từ nơi nào toát ra, lo tự mình làm anh hùng cứu mỹ nhân, chắn trước người nàng, giằng co với Đái Vũ.

Đối mặt với Đái Vũ kiêu ngạo ương ngạnh miệt thị, Trần Uẩn không kiêu ngạo không siểm nịnh, “Ta là ai cũng không quan trọng, nhưng mặc kệ ngươi là ai, đều không nên khó xử một vị nữ lang như thế.”

Đái Vũ liếc mắt trên dưới đánh giá hắn một cái, trong mắt lộ ra địch ý, loại tiểu bạch kiểm xuất thân bần hàn nhưng mà lớn lên tuấn tiếu này, dễ dàng lừa được phương tâm nữ lang nhất, gia hỏa trước mặt này xác định chắc chắn là không có hảo ý, không phải thứ tốt.

Lúc hai nam nhân giằng co, Liêu Đình Nhạn đã mang theo một nô bộc xoay người đi hướng khác. Đái Vũ còn muốn nhục nhã Trần Uẩn một phen, lại thấy mỹ nhân không để ý tới bọn họ đã xoay người đirồi, vội vàng hô: “Ai, Liêu nữ lang đừng đi a, chúng ta còn chưa nói xong đâu!”

Liêu Đình Nhạn hơi hơi nghiêng đầu, nhìn hắn một cái, bình tĩnh nói: “Nghe nói Đái lang quân gần đây huấn luyện ở quân doanh, không nghĩ tới nhanh như vậy đã đi ra ngoài, nói vậy việc học có thành tựu, cha ta gần đây đang cùng Đái tướng quân thương nghị quét sạch toàn bộ sơn phỉ quanh đây, có lẽ Đái lang quân cũng nên cùng đi học hỏi kinh nghiệm.”

Đái Vũ sắc mặt nháy mắt phát xanh, hắn nào dám đi đánh sơn phỉ, còn không phải thừa dịp cha hắnbận rộn không lo đến, lúc này mới trộm đi ra khỏi quân doanh, nếu Liêu nữ lang trở về cáo trạng, hắnthật sự là ăn không hết gói đem đi. Đái Vũ ngượng ngùng ngậm miệng, không dám ngăn đón nữa.

Liêu Đình Nhạn không để ý đến Trần Uẩn, Đái Vũ thấy Trần Uẩn bị đãi ngộ so với mình còn không bằng, lại thư thái hơn, khinh thường mà nhìn hắn một cái, cũng nhấc chân đi rồi.

Trần Uẩn đứng tại chỗ nhìn nhìn bóng dáng Liêu Đình Nhạn, thầm nghĩ, thật là một nữ lang tâm tư uyển chuyển, nàng biểu hiện thờ ơ với mình đến như thế, lang quân ương ngạnh kia sẽ không bởi vậy tìm hắn phiền toái, nàng đây là âm thầm che chở a.

Liêu Đình Nhạn cũng không biết nam chủ suy nghĩ cái gì, nàng nhanh chóng đi đến chỗ các tiểu tỷ muội cùng du hồ, không dám rơi lại sau, ở lại một mình là phải một mình xoát nam chủ, tâm thật mệt.

Bởi vì trải qua lần này, mấy tiểu tỷ muội của Thôi nữ lang lại gọi nàng ra cửa, Liêu Đình Nhạn đều cự tuyệt. Ra cửa một lần liền gặp nam chủ một lần, nếu đã biết ra cửa tất gặp nam chủ, nàng còn ra cửa cái gì, thành thật ở nhà ngủ thôi, nàng cũng không tin mình ở nhà, nam chủ cùng với phiền toái còn có thể từ trên trời giáng xuống. Đến ngoại tổ bên kia gởi thư bảo nàng đi tham gia tiệc sinh nhật của biểu tỷ nàng cũng không đi, hoàn mỹ né qua toàn bộ cốt truyện trong nguyên tác có liên quan đến nam chủ.

Vì thế Liêu Đình Nhạn cứ như vậy ở nhà từ mùa xuân cho đến mùa hè, một lần cũng không ra khỏi cửa, đến phụ thân nàng bận về công việc còn có điểm lo lắng, riêng tới hỏi nàng muốn ra cửa giải sầu hay không.

Liêu Đình Nhạn cự tuyệt: “Nữ nhi tâm tình vẫn tốt, không cần ra cửa giải sầu.”

Thời gian nửa năm dần dần tới gần, lúc Liêu Đình Nhạn cho rằng mình còn có thể lười nhác nhàn nhã thêm nữa, sứ giả đã từ Lạc Kinh đến mang theo chiếu thư của Hoàng đế bệ hạ, đi vào phủ sứ quân.

Mỹ nhân Liêu Đình Nhạn nổi tiếng Hà Hạ, mỹ danh truyền tới Lạc Kinh, hoàng đế đối với nàng thực cảm thấy hứng thú, yêu cầu nàng vào cung bạn giá.

Liêu Đình Nhạn trong lòng lộp bộp một tiếng, nghĩ thầm thế này không đúng a, nguyên tác không phải ít nhất còn qua hai tháng mới có tin tức triệu nàng vào cung sao? Như thế nào lại xảy ra trước?

Càng làm cho nàng không nghĩ tới chính là, không bao lâu, đại đội nhân mã từ Lạc Kinh đã tới, nóimuốn tiếp nàng lên Lạc Kinh. Nguyên tác chỉ miêu tả nữ chủ bi thương như thế nào, trộm đi ra ngoài gặp nam chủ như thế nào, hai người tình thâm như biển khó xá khó phân như thế nào, căn bản khôngviết hoàng đế còn phái nhiều người tới đón như vậy a.

Được rồi, nàng nên biết tiểu thuyết là tiểu thuyết, thế giới chân thật là thế giới chân thật, đều phải có chỗ bất đồng, tiểu thuyết rốt cuộc không có khả năng viết ra toàn bộ chi tiết, hơn nữa bởi vì nàng thay đổi, cốt truyện biến hóa theo cũng thực bình thường, nhưng mà loại tình huống đột phá nhận thức này vẫn thực làm người ta trọc đầu. Có thể là bởi vì lúc nàng cân nhắc này đó, biểu tình quá buồn rầu, phụ thân nàng một ngày nọ, bỗng nhiên nói với nàng: “không cần như thế, vi phụ sẽ nghĩ cách.”

Liêu Đình Nhạn: “……???” không theo kịp ý nghĩ của cha.

Liêu sứ quân có chút ưu thương sờ sờ đầu tóc nữ nhi, “Qua mấy ngày con liền mượn cớ ốm, đi nhà ngoại con ở một thời gian, Lạc Kinh nếu có người tới, ta sẽ ứng đối. Phụ thân cũng không muốn để con tiến cung chịu chết, yên tâm đi.”

Liêu Đình Nhạn hiện tại hoài nghi nữ chủ trong nguyên tác nhẹ nhàng tư bôn cùng nam chủ như vậy, trong đó thân phụ khẳng định có hỗ trợ.

Liêu sứ quân còn đang nói: “Từ biệt lần này, con phải chiếu cố mình cho tốt, phụ thân không biết còn có thể cùng gặp lại con hay không ……”

Càng nói càng giống quyết biệt, Liêu Đình Nhạn không chỉ không theo kịp ý nghĩ của cha còn vào khôngđược tình cảnh cha con, cảm tình không tới cũng không ấp ủ ra nước mắt. Nàng dứt khoát bắt lấy tay phụ thân, “Cha à, người đừng nghĩ quá nhiều, nữ nhi đang chuẩn bị tiến cung.”

nói đùa, cha nàng đối với hoàng đế Tư Mã Tiêu hung tàn còn không có nhận thức chuẩn xác, cái kẻ bệnh tâm thần kia nếu muốn nàng tiến cung, đừng nói bị bệnh, chính là biến thành thi thể đều phải nâng đi Lạc Kinh cho hắn xem một cái. Trừ phi nàng cũng giống nữ chủ nguyên tác, không quan tâm gì trực tiếp tư bôn rời đi, liên lụy cha nàng cùng ngoại tổ bọn họ. Lăn lộn tới lăn lộn đi, chỉ có một kết quả, hà tất phải thế.

Liêu sứ quân nghe nữ nhi nói xong, trong mắt thế nhưng lập loè ánh lệ, nam nhân này ngày thường nghiêm túc bản khắc không biết tự mình não bổ cái gì, tự làm mình cảm động đến quá sức, “Đình Nhạn, con không cần như thế, ta biết con không muốn liên lụy phụ thân, nhưng phụ thân làm sao nhẫn tâm……”

Liêu Đình Nhạn thật sự không quá am hiểu đối mặt với cảnh tượng này, chỉ đành lần thứ hai ngắt lời hắn, “Cha, hiện giờ con đã mười bảy tuổi, vốn nên thành thân, gả cho ai cũng như nhau, huống chi nếu bệ hạ coi trọng nữ nhi, còn riêng sai nhiều người tới đón tiếp như vậy, nói vậy nữ nhi vào cung rồi cũng sẽ sống không đến mức quá khó khăn, ngài yên tâm là được.”

Liêu sứ quân ngó trái ngó phải, không phát hiện trên mặt nữ nhi có vẻ miễn cưỡng, chỉ có thể tâm tình thực phức tạp mà tiếp nhận sự thật nữ nhi đúng là chuẩn bị tiến cung.

“Con thật sự nguyện ý tiến cung?”

“thật sự.” Liêu Đình Nhạn chém đinh chặt sắt.

Triết lý nhân sinh thứ nhất của nàng chính là, đã làm quyết định thì không thể lại lắc lư trái phải khôngrõ, nếu không tâm thái sẽ băng.

Cùng lúc đó, tin tức nữ nhi của Liêu sứ quân sắp bị đặc phái viên Lạc Kinh nghênh tiến vào cung cũng truyền khắp Hà Hạ, cơ hồ mỗi người đều đang đàm luận việc này.

một bộ phận người hâm mộ Liêu nữ lang có thể được hoàng đế tự mình tuyển triệu vào cung, hưởng thụ vinh hoa phú quý, một bộ phận người lại thở dài mỹ nhân như thế, sắp phải bị hoàng đế hung bạo kia đạp hư.

“Ngươi coi trong cung kia là cái nơi tốt lành nào để đi vào hay sao, ta có vị đường huynh, tháng trước từ Lạc Kinh tới, chính hắn nói với ta, hiện giờ Lạc Kinh cơ hồ mỗi người đều biết, vị bệ hạ này của chúng ta giết người như ma, nghe nói trong cung ngày ngày đều có mỹ nhân bị bệ hạ không hài lòng giết chết, thi thể bị đưa ra cung thành……”

Người nói chuyện đè thấp thanh âm, nhóm người bán dạo ngồi một bàn với hắn đều dựng lỗ tai nghe, sau đó thổn thức cảm thán.

“Liêu nữ lang vào cung, cũng không biết có thể sống bao lâu, đáng thương quá.”

Ngồi một bàn bên cạnh, Trần Uẩn nhăn mi lại, buông xuống chén trà trong tay. hắn nhịn không được ngẩng đầu nhìn phía phủ sứ quân, nhớ tới vị nữ lang kia nhìn qua nhu nhược uyển chuyển. Chỉ cần nghĩ đến nàng có lẽ sẽ vào lúc nào không biết, lặng yên không một tiếng động chết đi, Trần Uẩn liền cảm thấy tiếc hận mà chua xót. Nhưng hắn có thể làm thế nào đây, hắn bất quá là một bình dân tầm thường thôi. Tại đây một khắc, Trần Uẩn bỗng nhiên ý thức được chính mình vô lực cùng với không cam lòng.

một vị nữ lang yếu đuối mong manh là thế, sao có thể sinh tồn ở hoàn cảnh hiểm ác như vậy, hiện giờ nàng biết được vận mệnh của mình, có sợ hãi hay không?

Trong mắt nam chủ, nữ lang Liêu Đình Nhạn yếu đuối mong manh kia, giờ này khắc này đang nằm liệt trong đình Lâm Thủy nhà mình, nóng đến có vẻ không chịu nổi, cho dù nô bộc bên cạnh thay phiên quạt cho nàng, váy lụa mùa hè mỏng manh trên người nàng vẫn làm cho nàng cảm thấy vất vả.

rõ ràng đã là cuối hạ, nhưng năm nay không biết sao lại thế này, thời tiết này còn nóng thành như vậy, mà nàng lại phá lệ sợ nóng, mỗi năm đến lúc này, nàng đều đặc biệt hoài niệm áo ngực quần đùi cùng với điều hòa tủ lạnh.

Liêu sứ quân cũng không chú ý chất lượng sinh hoạt, làm cho Liêu Đình Nhạn nữ lang quý tộc này được cha ruột nuôi lớn cũng tương đối giống nhau, tuy rằng so với bình dân tốt hơn, nhưng ở trong giới quý tộc, khẳng định ở vào mức trung hạ. Liêu Đình Nhạn bỗng nhiên nghĩ, nói không chừng vào cung đãi ngộ sẽ tốt hơn, hoàng đế tuy rằng bệnh tâm thần, nhưng dù sao cũng là hoàng đế, chất lượng sinh hoạt tuyệt đối thượng thừa.

Vừa nghĩ như vậy, thế nhưng còn có chút chờ mong.

Liêu Đình Nhạn đang tẩy não cho mình, đại quản gia mang theo một đội người xuyên qua hành lang dài đã đi tới.

“Nữ lang, Lạc Kinh phái các sứ giả tới tiếp nữ lang đã tới rồi, đặc biệt tới gặp nữ lang”. Đại quản gia nói.

Phía sau hắn có tám người, nhìn qua đều là hoạn quan và nữ quan trong cung đi ra, có một người hoạn quan tuổi lớn hơn dẫn đầu. Những người này đại khái thân phận không bình thường, thái độ khi đối mặt với Liêu Đình Nhạn chỉ có thể nói là tạm được, một thanh niên hoạn quan đứng ở sau cùng của đội ngũ, còn thoải mái hào phóng mà ngẩng đầu tò mò đánh giá Liêu Đình Nhạn cách đó không xa.

Liêu Đình Nhạn vốn đưa lưng về phía bọn họ, lúc này nghe thấy thanh âm, quay đầu ra. Nàng ở trong nhà ăn mặc tương đối giản tiện, áo lụa tố sắc, trên mặt chưa bôi son phấn, trên đầu trang sức cũng không nhiều lắm, chỉ mấy cành thoa bạch ngọc với hoa bạc, trên cổ tay một cái vòng ngọc bích màu sắc thanh thấu, cả người ngồi ở trong đình gió nhẹ phơ phất, giống như một đóa hạm đạm trắng muốt ở trong bồn ngọc.

Lúc nàng xoay người nhìn, tuy là ở trong cung nhìn quen mỹ nhân, nhóm sứ giả đều ngẩn ra, hoạn quan tuổi trẻ lớn mật cuối cùng kia, càng ngơ ngác nhìn thẳng, không chút nào che dấu.

nói thật Liêu Đình Nhạn đã quen ánh mắt kiểu này của mọi người, rốt cuộc hình tượng nữ chủ chính là đại mỹ nhân, cảm giác mới mẻ làm mỹ nhân sớm từ mấy năm nay đã hết sạch không còn gì.

Nàng hiện tại chỉ hy vọng ít nhất có thể sử dụng gương mặt này, thu phục Tư Mã Tiêu, nói như vậy ngày tháng sẽ tốt hơn rất nhiều.

“Ba ngày sau phải khởi hành về Lạc Kinh, mong rằng Liêu nữ lang mau chóng xử lý tốt việc vặt vãnh, miễn cho sai ngày về.” Hoạn quan lớn tuổi khách khách khí khí nói.

Liêu Đình Nhạn cũng khách khí hành lễ với hoạn quan đi đầu, “Đa tạ sứ giả nhắc nhở, nhất định sẽkhông sai lầm thời gian.” Vừa ngẩng đầu, nhìn thấy phía sau cùng có một hoạn quan tuổi trẻ đangthẳng tắp nhìn chằm chằm chính mình, nàng cũng không quá để ý.

Cái mỹ mạo tội ác này, lại mê đảo một người qua đường Giáp vô tội.

Ba ngày sau, Liêu Đình Nhạn cáo biệt phụ thân, bước lên xe ngựa. Trước đó, cha con hai người ở trong đại sảnh đối diện không nói gì rất lâu, cuối cùng lão nam nhân bản khắc không hay nói này cũng khôngnói ra được vài câu dễ nghe với nữ nhi, chỉ thở dài vài tiếng thật dài, nói bảo trọng. Liêu Đình Nhạn nhưng thật ra chịu đựng lệ ý, tiến lên ôm ôm phụ thân, kết quả động tác này làm Liêu sứ quân hoảng sợ —— cho dù là cha con, thời đại này cũng cực ít có phương thức biểu đạt cảm tình như vậy.

“Phụ thân, thỉnh người ngàn vạn bảo trọng.” Liêu Đình Nhạn là chuẩn bị có đi mà không có về, thân nhân không thể gặp nhau.

Xe ngựa bắt đầu di động, từ phủ sứ quân vẫn luôn đi ra khỏi thành, chậm rãi rời địa giới Hà Hạ.

Ở triều đại này, phần lớn quý tộc đi ra ngoài vẫn dùng xe bò, chỉ có một bộ phận người quyền thế có thân phận mới có thể sử dụng xe ngựa, nhìn một đội sứ giả nghênh đón chạy dài thật dài, đến xe ngựa cũng có sáu chiếc, hơn nữa mênh mông cuồn cuộn mấy trăm hộ vệ, thanh thế to lớn làm Liêu Đình Nhạn không thể lý giải. Chỉ là tới đón một mỹ nhân mà thôi, dùng đến nhiều người như vậy, nhiều xe ngựa như vậy sao? Đây không phải quá khoa trương sao?

Nàng kéo mành nhìn ra bên ngoài, bỗng nhiên phát hiện đoàn xe ngừng lại, hoạn quan tuổi trẻ đi vào xe ngựa to rộng.

“Nô phụng mệnh tới chiếu cố nữ lang, nếu có chuyện gì, nữ lang cứ việc phân phó.” Hoạn quan nhìn nàng, một đôi mắt đen nhánh mạc danh làm người ta có điểm nổi da gà.

Liêu Đình Nhạn nhận ra, đây là hoạn quan lớn mật mấy ngày trước đã nhìn chằm chằm vào nàng.

Tác giả có lời muốn nói: Đúng, Tư Mã Tiêu chính là nam chủ, hơn nữa đã lặng lẽ online.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)