Nhà Bây Giờ Cũng Xuyên Không? - Chương 84: Lão cái bang và chocolate marou

“Sư phụ! Hôm nay con muốn về thăm nhà một hôm, ngài có thể sắp xếp cho con xuống núi được không?” Nam Phong làm vẻ chân chó nịnh nọt vị sư phụ khó tính này.

Nghe thấy vậy thì lão cái bang không hề mong muốn chút nào.

Cái tên tiểu tử này ngoài có trí nhớ ngoại hạng, tu luyện siêu nhanh ra thì còn nấu ăn rất là giỏi, lão không muốn để cho hắn đi một chút nào cả, mà chỉ muốn giữ lại để ngày nào cũng nấu cho lão ăn mà thôi.

Nhưng, sau khi suy nghĩ một hồi, lão cái bang lại có một quyết định hoàn toàn khác, lão sẽ để cho Nam Phong về nhà vài ngày.

Không phải lão tự dưng lại tỏ ra tốt bụng gì đâu mà tất cả đều có ẩn ý của nó cả. Lão ta muốn…

“Ha ha ha…! Sư phụ đúng là người tốt nhất mà, để đệ tử đấm bóp lưng hầu hạ người!” Nam Phong sung sướng nói.

Lão cái bang vừa hưởng thụ sự “chăm sóc” nhiệt tình đến từ Nam Phong vừa nghĩ: “Đúng là đồ nhi ngoan của ta mà!”

Còn Nam Phong thì lại nghĩ: “Hừ! Hầu hạ cái lão già đó thật là mệt, không phải vì bị lão cưỡng ép đi luyện công thì… Hừ hừ!”

***

Sáng hôm sau.

Nam Phong dậy từ sớm để xuống núi, hắn không thể chịu được cái cảm giác làm tiên nhân này nữa rồi, hắn không muốn một ngày nào đó sẽ bị hói đầu giống như lão sư phụ của mình.

“Hửm! Nó đi rồi à? Vậy thì ta cũng nên xuất phát thôi!”

Lão cái bang nhanh chóng bám theo và không để cho Nam Phong phát hiện ra.



“Ha ha! Cuối cùng thì cũng về được đến nhà rồi!”

Nam Phong hét lên một tiếng sáng khoái, hắn nằm ườn người ra chiếc giường thân yêu của mình, những tháng ngày phải nằm trên cái giường đá đã quá là đủ với hắn rồi.

Bây giờ, hắn chỉ muốn được hưởng thụ cái sự mềm mại ít ỏi này mà thôi!

Bên ngoài căn nhà, người mà Nam Phong không ngờ đến nhất lại xuất hiện, hắn đang muốn tránh như tránh tà thế mà cái lão cái bang này vẫn có thể bám theo về được đến tận đây.

“Hử! Thứ kết giới gì thế đây? Đến cả Pháp thân cảnh đỉnh phong như ta mà cũng không thể nào xé bỏ được nó!” Lão sư phụ bực tức nói.

[Cảnh báo! Có kẻ đang muốn đột nhập vào trong!]

“Gì vậy hệ thống?” Nam Phong cau mày, hắn về đến nhà rồi mà vẫn có kẻ không để cho hắn yên nữa.

[Có một sinh vật đẳng cấp cao đang muốn phá vỡ rào chắn mà hệ thống tạo ra!]

Nam Phong nghe thấy vậy thì sửng sốt nói: “Vậy có làm sao hay không? Hắn ta sẽ vào được đây à?”

Hắn vô cùng lo lắng, nếu có người nào vào được đây thì sẽ phát hiện ra hết tất cả những bí mật của hắn.

Hắn không muốn điều đó xảy ra a!

[Ký chủ không nên khinh thường hệ thống như vậy! Ngay đến cả thần linh của giới diện này cũng không thể đột phá được rào chắn, chứ đừng có nói là một sinh vật đẳng cấp cao!]

Nam Phong thở phào nhẹ nhõm, hắn đúng là bị dọa cho sợ hết hồn.

“Nhưng đó là ai vậy?”

Không đợi Nam Phong phải thắc mắc lâu, một giọng nói vang lên, lần này không phải đến từ hệ thống mà là phát ra từ bên ngoài.

“Nam Phong đồ đệ tốt có ở trong đó không hả?”

Nam Phong im lặng nhưng trong đầu thì lại đang chửi thầm: “Mẹ nó! Hóa ra là lão già đó à! Đúng là âm hồn bất tán mà!”

Không nghe thấy câu trả lời của Nam Phong thì lão cái bang lại tiếp tục gọi: “Không phải giả vờ đâu, ta biết con đang ở trong đó mà!”

Xong lão nói tiếp: “Nam Phong! Đồ đệ tốt của ta! Bảo bối của ta, hãy cho ta vào trong nhà đi mà!”

“Sư phụ! Người cứ về đi, đệ tử ở đây sống tốt lắm, vài ngày nữa sẽ quay trở về để gặp người!”

“Không phải lo lắng đâu! Dù sao thì sư phụ cũng nên biết nơi ở của để tử mình là như thế nào chứ!”

Nam Phong lúc này ở trong nhà đang dẫm chân chửi thề: “Mẹ nó nữa! Hoá ra lão già này dám đặt bẫy mình à? Lão lợi dụng lúc mình đi xuống núi để mò theo về đến tận nhà!”

Sau đó hắn nhếch môi khỉnh bỉ nói: “Lão cứ như thằng méo nào cũng ngu vậy! Mở ra để chết với lão già đó à? Giống như là một người chủ nhà nói với khách của mình rằng “Vào đi! Chó nhà anh trông dữ thế nhưng mà không cắn ai bao giờ đâu! Chú cứ cứ yên tâm mà vào!”

“Yên tâm cái cc á!”

Ở bên ngoài căn nhà, sau một hồi dùng vũ lực để phá cửa nhưng bất thành, thì bây giờ lão cái bang đang ngồi ở dưới đất thở hổn hển, lão ta nghĩ: “Khốn khiếp! Cái nhà này có trận pháp gì mà kinh khủng đến vậy! Ngay cả pháp thân cảnh đỉnh phong như mình cũng không phá được, đành phải bất lực! Chẳng lẽ là tiền bối Nguyên Anh nào đó tạo ra hay sao?”

Càng nghĩ thì lão ta lại càng thấy sợ hãi và có ý định thối lui.

Mặc dù, lão đã đạt đến pháp thân cảnh cảnh giới, có thể nói ở trong thiên địa này thoải mái đi ngang về dọc.

Thế nhưng mà đối với những lão quái vật nghìn năm Nguyên Anh cảnh, thì lão cũng chỉ là một con kiến hôi mà thôi.

Mỗi một cảnh giới đều có luật lệ bất thành văn của nó, không ai có thể phá vỡ nổi.

Đang trong lúc có ý định thối lui, thì lão cái bang nghe thấy tiếng của Nam Phong vang vọng từ trong nhà ra ngoài: “Sư phụ hôm nay đến thăm nhà đồ nhi, thì đồ nhi vô cùng biết ơn và cũng có một món quà hiếu kính đến người! Đồ nhi định dùng sáu phần chỗ chocolate của mình để hiếu kính đến người! Mong lão nhân gia nhận cho!”

Nói xong, Nam Phong từ trong nhà đẩy ra một thùng chocolate rồi lại nhanh chóng đóng cửa lại.

Hắn bây giờ đang tiếc đứt ruột gan, hơn một nửa số chocolate marou của hắn cứ như thế phải đưa cho lão già này, để lão ta tha cho mà không ám nữa.

Lão cái bang hí hửng tiến lại gần nhận lấy thùng chocolate đó.

Khi mở ra lão nhìn thấy những thanh chocolate marou được xếp thẳng hàng ngăn nắp thì vô cùng vui sướng.

Lão mặc dù đang rất là sung sướng những vẫn không quên nói với Nam Phong.

Lão ho khan một tiếng rồi nói: “Lòng tốt của con ta xin nhận! Bây giờ ta sẽ về núi trước đợi con trở về. Khi nào con về đến nơi thì linh đan, diệu dược ta sẽ cho con một số, coi như đón nhận lấy tấm lòng hiếu kính của con!”

Nói xong, lão phi thân như một cơn gió và nhanh chóng biến mất ở phía sau đường chân trời.

Nam Phong lúc này chỉ còn biết ngồi trong nhà mà chửi thầm.

Hắn thề rằng lần này đi về sẽ phải đòi lại cả vốn lẫn lãi, không thì quả thật quá là uất ức a!
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)