Nhà Bây Giờ Cũng Xuyên Không? - Chương 83: Chuyến xe định mệnh!

“Bố! Con sẽ không cưới hắn ta đâu!” Kiều Vy tức giận nhìn bố của mình, nàng không ngờ rằng người mà nàng vẫn cho rằng là yêu quý mình nhất lại bắt mình phải lấy một kẻ mà nàng chưa bao giờ gặp mặt.

“Hừ! Con thì biết cái gì, ta cũng chỉ vì tốt cho con mà thôi! Chương gia đại công tử tài hoa xuất chúng, gia cảnh tốt đẹp! Người ta nhất kiến chung tình với con thì phải nói đó là phúc phận của con mới đúng!” Người mà Kiều Vy gọi là bố dùng khuôn mặt lạnh lùng để nói chuyện với nàng.

“Con không biết! Con sẽ không bao giờ lấy người mà con chưa gặp lần nào, với lại…” Kiều Vy tức giận đến độ khuôn mặt của nàng có phần ửng đỏ.

Nàng nhìn vào ba của mình và nói: “Con vẫn còn chưa học xong, con muốn học tiếp lên đại học rồi mới tính đến chuyện kết hôn! Con muốn có một cuộc sống riêng của mình!”

Ba nàng mỉm cười nói: “Điều đó thì con không cần phải lo lắng đâu! Chương đại công tử người ta cũng đã tôn trọng quyết định của con rồi! Cái ngày mà con tốt nghiệp thì cũng là lúc người ta đến cửa cầu hôn!”

“Nên là vậy!” Kiều Vy bực tức nói.

“Ừm! Vậy thì quyết định như thế đi! Ta cũng đã tìm được cho con một trường đại học danh tiếng rồi! Đó chính là trường đại học Quốc gia Hà Nội! Trường đó rất là uy tín và chất lượng!”

Nghe thấy vậy, lại càng khiến cho nàng tức giận hơn nữa, nàng hét lên một tiếng: “Con không muốn!” rồi chạy nhanh về phòng của mình.

Ba nàng không nói gì nữa mà để kệ cho nàng đi, dù sao thì mọi việc đều đã được ấn định, ông không nghĩ rằng đứa con gái ngoan ngoãn của mình sẽ làm ra một chuyện động trời.

Ở trong phòng, Kiều Vy chùm kín chăn lên đầu, nàng rất là tức giận không phải vì cuộc hôn nhân sắp đặt này hay là trường đại học mà ba mình chọn, mà chính là từ trước đến giờ nàng vẫn luôn phải nghe theo sự sắp đặt đó của ba.

Đến cả khi ba năm học cấp ba, nàng cũng chưa từng một lần có một mối tình tuổi học trò nào cả, tất cả bọn họ vì sợ ba của nàng mà không dàm tiếp cận làm quen.

Nàng không biết rằng ba nàng muốn làm tất cả những điều tốt nhất cho nàng.

Trong đôi mắt trải đời của ba nàng thì những người muốn tiếp cận nàng, một phần là vì nhan sắc, nhưng phần lớn là vì khối tài sản kếch xù của nàng.

Cả một đời ba nàng chỉ có được một người con gái, đó chính là nàng.

Mẹ nàng mất từ rất sớm, vậy nên mọi tình cảm ông đều dồn vào giọt máu cuối cùng mà người vợ yêu quý để lại.

Thế nên, ông không cho phép bất kỳ điều gì làm tổn thương đến nàng.

Nhưng mà Kiều Vy lại không nghĩ như vậy.

Từ trước đến giờ nàng vẫn luôn cho rằng ba mình là một người đàn ông sắt đá và luôn sắp đặt nàng theo mong muốn của ông.

Mười tám năm, cũng là mười tám năm nàng phải nghe theo sự sắp đặt đó, điều đó khiến cho nàng chịu hết nổi rồi!

“Không được, mình phải làm một thứ gì đó nếu không thì sẽ phải lấy một người mà mình chưa bao giờ gặp mặt!”

Kiều Vy lên mạng và tra thông tin thì phát hiện ra một trường đại học tương đối tốt nằm ở Hải Phòng, địa điểm đấy nói xa cũng không hoàn toàn nhưng cũng đủ để tránh được tai mắt của ông.

Dù sao thì địa bàn mà ba nàng hoạt động là ở Hà Nội, còn Hải Phòng thì vẫn chưa có thể vươn được xa như vậy.

“Ừm! Quyết định vậy đi! Mình sẽ đăng ký vào đây!”

Nói là làm nàng dùng nguyện vọng của mình để đăng ký vào trường đại học Hàng Hải, khoa Anh ngữ, với điểm số của nàng thì chuyện đó là điều vô cùng đơn giản.

“Vậy thì mình đi kiểu gì đây, khi mà mới bước chân ra ngoài thì đã có tai mắt của ba ở đó rồi?” Kiều Vy đắn đo suy nghĩ, mặc dù nàng là tiểu thư của một gia đình giàu có, thế nhưng không có nghĩa nàng là một cô gái không biết suy nghĩ.

Nàng vẫn luôn theo dõi mọi thứ và biết được năng lực mạnh mẽ của ba mình.

“Xe taxi, không được, ra ngoài là bị phát hiện ngay! Thế còn grap thì sao? Không được! Như thế thì lại càng dễ bị phát hiện hơn! Vậy còn...”

Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, cuối cùng thì Kiều Vy cũng đã đưa ra được quyết định của mình.

Chỉ có phương tiện đấy là ba của nàng sẽ không ngờ đến nhất.

“Quyết định vậy đi!”

Kiều Vy nhanh chóng chuẩn bị hành trang cho kế hoạch “tẩu thoát” này.

***

“Không xong rồi ông chủ! Tiểu thư mất tích không thấy đâu rồi!” Nhân viên bảo vệ hợt hải chạy vào thông báo.

“Hừ! Các người làm ăn kiểu gì vậy, nó đi như thế nào mà cũng không biết được à?”

“Thưa...thưa ông chủ! Tất cả các máy quay an ninh trong nhà đều bị tiểu thư phá hỏng hết, bây giờ ngoài kia đang rất là loạn để có thể khắc phục được điều đó!”

Người nhân viên này không dám chậm trễ, hắn nói ra hết tình trạng trong nhà vào lúc này.

“Các ngươi... Haizz! Ra ngoài đi tìm nó cho ta!”

“Vâng, ông chủ!”

Sau khi tất cả mọi người đều đi hết ra ngoài thì ông ấy ngồi xụp xuống chiếc ghế bành của mình, tay thì day day thái dương và nói: “Kiều Vy, con đang định làm cái gì đây?”

...

“Biết ngay mà! Kế hoạch hoàn hảo của mình rồi sẽ thành công mà!” Kiều Vy sung sướng nói, nàng lúc này đang ngồi trên xe buýt công cộng để đi đến bến xe Nước Ngầm.

“Cháu gái cô có một ít đồ ăn sáng, cháu có muốn mua một chút ăn tạm hay không?”

Một người phụ nữ trung niên tiến lại gần và nhiệt tình giới thiệu cho nàng về những món ăn nhẹ, phía sau cô ta là một cô gái trẻ và một chàng thanh niên.

“Cháu cảm ơn cô! Thế nhưng cháu lúc này không cảm thấy đói bụng!” Kiều Vy nhã nhặn trả lời, dù sao thì gia đình nàng cũng là một tập đoàn lớn, thế nên lễ tiết cơ bản thì nàng vẫn có.

“Cháu cứ nghĩ kỹ lại đi! Dù sao thì từ đây đến bến xe cũng không hề gần!” Người phụ nữ này vẫn không từ bỏ ý định của mình và cố gắng khuyên nhủ nàng.

“Vâng! Cảm ơn, nhưng cháu không đói!”

Người phụ nữ này vẫn dùng chiến thuật “bám dai như đỉa” khiến cho cô nàng này có phần bực tức, với một người tốt tính như nàng mà còn bực tức được thì người phụ nữ này phải khó chịu đến nhường nào rồi.

Một lúc sau, nàng cảm thấy có một cơn chóng mặt bỗng dưng ập đến, khiến cho nàng không khỏi ngã nằm ra ghế.

“Ôi! Cháu không sao chứ cháu của ta? Chắc là tại nắng quá đến cảm rồi! Thôi thì tý nữa xuống bến ta sẽ đưa cháu về nhà!”

Người phụ nữ này hớt hải tiến lại gần và tỏ vẻ quan tâm đến nàng như thể là người thân.

Đến lúc này thì nàng cũng biết được mình bị làm sao rồi!

Nàng cũng hay đọc báo và nghe rất nhiều về những vụ việc đánh thuốc mê này rồi.

Thật không ngờ rằng hôm này chính nàng lại gặp phải!

Cảm giác sợ hãi lan tràn khắp cơ thể và suy nghĩ của nàng, nàng rất muốn nói to một tiếng, thế nhưng có cái gì đó đã chặn lại khiến cho nàng không thể nói ra được, mà chỉ có thể lẩm bẩm cầu cứu, mong rằng sẽ có một người nào đó tốt bụng nhận ra được điều này.

Lúc này, nàng đã không còn sức nữa, cơ thể dần lịm đi, nàng đã không còn nhận biệt được điều gì nữa rồi.

Khi Kiều Vi tỉnh lại, thì người đầu tiên mà nàng nhìn thấy lại là một chàng thanh niên, anh ta đang cầm một lọ dầu gió và thoa đều lên hai huyệt thái dương của nàng.

“Chẳng lẽ người này đã cứu mình hay sao? Thiên sứ đã nghe lời khẩn cầu và để cho chàng trai này xuống cứu nàng à?” Kiều Vy miên man suy nghĩ.

“Cô tỉnh lại rồi à? Trong người còn có gì mệt mỏi hay không?”

Nụ cười tỏa nắng của anh ấy khiến cho Kiều Vy mê man bất tận.

“Cảm giác này là gì vậy? Chẳng lẽ, mình đã thích người này rồi hay sao?”
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)