Nhà Bây Giờ Cũng Xuyên Không? - Chương 50: Giải cứu (2)

Tên to con này cười lạnh một tiếng, hắn xách đại đao của mình và lao đến chỗ của Nam Phong. Nam Phong đánh giá cước pháp của tên này, thì cảm thấy hắn so với những người bình thường thì rất là mạnh, nhưng nếu để so với một cao thủ thì không đáng nhắc đến.

Tên này giơ bảo đao của mình lên và chém một phát cực mạnh vào Nam Phong, nhưng bị Nam Phong né được và lùi sang một bên.

Tên to con này nhìn Nam Phong cười lạnh và nói: “Khà khà! Tiểu tử, thân pháp của ngươi cũng khá đấy, xem chiêu tiếp theo của ta đây!”

Nếu để đánh lâu dài thì tên này không phải đối thủ của hắn, nhưng Nam Phong cũng không muốn tốn sức và phí thời gian với tên này.

PẰNG CHÍU!!!

Một tiếng động vang lên xé nát bầu không khí ồn ào đang có. Trước ngực của tên đô con lúc này là một lỗ nhỏ tầm 2 cm, hắn nhìn Nam Phong với anh mắt không thể tin được và nói: “Ta là võ giả luyện khí mà... Tại sao lại...?” chưa nói hết câu thì tên này ngã gục xuống đất và tắt thở.

Trương Lâm cũng không thể ngờ được sẽ có một ngày hắn bị một cao thủ tìm đến và giết chết. Hắn minh bạch, trong cái thời kỳ loạn lạc như thế này, thì còn ai lại dỗi hơi đi quản chuyện của hắn nữa chứ, nhưng Nam Phong lại là trường hợp ngoại lệ.

Với một vết thương trí mạng ngay giữa tim, tên to con này còn chưa kịp biểu diễn hết tài nghệ thì đã lăn đùng ra chết rồi, chết vô cùng uất ức.

“Được đấy! Cái thứ này của Yu Mina chuẩn bị cho mình rất mạnh đó a!” Nam Phong quan sát khẩu súng laze trên tay của mình lâu thêm một chút.

“Trại...trại chủ chết rồi!” Không biết từ đâu một tên hét to một tiếng, khiến cho Phong trại xảy ra tình trạng náo loạn, những tên này nhanh chóng tản ra tìm đường chốn. Nam Phong cũng không có ý định tha cho những tên này, hắn xách đại đao của tên to con và lao vào bon chúng như sói vào đàn cừu, không tên nào chống đỡ nổi.

Một lúc sau, gần năm mươi cái xác nằm đồng đều ở dưới đất, trong đó có hai tên mà hắn đã tha chết lúc nãy. Chỉ còn lại vài tên là may mắn sống sót, trong đó có tên phó trại chủ, Nam Phong cũng lười đi quản. Hắn lúc này chỉ muốn đi giải cứu cho những cô nàng bị bọn cầm thú này giam giữ.

Cuối cùng, thì Nam Phong cũng tìm thấy nơi mà bọn này đang giam giữ các cô nàng. Đây giống như là một cái chuồng ngựa mà hắn đã từng thấy trên ti vi vậy. Có rất nhiều cô gái tuổi tầm tuổi từ 14 đến 21, đang ngồi co ro ở dưới đất, mặt mũi thì lấm lem bẩn thỉu. Dường như bọn này mới cướp được không lâu nhưng chưa kịp thưởng thức, thì gặp ngay Nam Phong đến đồ trại, thật là uất ức a.

Nam Phong nhanh chóng phá khoá giúp những cô gái này thoát ra ngoài. Những cô nàng này nhìn thấy có người đến thì càng run sợ hơn và co người một góc trốn như là sợ hắn muốn làm gì họ vậy.

Nam Phong cười khổ, hắn trông tuấn tú, lịch sự như thế này, nào có giống mấy cái thằng sơn tặc chứ. Hắn ho khan một tiếng và rõng rạc nói: “Ta đây là muốn giải cứu cho các cô! Nếu mà muốn sống sót thì nhanh chóng đi ra ngoài, ta sẽ dẫn các cô xuống núi.”

Những cô nàng này nghe Nam Phong nói vậy thì không thể tin nổi vào lỗ tai của mình nữa. Những ngày qua giống như là địa ngục đối với họ, họ lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Nhưng khi thấy Nam Phong đến giải cứu mình, thì bọn họ dùng hết sức bình sinh để chạy ra ngoài.

Nhìn thấy bầu trời xanh trên cao thì bọn họ giống như là được giải thoát khỏi địa ngục vậy. Những ngày qua đúng là trải nghiệm mà bọn họ không bao giờ quên nổi, tâm thần của bọn họ run sợ không một ngày nào ngủ yên.

Nam Phong đảo qua những cô nàng này và nói: “Ai ở đây tên là Linh Linh nhà có anh trai là đại cẩu không vậy?”

Một cô gái tầm 15, 16 tuổi đứng ra và nói: “Chính là tiểu muội, không biết vị đại ca này muốn là?” Nam Phong cười với nàng một tiếng và nói: “Không có gì cả! Chỉ là ta được đại ca muội nhờ vả đến giải cứu cho muội. Bây giờ đã tìm được rồi thì chúng ta mau chóng xuống núi thôi!”

***

Phải mất một lúc lâu thì Nam Phong mới có thể dẫn được hết những cô gái này xuống núi. Đa số những cô nàng này đều trong tình trạng hoảng loạn, vậy nên rất khó để có thể đưa họ đi, cũng chính vì thế mà tiến trình xuống núi bị chậm đi rất nhiều.

“Ca ca!” Cô nàng Linh Linh này hét lớn một tiếng và lao vào vòng tay của anh trai mình, khóc liên tục như là phát tiết những khổ cực mà nàng đã gặp được trong những ngày qua.

Nam Phong nhìn thấy cảnh tượng như vậy thì cũng tự giác rút lui. Hắn đã làm xong bổn phận của mình, đã đến lúc phải chia tay rồi.

Khi sắp đến gần đến cổng làng thì Nam Phong nhìn thấy chàng trai tiểu Cẩu cùng em gái của mình chạy đến chỗ hắn. Hắn cũng giảm dần tộc độ lại để xem họ muốn gì nữa. Hai người tiến lại gần thì nhanh chóng quỳ xạp xuống đất, tiểu Câu lên tiếng trước: “Đại nhân công đức vô lượng, tiểu nhân không có gì báo đáp, chỉ có thể dẫn em gái của mình đến đây dập đầu. Mong ân công hãy nhận lấy!”

Tiểu Cẩu biết rằng mình hiện tại không có gì có thể báo đáp được vị ân nhân này cả, hắn biết dù có bám theo thì cũng chỉ là kéo chân ân công của mình mà thôi. Vậy nên, hắn chỉ có thể dùng lễ để báo đáp ân tình này.

Nam Phong nhìn thấy ở người thanh niên này sự thông minh, biết nhìn thời thế. Hắn cảm thấy tiếc nuối vì một thiên tài như vậy, lại sinh ra ở một nơi thôn làng hẻo lánh, đúng thật là phí phạm.

“Hai người đứng dậy đi, ta nhận lễ này là được chứ gì? Dù sao, việc mà ta cứu giúp các người cũng chỉ là nhấc tay chi lao mà thôi!” Nói xong Nam Phong rút từ trong túi của mình ra một bình noãn ngọc và đưa cho người thanh niên này.

Hắn nói: “Đã gặp âu cũng là duyên phận! Ta có một thứ này ở đây coi như là một phần cơ duyên của cậu. Ta cho cậu thứ này mong rằng sau này cậu dùng nó để có thể tạo phúc cho bách tính. Nếu để ta biết được cậu dùng nó để làm những chuyện “thương thiên hại lý”, thì cũng chính là ngày chết của cậu.”

Sau một hồi giảng giải cách sử dụng, cuối cùng thì Nam Phong cũng chào tạm biệt đôi huynh đệ này để tiếp tục chuyến hành trình của mình.

Chàng trai nắm chặt lọ noãn ngọc trên tay của mình, hắn nhìn theo hướng đi của Nam Phong và nói thầm: “Ân công xin hãy yên tâm! Tôi sẽ dùng thứ này của ngài để làm việc tốt, thề không để cho ngài phải thất vọng.”

Nam Phong không biết rằng, chính vì một phần duyên phận này mà hắn đã tạo ra một cao thủ nhất đẳng, phong vân một cõi. Mặc dù, khi đã trở thành đỉnh cấp tồn tại, nhưng vẫn không quên lời nói của Nam Phong và tạo phúc cho bách tính.

Sau này, mặc dù đã phong vân một cõi, nhưng hắn vẫn luôn muốn gặp lại người năm xưa đã từng giúp mình, nhưng bất thành. Có thể nói, đây chính là điều tiếc nuối duy nhất mà hắn không thể hoàn thành được khi còn sống.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)