Nàng Heo Nái - Chương 10: Nái Yêu

Tôi chính thức trở thành người yêu của em. Em ngại việc phải công bố cho mọi người biết, em nói hai đứa biết là được rồi, từ từ bạn bè chúng tôi sẽ biết thôi. Tôi đồng ý. Rồi chúng tôi cũng được nghỉ hè. Trong lòng tôi là vô số những ý nghĩ những kế hoạch cho mùa hè…cái mùa của tình yêu học trò…chúng tôi lên 12 rồi .

Đầu của tháng 6, lớp tôi có một vài đứa bạn rủ đi xem phim trêи CT plaza gần sân bay. Trong đó có Lâm, bạn gái Lâm, Mai Anh, Trâm. Trâm là bạn của em lúc học cấp 2, em và Trâm vẫn chơi với nhau đến bây giờ. Trâm cũng chính là người chỉ nhà của em cho tôi biết. Trâm kêu tôi rủ em đi cùng, đây sẽ như là tôi đưa em giới thiệu với bạn bè . Tất nhiên là khi tôi nhắn với em, em rất ngại khi đi chơi đông người như vậy. Nhưng vì có Trâm và em cũng không muốn tôi buồn nên em đã đồng ý.

Hôm đó em mặc chiếc áo thun tay dài ôm màu trắng, còn tôi mặc chiếc áo thun bóng đá của đội tuyển đức. Chúng tôi di chuyển bằng taxi. Tôi quên mất rằng em bị say xe, kể cả taxi. Vậy nên trong lúc đi tôi cố gắng làm nhiều trò vui đùa cùng em và bạn bè, để em tạm quên đi cảm giác đó. Đến nơi mặt em đã tái đi vì mệt, thương em quá, tôi cố trấn an em chịu khó chút lên kia sẽ có nhà vệ sinh. Rồi chúng tôi đi thang máy lên tầng rạp phim. Lúc lên tôi nắm chặt tay em, mắt em nhắm lại, khuôn mặt em nhợt nhạt đi. Em khó chịu khi đi lên thang máy. Cửa thang máy mở ra tôi lập tức dẫn em đi tìm nhà vệ sinh.

Hồi lâu em đi ra, cố gắng gượng một nụ cười để nói rằng em vẫn ổn, em sợ làm ảnh hưởng cuộc vui của mọi người. Chúng tôi đi dạo một vòng trước , tham quan cho đỡ mệt, trò chuyện cùng nhau nhiều hơn cho quên đi sự mệt mỏi của em. Bọn con gái đúng là ….cả em cũng vậy…tươi tắn hẳn lên sau khi nhiều thấy những quầy thời trang..nào là nón, nào là váy đầm, nào là son môi….son thử mà muốn hết thỏi son của người ta. Tôi với Lâm là con trai nên chỉ đứng ngoài chém gió thôi. Chúng tôi cùng nhau chụp những tấm hình. Trong đó có một tấm hình mà tôi vẫn còn giữ mãi trong điện thoại dù đã đổi 3 cái từ hồi đó đến giờ. Tôi khoác vai em, còn em vòng tay ra sau ôm eo tôi. Trâm chụp cho chúng tôi tấm hình đó.

Xem phim chúng tôi chọn ghế ngồi cạnh nhau…tất nhiên phải thế rồi…và cái màn mà đôi trẻ yêu nhau đùa vui với những mẫu bắp rang, đứt cho nhau ăn từng miếng, cái ống hút cũng hút chung…không cầu kì không hoa mĩ, không những lời ngỏ mộng mơ gì cả..chúng tôi thương nhau ngày đó như vậy.

Xem phim xong chúng tôi đi KFC gần đó ăn kem. Em hồn nhiên lắm, ɭϊếʍ ɭϊếʍ chúm chím cái miệng đang se lạnh từ kem cây. Tôi chụp lén nhiều tấm khiến em bất ngờ. Em cứ đòi phải xem lại, xấu quá bắt tôi phải xoá đi. Rồi em giựt cây kem trêи tay tôi, tôi chụp lại cho em tấm hình tinh nghịch đó. Bọn nhỏ Trâm và Mai Anh liên miệng bêu rếu tôi và em, đi chơi chung mà toàn chụp hình riêng cho nhau không? Nào là : con kia nó bỏ bê bạn bè một xó theo trai..

Xong buổi đi chơi ngày hôm nay, quả thật mà nói, nó không hề lãng mạn chút nào. Chắc hẳn cũng không đọng lại cảm xúc hay ý nghĩa gì với em , cũng như với mọi người đang đọc Hồi Ký này. Nhưng có một điều quan trọng mà tôi muốn nhắc đến trong chương này. Đó là niềm hạnh phúc của tôi khi em cho bạn bè biết rằng: tôi chính là người yêu của em.

Buổi chiều tôi đạp xe đưa em về nhà. Tôi chào hỏi Nội rồi ngồi dưới nên gạch men xem tivi. Chiếc tivi rất cũ và lâu đời rồi, remote còn phải lấy dây thun chèn vào cho pin khỏi rớt ra. Nội em hỏi han chiều trưa giờ đi đâu thì tôi cũng trả lời là đi sinh hoạt Đoàn trêи Xã thôi, vì biết Nội em khá khó trong việc đi chơi trai gái xa.

Em đi tắm cũng gần 5h chiều cũng ra. Em mặc đồ ở nhà trong dễ thương lắm. Những vệt nước vẫn còn chưa kịp khô vẫn đọng lại trêи khuôn mặt em, dưới cổ. Tóc em xoa xoa trước quạt cho khô. Em mặc chiếc quần đùi cụt ngủn, trông yêu lắm. Rồi em hỏi ..

Em : K ăn cơm không , T dọn.

Tôi : ừ K ăn.

Em : Ngồi đây nha.

Tôi im lặng không nói gì, trong lòng đã định sẵn khi em xuống bếp, tôi sẽ mon men với xuống theo.

Tôi mở camera điện thoaị lên rồi từ từ lại gần, chụp lại những khoảng khắc ấy, dáng em lấy từng cái chén, đũa, cái cách em xới cơm, hâm lại canh…như một người vợ hiền.

Nội la tôi : mày làm gì vậy, lên đây ngồi đi. ( Cũng may là Nội không biết điện thoại có thể chụp hình ).

Em nghe vậy cũng quay lại nhìn tôi, em phát hiện ra tôi chụp lén em rồi, em nhăn mặt.

Em : làm gì đó, lên trêи đi.

Tôi cười rồi lên ngồi xem thời sự cùng bà. Bà tuy lớn tuổi nhưng rất thích xem thời sự..bà lo về đạo đức xã hội bây giờ, bà có kể với tôi là có lần một thằng vào tận cửa xin bà nước, bà không thể không cho, vì nếu làm vậy nó sẽ mang thù trong lòng, có khi sẽ quay lại làm hại nhà, nên bả rót nước cho nó. Nó uống xong liền xách luôn chồng ghế nhựa dựng ngay cửa bỏ chạy. Bà ngạc nhiên không dám làm gì, cũng may trong nhà có mỗi cái tivi cũ rít, nên nó cũng không dám manh động vào tận nhà. Nghe vậy tôi thật sự lo lắng, khi em đi học, vắng nhà, còn mỗi bà ở nhà, sẽ nguy hiểm lắm.

Rồi em bưng mâm cơm lại, cơm nhà em giản dị lắm, chỉ vỏn vẹn là 2 miếng thịt, 1 tô canh và 2 tô cơm . Em bới cơm cho tôi nhiều lắm, tính ra chắc cũng 3 chén , còn tô của em chắc được 1 chén đầy là cùng. Đến cả miếng thịt to em cũng nhường cho tôi. Tôi hiểu điều em đang làm, dù nhà khó khăn, có thể miếng thịt kia là miếng thịt để dành cho buổi sáng em hâm cơm nguội lại ăn để đi học.

Tôi hỏi sang Nội : Bà ăn cơm chưa ạ ?

Nội : mày ăn đi, tao ăn chay.

Tôi không biết lời bà nói có thật không, hay chỉ là để tôi không nghĩ gì mà yên tâm ăn cơm.

Trong tình yêu tôi dành cho em, cũng tồn tại một tình thương cho hoàn cảnh nhà em, tôi không nói ra điều này với em, vì không muốn em nghĩ đó là lòng thương hại.

Em ăn cơm mà môi chúm chím lại, ăn từ tốn, rồi cùng xem tivi. Ăn xong tôi cũng dành phần đi dọn, dù cho Nội có không cho. Tôi muốn em hiểu rằng, tôi không chê gì gia đình em cả, ngược lại tôi quý và trân trọng một người con gái như em…trong xã hội này, kể cả một số cô gái ở dưới quê chú không nói gì ở thành phố…liệu có còn mấy ai được như em.

Rồi tôi và em lại ra trước sân ngồi trò chuyện. Tôi hỏi em về ngày hôm nay thế nào. Rồi tôi lấy điện thoại ra vào facebook. Bấy giờ tôi đã sử dụng FB vì các hoạt động Đoàn trong nhóm cũng như ở trường lớp đã sử dụng facebook cho mục đích thông báo rồi. Em cũng hỏi tôi về cách tạo, cách sử dụng, vì em thấy bạn bè em giờ ai cũng ít sài yahoo rồi. Tôi tạo nick cho em bằng email yahoo có sẵn của em, mật khẩu là ngày đặc biệt của tôi và em để nhắc nhở hai đứa, mãi không được quên.

Tạo xong rồi tôi thiết lập cho em mục Mối Quan Hệ là In Relationship with LSK ( cái này em không hề biết là gì) Rồi tôi up hình ngày hôm nay của hai đứa lên.

Xong xuôi tôi chỉ em cách sử dụng và kết bạn với bạn bè em bằng cách tìm tên.

Tôi chào Nội rồi ra về, cũng gần 7h tối rồi. Ngày mai tôi và em phải đi sinh hoạt Đoàn buổi sáng nữa, hè rồi chúng tôi phải tiếp nhận quản khối lớp 9 đang lên 10 thêm vào Đoàn Xã.

Tối hôm đó chúng tôi có nhắn tin về nhau thoả thuận về việc xưng hô, đúng là bằng tuổi nhau nên việc thương nhau xưng hô khá khó khăn. Em và tôi đều không thích cái kiểu Vk Ck teen teen, em càng không thích xưng anh em. Em nói xưng hô bằng tên với biệt danh đáng yêu hơn, phù hợp hơn. Vậy là hai đứa suy nghĩ..

Tôi : vậy K gọi T là nái nhé…nái yêu ha

Em: Sao biệt danh kì vây ?

Tôi : Thì T tuổi heo nè…đáng yêu..gọi là Nái Yêu là dễ thương nhất.

Em : Vậy gọi K là Heo mọi ha..đồ heo mọi đáng ghét…

Tôi : Vậy sau này chúng ta là một gia đình heo hạnh phúc nhé…

Tôi và em rất vui ngày hôm đó. Chúng tôi trao cho nhau những tin nhắn thân mật..khoảng cách ngại ngùng ngày trước đã hết rồi.

Vậy đó, cố gắng theo đuổi một người một cách chân thành nhất, kiên trì nhất, chưa chắc bạn sẽ có được trái tim người đó, nhưng chắc chắn người con gái đó vẫn sẽ cảm nhận được , từ 0 sẽ lên 1, từ 1 sẽ lên 2, một lúc nào đó, tình cảm sẽ lớn dần trở thành yêu thương.

Quay về thực tại ..

Em à, viết đến chương hồi ký thứ 10 này..trong lòng anh vẫn dâng lên một niềm hạnh phúc, nếu cho anh đánh đổi tuổi trẻ , anh sẽ tiếp tục chọn ngày đó, ngày anh đang theo đuổi em. Anh thật sự không thể tin được..vì sao đôi ta mất nhau.

Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)