Nàng Heo Nái - ChÆ°Æ¡ng 4: Những bữa cÆ¡m Æ°Æ¡m mầm

Mỗi buổi sáng tôi cố gắng thức dậy sớm, việc đầu tiên làm là gửi cho em 1 tin nhắn. Sau đó mới làm việc của riêng mình. Em cũng đáp lại, chúng tôi bắt đầu 1 mỗi ngày như thế. Kết thúc 1 ngày cũng như vậy. Với tôi như vậy là quá đủ dành cho 1 kẻ yêu đơn phương như tôi rồi.

Tôi vẫn thường xuyên đi sinh hoạt ở xã mỗi tuần, không hẳn vì là 1 tổ phó nữa, mà đã có thêm 1 lý do: đó là mong được gặp em, được thấy em vui cười cùng bạn bè của mình. Ngắm nhìn em ..tự khi nào đã trờ thành 1 niềm vui của tôi. Nhưng em ít đi sinh hoạt lại hẳn, có khi 2 tuần mới đi 1 lần. Tôi cũng hiểu nhà em, Nội em cũng khó tính và cổ hủ, nhà có em là con gai, lại sống ben nahou từ nhỏ nên việc em tham gia nhiều hoạt động rồi đi về muộn sẽ ảnh hưởng lắm. Hàng tuần tôi vẫn đến nhà em, mua cho em ít đồ ăn vặt. Mỗi lần tôi đến là em lấy cơm cho tôi ăn, tôi đòi phụ em nhưng em không chịu, em cứ bắt ngồi trêи nhà đợi, để em làm bưng lên. Y như 1 người vợ chăm lo cho chồng khi đi làm về vậy..đó chỉ là do tôi tự nghĩ ra thôi. Chứ thật ra là do phép lịch sự, nên em phải làm thế, chứ thật lòng tôi biết, ai mà rảnh bưng cơm lên cho người dưng mà cứ đến làm phiền hoài như vậy. Em cũng ngồi ăn cùng tôi, tôi gắp cho em ăn, em ngại ngùng, còn bà Nội có vẻ không hài lòng về cásh cư xử của tôi.

Nội : thôi khỏi gắp cho nó.

Tôi: Dạ, dạ.

Những lúc ấy, tôi cố gắng ăn để không phụ lòng em, chưa bao giờ tôi quý trọng tô cơm đến vậy. Hai đứa ăn như 1 gia đình vậy ( dù chỉ là do tôi tự tưởng tượng ra mà thôi). Ăn xong tôi muốn giúp em dọn, nên đã nhanh tay bưng hết chạy xuống bếp, để em không kịp ngăn tôi lại. Xong rồi tôi đi lên nhà trêи.

Nội khó chịu nói : Sao mày không để nó làm cho.

Tôi : dạ con ăn rồi phải dọn chứ bà.

Rồi tôi đi ra sân trước ngồi đợi em. 1 hồi em cũng bước ra ngồi cùng..thế đấy 2 đứa luôn bắt đầu với không khí e dè, ngại ngùng.

Chúng tôi trò chuyện về những ngày sinh hoạt Đoàn mà em không đi được, nói về những việc ở trường lớp, hỏi về bài vở của nhau. Rồi tôi cũng phải về nhà.

Kết thúc 1 ngày là tin nhắn tôi gửi đến em : K biết K đang làm phiền T..nhưng T à…việc 1 người con trai thích 1 người con gái..cố gắng bên cạnh người đó..đâu phải là sai đúng không..T ngủ ngon.

Em: K ngủ ngon.

Tin nhắn trả lời từ em dù chỉ là lẽ xã giao lịch sự nhưng tôi vô cùng vui..miễn là em đừng im lặng.

Ngày 8/3 cũng đến gần…trường lớp, đoàn xã…tất bật lên chương trình, quà để tri ân người mẹ, người cô mà mình quý mếm. Ấy vậy mà đi đâu đâu cũng bị bọn con gái lẽo đẽo nói : nè nè mai là ngày gì biết hông? Tui hổng có kén đâu, tặng gì lấy đó à. Trời, đúng là bọn con gái hùa theo , bọn nó đã là phụ nữ đâu chứ. Ấy vậy mà lớp nào cũng có tục lệ ngày đó phải tặng quà hay tất cả bọn con trai trong lớp phải trực nhật, dắt xe cho bọn con gái, ngày đó con gái không bị kiểm tra miệng, nếu đó cũng được châm chước điểm hơn con trai..phải chi tôi và em học cùng lớp thì cái gì tôi cũng chịu hết..còn đằng này..tâm trí đâu mà lo nghĩ đến bọn con gái trong lớp. Nghĩ về em, không biết em có được tặng nhiều quà không? Tôi có nên tặng em gì không ? Liệu nó có ý nghĩa với em và em có thích được tặng không ?

Nghĩ tới nghĩ lui tôi quyết định chỉ mua đồ ăn vật đến ăn cùng em, trò chuyện cùng em, những mốn quà sẽ không ý nghĩa gi đâu, em vốn không muốn mắc nợ tôi mà. Khi tôi đến tầm 7h tối, thì đã thấy em và cô bé hàng xóm đang trò chuyện rất vui vẻ. Tôi vào chào hỏi Nội rồi ra ngồi cùng cả hai.

Tôi: mừng ngày của 2 cô nàng xinh đẹp.

EHX: trời trời, sến xúa :@ :@

Em chỉ cười. Rồi cô bé hàng xóm thúc em kể lại câu chuyện trêи lớp của em hôm nay.

Em: Tụi nó làm giấy cho bóc thăm , con trai nào bóc trúng số tụi nữ thì tặng quà đã chuẩn bị . Mắc cười lắm.

Em kể nhiều lắm vui lắm, rồi em kể đến một đoạn mà làm tôi nhớ đến mãi. Đó là giờ ra chơi, một cô bạn cùng lớp chơi trò xem chỉ tay cho em, cô bạn này cố tình nói to đến “ tên kia”- cái tên mà theo đuổi em mà em không đồng ý nghe : Con gái tuổi này chỉ tay tình duyên rõ quá trời, đang quen một người nè, mà cũng lận đận nha, người ta học khác trường, nhưng mà rồi sẽ hạnh phúc. “ Tên đó “ nghe được nên cau có quát lên um sùm, nghe đoạn này mà cả ba cười đau bụng. Riêng tôi, em đang rất vui khi kể về chuyện đó, liệu đây có phải là tín hiệu tốt, rằng em đã phần nào chấp nhận tôi, hay đơn giản em muốn thử thách tôi thêm để chắc chắn rằng tôi đáng tin tưởng.

Đêm hôm đó tôi rất vui , tôi phải cố gắng hơn nữa, hơn nữa mới được. Chúc em ngủ ngon.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)