Mối Tình Đầu Của Tổng Tài Bá Đạo - Chương 23: Hào môn kiều nữ (2)

Trước Danh sách chương Tiếp
Edit: Quỳnh Thiên

Anh Tô Nhược tên là Tô Kiêu, năm nay 24 tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học liền theo cha Tô tiến vào công ty, vì tiếp nhận xí nghiệp gia tộc mà chuẩn bị, đi ra ngoài cũng có người xưng danh nhân, thanh niên có triển vọng. Nhưng hắn có một bí mật không muốn người khác biết. Đó chính là. . . Muội khống*!

Muội khống: cuồng em gái, tương tự huynh khống: cuồng anh trai

Lúc nhỏ thời gian, cha mẹ thường xuyên không ở nhà, Tô Kiêu sẽ chiếu cố em gái đáng yêu của mình, nói là anh lớn, kỳ thật hoàn toàn đem em gái nuôi, mỗi lần nhìn thấy Tô Nhược, hắn đều không tự chủ được tản ra. . . cảm giác. . . Ánh mắt từ ái lại cưng chiều.

Như bây giờ. Tô Kiêu nhìn em gái sắc mặt tái nhợt, thân thể gầy yếu, cứ như một trận gió liền có thể thổi bay, trong lòng nhất thời tê rần, oán hận lão thiên gia bất công, vì sao không cho Nhược Nhược nhà hắn một thân thể khỏe mạnh.

“Nhược Nhược.” Hắn tranh thủ thời gian nghênh đón, tử tế quan sát mặt mũi của cô, chỉ có thể nhìn thấy mặt bình tĩnh như nước, nhưng càng là như thế, trong lòng Tô Kiêu càng không thoải mái, hắn thận trọng an ủi: “Mẹ của Nhan Tiểu Á cùng mẹ là bạn chơi từ nhỏ đến lớn, lại có chút họ hàng xa, nói muốn ở nhờ nhà chúng ta, nên hoàn toàn không có cách nào cự tuyệt a!” Nói trắng ra là, cái nhà này bên trong hiện tại khẳng định là cha Tô mẹ Tô làm chủ, trưởng bối đều đáp ứng, hắn một người làm vãn bối, cự tuyệt nữa liền lộ ra phi thường vô lý.

Tô Kiêu tiếp tục nói: “Nhưng em yên tâm, thi đại học kết thúc, anh liền để cô ta đi, đồ vật của Nhược Nhược nhà chúng ta, ai cũng đừng nghĩ lấy đi.”

Từ khi Nhan Tiểu Á vào ở ngày đầu tiên, Tô Kiêu liền phi thường chán ghét cô ấy, nghe cha mẹ nói cô giống Nhược Nhược, lúc dứt khoát nhận làm con gái nuôi, loại chán ghét này đạt tới đỉnh điểm.

Dựa vào cái gì em gái của hắn ở nước ngoài, ở bệnh viện an dưỡng, không thể chạy không thể nhảy, thậm chí cảm xúc kϊƈɦ động một chút ngay lập tức sẽ không thoải mái. Nhan Tiểu Á có thân thể khỏe mạnh, còn muốn đến đoạt vị trí Nhược Nhược. Nghe được lời nói này của Tô Kiêu, mới đưa suy nghĩ cha mẹ bỏ đi.

“Kia. . . Em cùng Nhan Tiểu Á, đối với anh mà nói, ai quan trọng hơn?” Tô Nhược méo mó đầu, đời trước nguyên chủ không hỏi ra vấn đề.

“Đương nhiên là em.” Tô Kiêu dùng ngữ điệu ‘Cái này còn phải nói sao’ biểu lộ, đưa ra đáp án chuẩn xác.

“Vậy đối với ba mẹ mà nói, em cùng Nhan Tiểu Á, ai quan trọng hơn?”

Tô Kiêu hít sâu một hơi, duỗi ra hai tay đặt lên đôi vai non nớt, vô cùng thận trọng nói: “Nhược Nhược, em phải tin tưởng, ở chúng ta trong lòng, em mới là trọng yếu nhất, Nhan Tiểu Á cùng em hoàn toàn không thể so sánh.”

“Có thật không?” Tô Nhược hỏi lại.

“So với trân châu càng thật hơn.”

“Vậy thì tốt quá, em. . . Một mực ở nước ngoài, đột nhiên trở về, anh cùng ba mẹ mặc dù rất vui, , nhưng là vẫn có chút khẩn trương đi?” cô cúi đầu, nhìn dép lê con thỏ lông xù trêи chân, tóc đen mềm mại trượt xuống gò má nhu thuận trắng noãn, cả người lộ ra mười phần cô đơn, bên trong cặp mắt tỉnh táo kia lại lộ ra điểm thương tiếc.

Đời trước nguyên chủ sở dĩ sẽ đi bệnh viện, cũng là bởi vì sau khi về nước, cảm giác không hòa vào trong nhà, do thân thể mềm yếu lại một mực ở nước ngoài một mình, Nhan Tiểu Á hoạt bát đáng yêu ở trong nhà này hai năm, mới càng giống con gái của bọn họ. bầu không khí thân mật kia, khiến cho người ta ghen tị.

Lâu dài ở bệnh viện, nguyên chủ bớt tiếp xúc với thế giới bên ngoài, giòn yếu như là một sợi tơ nhện, nhẹ nhàng động một cái, sẽ để cô nhận đả kϊƈɦ như tận thế. Tâm tình sa sút, trái tim không thoải mái, mới có thể đi bệnh viện kiểm tra, gặp Nhan Tiểu Á náo loạn, trực tiếp liền ra đi.

Mặc dù việc này không trách trêи thân Nhan Tiểu Á được, nhưng cô ta đúng là □□.

“Đừng lo lắng, mặc kệ phát sinh cái gì, anh đều đứng sau lưng em.” Tô Kiêu vươn tay, thận trọng xoa đầu cô, động tác ôn nhu không thể tưởng tượng nổi.

“Hừm, em tin tưởng anh hai.” Tô Nhược trùng điệp gật đầu, tiện thể miễn phí tặng một nụ cười rực rỡ. Đem kẻ nào đó muội khống mê đến thần hồn điên đảo, hận không thể đem trái tim đều móc cho cô.

Tô Nhược đối với ánh mắt cưng chiều của Tô Kiêu, trong lòng có chút áy náy thầm giọng nói ‘Thật có lỗi’, em gái chân chính, cô gái mềm mại lại mẫn cảm, cũng sớm đã chết rồi, không còn ở trêи thế giới này.

Về phần nam nhân, quả thật không có nói láo. Bên trong nguyên tác miêu tả, Tô Kiêu có thể nói là một ‘Nhân vật nhỏ phản diện’ phiền chán, lạnh lùng vô tình, vì tư lợi, vì một người độc chiếm gia sản, mãnh liệt kháng cự cha mẹ nhận nuôi nữ chính, không hiểu được, không quan tâm nổi thống khổ cha mẹ mất con, cuối cùng mỗi lần trong bữa tiệc nhìn thấy nữ chính, đều vung sắc mặt chán ghét. Nữ chính liền khóc sướt mướt tìm nam chính an ủi, làm cho đối phương càng thêm thương tiếc, tình cảm lẫn nhau càng sâu đậm hơn. Đương nhiên , còn đến cùng như thế nào, liền nhân giả kiến nhân trí giả kiến trí.

“Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm. Em nha! Chớ suy nghĩ nhiều quá, có chuyện gì, đều giao cho anh là sẽ làm xong.” Tô Kiêu cười cười, nghĩ đưa tay nắm tay cô, nhưng đến cùng lại nghĩ em gái đã trưởng thành, cũng chỉ có thể tiếc hận coi như thôi.

Tô Nhược nhẹ gật đầu, nhu thuận đi ở bên cạnh hắn. Thời điểm nọn họ đến phòng ăn, đồ ăn đã dâng đủ, cha Tô mẹ Tô ngồi cùng một chỗ, phía dưới là nhan Tiểu Mạt, không biết có phải hay không là Tô Nhược ảo giác, cô luôn cảm giác. . . Bầu không khí này, giống như có chút kỳ quái.

“Nhược Nhược tới đây, nhanh ngồi xuống.” Mẹ Tô gặp con gái nhà mình một lần, liền mười phần nhiệt tình đứng lên, “Ngày hôm nay mẹ đặc biệt vì con nấu canh, con mau nếm thử hương vị.” Cà rốt đỏ rực, bắp ngô thơm ngọt, cùng xương sườn cắt thành khối nhỏ, dùng lửa nhỏ nấu cả một buổi chiều, dùng chiếc đũa nhẹ nhàng đâm một cái, liền có thể đem thịt cùng xương cốt tách rời, canh thanh đạm màu vàng nhạt vị không ngán, rất hợp khẩu vị Tô Nhược.

“Cám ơn mẹ, uống thật ngon.” Tô Nhược mặt tái nhợt bị độ nóng chưng ra một chút xíu đỏ ửng như yên chi, mặt mày tú lệ như vẽ, làm cho người ta thèm nhỏ dãi.

“Dễ uống thì con uống nhiều một chút, sáng mai mẹ dẫn con đi dạo phố, Nhược Nhược con thích châu báu không? Còn có túi xách? Chúng ta lấy thẻ của ba ba con đi càn quét, đem nó bạo xoát.” Thật vất vả đón con gái về , Tô mẹ bức thiết muốn con gái vui, đem đồ vật đều nâng đến trước mặt của cô.

Tô Nhược ở trong lòng yếu ớt thở dài một hơi, cũng bởi vì quá nhiệt tình, cho nên nguyên chủ mới cảm thấy mình giống như khách nhân trong nhà này, mà không phải chủ nhân.

“Mẹ mua, con đều thích.”

Mẹ Tô hai tay nâng mặt, làm ra một động tác vô cùng thiếu nữ : “Ô ô. . . Nhược Nhược nhà ta, vẫn ôn nhu quan tâm, vừa thiện lương vừa đáng yêu như vậy, anh nói đúng hay không, ông xã.” Tô phụ mặc dù không nói chuyện, nhưng ánh mắt của ông vẫn nhìn theo Tô Nhược, nhìn kỹ, liền có thể phát hiện đáy mắt ông kϊƈɦ động.

Đối với đứa con gái này, bất kể là cha Tô hay mẹ Tô, trong lòng đều mười phần áy náy, cảm thấy là lỗi của mình, không thể cho cô một bộ thân thể khỏe mạnh, mới khiến cho cô tuổi còn nhỏ, ăn nhiều khổ như vậy. Nghĩ đền tâm tình quá bức thiết, cha Tô đều không lo Nhan Tiểu Á ở đây, trực tiếp từ trong ví tiền rút ra xấp thẻ đưa tới: “Nhược Nhược con muốn cái gì cứ mua, đừng thay ba tiết kiệm tiền.”

Tô Kiêu hung hăng đem cà rốt đâm một lỗ thủng: “Cha, cha quá giảo hoạt, con cũng định đưa thẻ cho Nhược Nhược a! sao cha lại xuất thủ sớm như vậy. . .” Để hắn làm sao có ý tứ đem chính mình làm thẻ đưa ra ngoài.

So với trình độ giàu có, Tô Kiêu vừa mới làm việc hơn một năm, làm sao cũng không sánh bằng cha Tô có được toàn bộ công ty a!

“Phốc!” Tô Nhược che miệng cười khẽ một tiếng, nhận thẻ của cha Tô bỏ vào túi, lại mới quay đầu nhìn về phía Tô Kiêu đang phiền muộn, vỗ vỗ bờ vai của hắn, trêu chọc nói: “Anh hai đừng sợ, em trộm thẻ của ba nuôi anh nha.”

“Phốc!”

“Ha ha ha ha ha!”

“Nhược Nhược. . . anh hai rất cảm động a Nhược Nhược.” Tô Kiêu kϊƈɦ động không được, như con chó lông vàng cỡ lớn, tất cả lông đều bị cô vuốt lên.

Bên này bốn người cười thành một đoàn, Nhan Tiểu Á cúi đầu, đứng ngồi không yên, phảng phất trêи ghế đột nhiên nhiều thêm một cây đinh, đâm cô cả người đều cực kỳ khó chịu. Cô chua xót vuốt hai mắt, cảm thấy trong lòng một mảnh hoang vu.

Cuối cùng. . . Bọn họ mới là người một nhà a! Mình từ đầu đến cuối đều là cái người ngoài sao? Dì dượng trước đó đối với cô tốt như vậy, nói đem mình trở thành con gái mà đối đãi, vì cái gì Tô Nhược vừa về đến liền thay đổi?

Bọn họ đều là. . . Một đám nói dối lừa đảo! Lại chịu không được, Nhan Tiểu Á đột nhiên đứng dậy, chiếc ghế gỗ nặng nề cùng sàn nhà ma sát, phát ra âm thanh sắc nhọn chói tai, bản thân đem nguyên thiện bầu không khí trong nháy mắt xáo trộn, đám người không hẹn mà cùng quay đầu nhìn lại, Tô Nhược nhỏ giọng nói: “Tiểu Á, sao vậy?”

“Không có gì.” Cô cắn môi, đem hết toàn lực mới có thể để nước mắt không rớt xuống, “Con ăn no rồi, mọi người tiếp tục.” Dứt lời, không chờ đối phương phản ứng, liền vội vã rời đi.

Tô Nhược nhìn chén cơm kia cơ hồ không chút động vào, trong lòng tỉnh táo, trêи mặt lại giả vờ có chút luống cuống, cô quay đầu nhìn về phía cha Tô, bất an nói: “Tiểu Á đây là thế nào? Tâm tình không tốt sao?”

“A? Đại khái là lại cùng đứa bé Gia Huy kia cãi nhau đi.” Mẹ Tô sắc mặt hết sức khó coi, vì không hù đến Tô Nhược, bà miễn cưỡng kéo ra một khuôn mặt tươi cười đến, “Trẻ nhỏ yêu thích cãi nhau ầm ĩ, anh chớ xía vào, chúng ta ăn, phần đồ ăn kia đợi lát nữa em để chị Vương đưa lên cho nó.” Cha Tô cũng lấy một nụ cười an ủi trở về, để Tô Nhược tinh thần thoải mái, đừng kϊƈɦ động. Nhưng bầu không khí ấm áp thân thiện lúc đầu, đến cùng cũng không trở về được nữa rồi, cha Tô mẹ Tô không quan tâm, lo lắng, Tô Kiêu sắc mặt xanh xám, nếu như không phải nhìn em gái nhà mình thân thể suy yếu ở chỗ này, chỉ sợ cũng muốn trực tiếp đi lên náo loạn.

Tô Nhược sau khi cơm nước xong, tròng mắt đi lòng vòng, khóe môi mỉm cười trở về phòng, đem không gian để lại cho ba người còn lại. Xác định cô lên lầu, trở về phòng, Tô Kiêu cũng nhịn không được nữa, ‘Ba’ một tiếng bỏ đôi đũa trong tay xuống, mặt lộ vẻ không ngờ: “Nhan Tiểu Á cô ta làm sắc mặt cho ai nhìn hả? Đột nhiên nhảy dựng lên, Nhược Nhược có bệnh tim, vạn nhất bị cô ta hù dọa phải làm sao?” Mẹ Tô cũng không còn tâm tình ăn hết, thở dài một hơi: “Rõ ràng trước đó, Tiểu Á đứa nhỏ này rất ngoan, sao đột nhiên laị. . .”

Bà muốn nói lại thôi, hàm hồ nói: “Đại khái là không thích ứng đi.”

“Không thích ứng? ? Cô ta có thể không thích ứng ai? Còn không phải Nhược Nhược.” Tô Kiêu trêи mặt lộ ra cười mỉa mai, âm dương quái khí mà nói: “Cho cô ta ở nhờ, thật đúng là nuôi ra tính khí công chúa?”

ChaTô từ trong túi lấy ra một điếu thuốc nhóm lửa, suy nghĩ thật lâu, mới đối với mẹ Tô mở miệng nói: “Em đi xem một chút đi, bất kể như thế nào, lấy Nhược Nhược làm trọng.

Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)