Mối Tình Đầu Của Tổng Tài Bá Đạo - Chương 22: Hào môn kiều nữ (1)

Trước Danh sách chương Tiếp
Edit: Quỳnh Thiên

Lần này Tô Nhược nhận điện thoại,trừ người nhà Tô gia bên ngoài, nam chính nữ chính cũng đều theo tới rồi. Cô vừa mới ra, liền bị mẹ Tô ôm chặt lấy, trong mắt ngậm nước mắt, ôn nhu nói:”Nhược Nhược con cuối cùng đã trở về, mẹ nhớ con muốn chết, đi đi đi, mẹ mang con về nhà, chị Vương làm kẹp ngó sen con thích ăn nhất.” 

“Mẹ.” Tô Nhược trở tay ôm lấy thân thể mềm mại của bà, sắc mặt nhu hòa, ngước mắt lúc nhìn về hai vị phía trước dung mạo cực kì tương tự cô, lại mở miệng nói: “Ba ba, Anh hai.”

“Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi.” Cha Tô lặp đi lặp lại lẩm bẩm, cảm xúc kϊƈɦ động. 

Anh cả Tô gia mỉm cười, muốn đi sờ sờ em gái nhu thuận đáng yêu trước mắt, trong lòng cũng đủ kiểu ưu sầu không chỗ kể ra, hắn cùng Tô Nhược tuổi tác kém nhau sáu tuổi, từ nhỏ cha mẹ bận rộn làm việc, em gái tuyệt đại đa số đều là hắn chiếu cố, hai anh em tình cảm sâu đậm. 

Tô Nhược thân thể không tốt, lúc được đưa ra nước ngoài an dưỡng, hắn là người khóc lợi hại nhất. Chờ bọn họ đều kϊƈɦ động xong, Tô Nhược mới đưa ánh mắt đặt ở bên trêи nam nữ chủ. 

Cô gái ước chừng mười bảy mười tám tuổi, mặc trêи người kiện màu vàng nhạt áo len cùng quần jean, tóc cột thành đuôi ngựa, ngũ quan nhu hòa, cả người nhìn thanh thuần tịnh lệ; thiếu niên bên cạnh bằng tuổi cô, ngũ quan đã nẩy nở, mặt mày tuấn lãng, khí chất lại mang theo điểm du côn, cảm giác. 

“Hai vị này là?” Tô Nhược méo mó đầu, có chút không hiểu. 

“Con nhìn mẹ, nhìn thấy Nhược Nhược quá kϊƈɦ động, đều đã quên giới thiệu cho các con.” 

Tô mẹ đem nước mắt lau sạch sẽ, “Đây là con gái nhà bạn thân mẹ, gọi là Nhan Tiểu Á,còn là học sinh, tạm thời ở nhờ tại nhà chúng ta; đây là Từ Gia Huy, lúc nhỏ các con thường xuyên chơi đùa cùng nhau, con quên sao ?” 

Tô Nhược bừng tỉnh, có chút ngượng ngùng nhìn về phía Từ Gia Huy: “Thật có lỗi, tôi nhất thời không nhận ra được.” 

“Không sao, dù sao cũng là chuyện rất nhiều năm trước.” 

Từ Gia Huy mắt vụng trộm nhìn thiếu nữ mỉm cười, trái tim bịch bịch nhanh chóng nhảy lên, trong lòng dù có chút đắng chát,nhưng càng vui vẻ nhiều hơn. Nhược Nhược vẫn xinh đẹp như vậy, người thông minh lại ôn nhu, như búp bê tinh xảo, Từ Gia Huy không giới hạn nghĩ đến, về sau. .. Nhược Nhược sẽ về nhà sao? Bọn họ còn có thể giống như. . . Trước kia ở cùng một chỗ sao? Tô Nhược mười ba tuổi năm đó được đưa ra nước ngoài, bởi vì nguyên nhân thân thể, mỗi cuối năm đều là người Tô gia bay ra nước ngoài theo cô, vẫn luôn chưa trở về. 

Từ Gia Huy chỉ có thể thông qua ảnh chụp cùng người Tô gia đôi câu vài lời giải tình huống của cô. Thời niên thiếu kia ngây ngô ʍôиɠ lung thích, theo thời gian lắng đọng, sắc thái biến thành ʍôиɠ lung lộng lẫy. Một đoàn người ngồi xe trở về biệt thự Tô gia, nhóm bảo mẫu đã sớm làm xong đồ ăn, đặt vào trêи bàn ăn, Tô Nhược dùng chiếc đũa kẹp ngó sen , cắn xuống một cái, ngó sen nhẹ nhàng khoan kɧօáϊ cùng thịt heo gừng hành Hàm Hương hỗn hợp lại cùng nhau, ăn ngon có thể khiến người ta đầu lưỡi đều muốn nuốt tiến vào. 

“Đã nhiều năm như vậy, dì Vương  tay nghề tốt hơn rồi.” Tô Nhược tán dương. 

Tô mẹ từ ái nhìn con gái mình nhu thuận, quả thực hận không thể đem trái tim đều móc cho cô: “Ăn ngon thì con ăn nhiều một chút, về sau trong nhà, con muốn ăn cái gì cũng có thể.”

Nói tới chỗ này, mẹ Tô giống như nghĩ tới điều gì, quay đầu nhìn về phía NhanTiểu Á: “Tiểu Á con có phải so với Nhược Nhược thấp một chút.” 

“A?” Nhan Tiểu Á trướcđó có vẻ như đang ngẩn người, đột nhiên bị gọi, sửng sốt một chút mới miễn cưỡng cười cười, “Chị Tiểu Nặc có vẻ là cao hơn con.” 

Vẫn còn so sánh cô gầy. Tô Nhược nghi ngờ nói: “Làm sao đột nhiên nói đến cái này?” 

“Nhược Nhược lúc trước con một mực ở nước ngoài, trong nhà quần áo đều không thể mặc, mẹ liền mang cho Tiểu Á đi thay thử đồ của con, hiện tại xem ra. . . là mặc không được a!”mẹ Tô thở dài một hơi, đây thật là gánh vác ngọt ngào, “Sáng mai NhượcNhược đi dạo phố, mẹ lại mua quần áo mới cho con”. 

“Không cần đi, thân hình củachúng ta chênh lệch, hẳn là vẫn tốt chứ.” 

Tô Nhược nói: “Quần áo đã mua, không mặc chẳng phải lãng phí.” 

“Không được, bảo bối nhà ta tại sao có thể mặc quần áo không vừa được?”Mẹ Tô lại không chút coi ra gì, bà nhìn về phía Nhan Tiểu Á, đương nhiên nói: “Dù sao những y phục này đềulấy thân hình Tiểu Á mua, không bằng cho con bé tốt hơn.” 

Tô gia đối với con gái thân thể yếu đuối nhà mình, về phương diện tiền tài không hề keo kiệt, một tủ quần áo mới, một dải tất cả đều là hàng hiệu. Những lời kia kỳ thật mẹ Tô nóicũng có đạo lý, quần áo kia Tô Nhược đều chưa thấy qua, tuy là mới, lại là Nhan Tiểu Á cùng mẹ Tô cùng đi mua, khẳng định phù hợp thẩm mỹ quan Nhan Tiểu Á, đưa cho cô không có gì thích hợp bằng. Nhưng bù không được Nhan Tiểu Á tâm tư quá mẫn cảm. 

Từ lúc biết Tô gia nữ nhi muốn trở về liền trằn trọc ngủ không được. Cô bây giờ có được hết thảy, đều là căn cứ vào Tô gia chiếu cố, ngay cả bạn trai Từ Gia Huy đều do xem cô cùng Tô Nhược dáng dấp giống nhau đến mấy phần, mới nguyện ý cùng cô kết giao. 

Tô Nhược trở về, Tô gia đã có con gái, địa vị của mình nhất định sẽ hạ xuống. Ở bên trong phi trường, nhìn thấy đám người cẩn thận chăm sóc Tô Nhược, khác nào đối phương là đồ sứ yếu ớt,trong lòng của cô liền có chút không thoải mái. 

Bạn trai đằng sau luôn luôn tùy hứng phách lối, lúc đối mặt Tô Nhược, nhu thuận như con chó lông vàng, thực sự là. . . Để người khác đố kỵ. Bây giờ. . . Đối phương không có quần áo có thể mặc, sẽ đưa cho cô? Kia cô thành cái gì rồi? đối tượng chuyên môn thu về rác rưởi sao? Nhan Tiểu Á nhỏ tuổi, dù cho có lòng muốn che lấp, trêи mặt cũng để lộ ra mấy phần bất mãn cùng chán ghét. 

Tô Nhược đem hết thảy đều nhìn ở trong mắt, đột nhiên cười khẽ một tiếng: “Mẹ, quần áo mẹ cũng mua cho con,giờ lại cho Tiểu Á, cái này. . . thật không tốt lắm.” 

Tô mẹ khẽ giật mình, quay đầu nhìn về phía thiếu nữ bên cạnh, còn chưa kịp nói cái gì, Từ Gia Huy đã mở miệng trước, hắn nói: “Cái này có gì a? Coi như dì mua cho em quần áo không phải tốt, anhvới mấy anh em của anh cũng thay quần áo thường xuyên a.” 

Nhan Tiểu Á nghe vậy, sắc mặt càng khó coi hơn. Người nào cũng đang giúp Tô Nhược, vì cái gì. . . Không người nào nguyện ý suy tính một chút tâm tình của cô chứ? Ngồi ở chủ vị cha Tô uống ngụm canh, ra hoà giải: “Tốt, không phải chỉ là mấy bộ quần áo thôi sao? Tô gia chúng ta không thiếu tiền mua quần áo.”

 Chủ đề dừng lại như vậy, bọn họ đã ăn xong cơm trưa, Tô Nhược cùng đám người lên tiếng chào,được mẹ Tô dẫn đi, trở về phòng của mình nghỉ ngơi. Giường chiếu mềm mại, màu hồng đáng yêu trải rộng cả phòng, mười phần tâm lí thiếu nữ. Tô Nhược nằm ở trêи giường,nhìn xem giấy dán tường màu trắng gạo, phảng phất có thể xuyên qua che lấp,nhìn thấy Nhan Tiểu Á bên kia. 

Người của Tô gia đối với nữ chính thật thật không tệ, mặc dù cô ta chỉ mượn ở chỗ này, nhưng vật chất nên hưởng thụ một chút cũng không ít. Biệt thự xa hoa, quần áo đắt đỏ,không ít tiền tiêu vặt, Dong Nhân phục thị, một ngày ba bữa đều là đầu bếp đại sư chuyên môn, mà Tô gia từ nơi khác đào đến, còn có trà chiều tinh xảo, bữa ăn khuya. 

Cô gái vẫn luôn sinh sống ở huyện thành nhỏ, đột nhiên đi vào thành phố lớn xa hoa, thế giới cùng mình tiếp xúc trước đó hoàn toàn khác biệt. Tronglòng khó tránh khỏi sẽ có mấy phần tự ti. Người như Nhan Tiểu Á sao? sẽ còn muốn rời đi Tô gia? Phải biết cô hiện tại đang học lớp mười hai, qua một năm nữa là tập trung thi cử, mà trong nguyên tác, viết rất rõ ràng, nói cô ta lo lắng mẹ Tô, cha Tô chịu không được nỗi thống khổ mất con, lựa chọn một đại học cách nhà Tô gia rất gần, tiếp tục ở lại biệt thự này. 

Lý do rất tốt đẹp, nhưng mẹ nó,nguyên chủ khi đó đã chết gần một năm. Thời gian là loại thuốc tốt nhất, dù cho vẫn khổ sở như cũ, cũng sẽ không tiếp nhận không được sao? 

Tô Nhược trêи giường xoay người, thấp giọng hỏi hệ thống: “520, ngươi đã nói trong từng thế giới, nhiệm vụ ta phải hoàn thành là mỗi phương diện so với nữ chính nhất định phải mạnh hơn, vậy thế giới này, tương lai nữ chính làm nghề gì, ta cũng phải cùng theo sao?”

“Không cần nha! Điểm này chỉ giới hạn ở bên trong kịch bản.” 

“Có ý tứ gì? ” 

“Ngô!” 520 trầm tư một chút, chậm rãi nói: “Tỉ như nói kịch bản này, nữ chính thi đại học xong liền kết thúc, sự nghiệp của cô ta tương đương với học tập, như vậy cô muốn đánh bại cô ta, nhất định phải trở thành học bá a ~~ ” 

Tô Nhược: “. . .”

“Thế giới nguyên tác sau khi kết thúc, cô chỉ cần cam đoan địa vị xã hội mình, một mực cao hơn cô ta là OK.” 

“Ra vậy.” Quá trình cứ như vậy, hoàn thành nhiệm vụ, điều khiển chỗ trống rất lớn, dù sao Tô Nhược coi như lợi hại hơn nữa, cũng không muốn cùng nữ chính một mực sinh hoạt cùng tuyến đường để đổi lại. 

Đem ra so sánh, nếu tương lai nữ chính làm phục vụ khách sạn, kia chẳng phải là cô cũng theo làm quản lý khách sạn? Qua mấy năm,nữ chính đổi nghề, đi làm nhân viên bán hàng, chẳng lẽ còn cô cũng đi chạy tiêu thụ? Tô Nhược nghĩ đến chuyện tương lai, từng chút từng chút ngủ thϊế͙p͙ đi. Một giấc này Tô Nhược một mực ngủ đến hơn năm giờ tối, trong nhà muốn ăn bữa tối, mới rửa mặt xong từ trong phòng ra.

Cô chân trước vừa mới đẩy cửa ra, chân sau đi lên bảo cô ăn cơm đụng phải Nhan Tiểu Á. Cô gái có chút tiều tụy, thần sắc sa sút, nhìn kỹ, còn có thể phát hiện hốc mắt của cô có chút phiếm hồng, giống như vừa mới khóc. 

Tô Nhược nhẹ khẽ liếc mắt một cái: “cô thế nào?” 

“Không có. . . Không có gì.” Nhan Tiểu Á lắc đầu, trước mặt bước nhanh đi tới, “Muốn ăn bữa tối, chúng ta nhanh đi xuống đi.” Nguyên chủ thân thể quá yếu, còn có bệnh tim, chịu không được kϊƈɦ thích, mặc dù hệ thống cam đoan có nó, bảo đảm cô có thể sống lâu dài, nhưng Tô Nhược vẫn theo bản năng thả chậm bước chân, không nhanh không chậm đi tới, cam đoan không mang đến gánh nặng cho tim. 

Bởi vậy, khi Nhan Tiểu Á đã lên bàn ăn, mới phát hiện Tô Nhược sớm bị bỏ lại đằng sau, bóng người đều không nhìn thấy. Mẹ Tô ngày hôm nay tự mình xuống bếp, ngay khi bưng thức ăn ra ngoài, bà gặp cảnh này, nhẹ nhàng ‘A’ một tiếng, khó hiểu nói: “Tiểu Á,Nhược Nhược đâu? con không phải lên đi gọi con bé sao? Chẳng lẽ còn chưa dậy?”

” Cô ấy rõ ràng vừa mới đi theo đằng sau con.” Nhan Tiểu Á quay đầu, cắn cánh môi, có chút bối rối nói: “Con. . . Con đi xem một chút.” 

“Không cần, để tôi đi.”Anh lớn Tô gia không mặn không nhạt lườm cô một chút, hừ nhẹ một tiếng,”Nhược Nhược thân thể không tốt, cô đi quá nhanh, em ấy đuổi không kịp.” 

“Thật có lỗi.” Nhan Tiểu Á nắm chặt nắm đấm, móng tay tu bổ mượt mà đâm vào tay, nhìn dì Tô, dượng Tô trong phòng khách sắc mặt có chút quái dị, trong lòng không khỏi oán trách lên Tô Nhược, đi không nhanh thì nói sớm a, hiện tại hại cô khó mà làm người. 

Cô ả này, nhất định là cố ý, nhìn cô khó chịu mới làm như vậy. Nhan Tiểu Á càng nghĩ càng ủy khuất, nhất là xế chiều hôm nay, bạn trai của mình dĩ nhiên bởi vì chuyện mấy bộ quần áo, còn cùng cô cãi nhau, nói cô làm không đúng, có thể cô là không muốn quần áo Tô Nhược không được sao?Tất cả mọi người đều là con gái, tuổi tác tương tự, dựa vào cái gì cô lại kém một bậc? 

Nhan Tiểu Á trong lòng bách chuyển thiên hồi, cúi đầu ủy khuất, tựa như bị người khi dễ , nhìn mẹ Tô trong lòng có chút không thoải mái, con gái bà vừa trở về, vốn là một chuyện cao hứng, hết lần này tới lần khác Nhan Tiểu Á đều trưng ra bộ dáng ủ rũ, giống như người chết, đây rõ ràng không phải khiến nội tâm bà không được dễ chịu sao?

Thời gian hai năm, vợ chồng Tô gia đều coi Nhan Tiểu Á là con gái ruột mà đối đãi, bằng không thì giữa trưa cũng sẽ không đem quần áo đều cho cô không kháchkhí nói ra. Nhưng bây giờ. . . Biểu tình trêи mặt mẹ Tô chưa biến, tâm lại có chút lạnh xuống.

Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)