Gặp Chân Tình Ở Cổ Đại (Phần 1) - Chương 8

Giờ đây trong sương phòng chỉ còn lại hai người. Đôi mục quang của Tứớc Thiên nhìn nàng ôn nhu nói:

_ Nàng để ta được ở bên giúp nàng, ta thật sự lo lắng cho nàng.

Trương Dạ Yến nghe lời nói từ miệng của một vương gia cao cao tại thượng, nàng cảm thấy thật ấm áp quá, ngước nhìn vào đôi mục quang của hắn nàng không nở chối từ tấm lòng của hắn.

Dạ Yến gật đầu đồng ý, nhưng kèm theo một điều kiện: " ngài phải bịt mắt lại, nếu không đồng ý, ngài cứ ra ngoài ta không phiền ngài giúp ".

Tứớc Thiên châu mày hơi khó chịu, nhưng vì lo cho sức khỏe của nàng hắn gật đầu nói.

_ Được cứ theo ý nàng.

Một khắc trôi qua kỳ Lôi bước vào phòng, trên tay hắn cầm theo những thứ mà Dạ Yến cần, đưa tay vào ống tay áo Kỳ Lôi lấy ra một lọ nhỏ đưa cho Tứớc Thiên căn dặn:

Vương huynh đây là thuốc giảm đau mạnh nhất mà đệ bào chế, một lần chỉ được uống hai viên thôi.

Nhận lấy thuốc Tứớc Thiên gật đầu đáp, ừ ta biết rồi, đa tạ biểu đệ.

Kỳ Lôi cười nhẹ nói: " đệ sang sương phòng kế bên nghĩ ngơi, có việc gì huynh cứ gọi đệ ".

_ Ừ đệ đi nghỉ ngơi đi, xong lời Kỳ Lôi cuối chào rồi lui ra.

Trương Dạ Yến nhìn Tước Thiên nói: " ngài đỡ ta sang cái ghế dài đằng kia dùm nha ".

Nghe nàng nói Tứớc Thiên vội vàng bế ngang nàng lên, ôm nàng trọn cả người nàng vào trong lòng, hắn cảm nhận, nàng đã gầy đi mấy cân, so với lần hắn cứu nàng bên đường, trong lòng hắn chợt một cổ chua xót dâng lên, đi đến bên ghế dài hắn đặt nàng nhẹ nhàng xuống ghế, hắn quay sang đem những thứ nàng cần đặt trên ghế kế nàng.

_ Ngài để cái gương soi trước mặt dùm ta, mà ngài có rượu không?

_Có chứ!

_ Nàng cần sao?

Dạ Yến gật đầu.

_Ta cần một it Tước Thiên đứng lên đi lại một cái kệ trong góc phòng lấy xuống một bình nhỏ màu nâu đưa cho nàng.

_ Cảm ơn ngài! Dạ Yến nói rồi nhìn hắn".

_ Vậy ta sẽ làm gì giúp nàng đây hắn nhìn nàng hỏi?.

_ Ngài thắp dùm ta cây nến, rồi ngồi phía sau lưng ta phòng khi ta té ngã.

Chuẩn bị cho nàng xong Tứớc Thiên dùng mãnh lụa che mắt mình lại ngồi phía sau lưng nàng.

Dạ Yến thấy hắn đã bịt mắt lại, lúc này nàng mới nhẹ nhàng cỏi bỏ y phục trên người xuống, trên ngực lộ ra vết thương đã sưng to và bầm đen.

Dạ Yến chế rượu lên khử trùng vết thương dùng khăn sạch lau lại, tay cầm cây chủy thủ, chế rượi lên chủy thủ, rồi đưa nó vào lửa của cây nến để khử trùng.

Mọi thứ chuẩn bị xong, mắt Dạ Yến nhìn vào gương xem kỹ vết thương nàng nghĩ ngợi " cũng mai chưa trúng tim, lệch một tí nữa là xong đời rồi.

Dạ Yến dùng hai cái khăn sạch khác gấp đôi lại đưa lên miệng cắn chặt lại, phòng khi đau quá cắn cả lưỡi mất.

Hít vào một hơi thật sâu lấy can đảm, Dạ Yến tay cầm chủy thủ mắt canh đúng vì trí viên đạn nằm đâm xuống đi vào.

Một cảm giác đau đớn chạy khắp bộ não cùng cơ thể Dạ Yến nghiến răng cắn vào khăn nàng tưởng tượng như là mình đã cắn nát cả khăn mất rồi.

_ Đầu và trán nàng đã ra nhiều mồ hôi lạnh, cảm nhận đúng vị trí đầu đạn nằm, tay nàng ấn mũi cây chủy dưới đầu đạn nàng đẩy mạnh hướng đi lên.

" Phụt ".

Viên đạn đã văng ra nó rơi xuống đất, kèm theo đó là máu, nó phun ra như vòi nước hõng, nàng vội lấy khăn che lại miệng vết thương để cầm máu, nhưng hình như Dạ Yến đã đụng phải vào mạch máu, nên giờ đây nó không ngừng chảy, Dạ Yến lúc này không thể chịu nổi nữa, mắt nàng đã mờ đi, không còn một chút sức lực nào, nàng chỉ kịp gọi khẻ:

_ Vương gia!.. Ngài... lời nói chưa tròn thì cả người Dạ Yến đã ngã ra phía sau nằm gọn trong lòng của Tứớc Thiên mà bất tỉnh. Tước Thiên vội vàng mở khăn che mắt xuống, hắn hoảng loạn gọi lớn:

_ Trương Dạ Yến.. Trương Dạ Yến!...nàng bị làm sao vậy?.

_ Hãy mở mắt nhìn ta đi Dạ Yến!.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)