Gặp Chân Tình Ở Cổ Đại (Phần 1) - Chương 2

Trương Dạ Yến tỉnh lại sau khi ngủ được một giấc dài, nàng mở đôi mắt to tròn liếc nhìn chung quanh, nàng thấy trong phòng này nó có gì đó là lạ, cách trang trí mang một phong cách cổ xưa quá mức, từ cái giường

ngủ,cho tới bàn uống trà, mọi thứ đều bằng gỗ,được trạm khắc rất tinh xảo nhìn thật đẹp, nàng nhìn sơ là biết toàn là gỗ quý, chẳn lẽ chủ nhân ngôi nhà này là người thích chơi đồ cổ? có ai đến nói cho nàng biết đây là đâu

không?.

Và ai là người đã cứu nàng về đây?.

Dạ Yến lòng chợt đau xót khi nhớ về tình cảnh bị chính người mình yêu phản bội.

" Thiết Duy!"

_Đừng để tôi bắt được anh, tôi thề sẽ cho anh ăn cơm ở trong tù cho

đế ngày anh nhắm mắt, hai giọt nước mắt không hẹn mà cùng nhau chảy

xuống.

Trương Dạ Yến vội lấy tay lau đi tự nói với lòng " mình sẽ không khóc cho cái hạng người như hắn ta ".

Mãi suy nghĩ về những chuyện xãy ra với mình mà nàng không hay người vừa vào phòng.

_"Tiểu thư nàng đã tỉnh "

_ Một giọng nói trầm ấm bất ngờ vang lên, nghe tiếng nói Dạ Yến quay sang người vừa lên tiếng.

Trương Dạ Yến liền ngẩn ngơ nhìn người trước mắt mình, đó là một nam

nhân, hắn có vóc dáng cao lớn, một bờ vai rộng vững chắc, nét mặt tuấn tú, sống mũi cao thẳng, đôi lưỡi mác đen dài, với đôi mục quan to thật đẹp, rèm mi dài cong vút, đôi môi đầy gợi cảm, đang khép hờ, oh cả mái tóc đen dài đến hơn nữa lưng, được hắn cột hờ ra phía sao bằng dây lụa màu lam, trên người mặt bộ y phục màu trắng càng tôn lên vẽ đẹp uy nghiêm của hắn.

Lúc này tim Dạ Yến đập nhanh đi một nhịp.

_" Nàng nhìn đủ chưa?"

Trương Dạ Yến nghe người trước mặt nhìn mình hỏi như vậy, nàng ngại ngùng hai má liền ửng đỏ như ánh mặt trời chiếu vào buổi trưa, Dạ Yến thầm mắng chính mình " thật là mất mặt quá đi, sao mình lại lộ ra cái tính mê sắc như vậy kia chứ? ".

Dạ Yến xấu hổ cuối thấp đầu không dám nhìn lên.

Thấy nàng vì xấu hổ mà không dám ngước nhìn lên,Tước Thiên không nở trêu ghẹo nàng nữa, nên hắn chuyển sang chuyện khác, hắn lên tiếng nói:

_ Nàng chắc đã đói rồi, vì đã hai ngày qua nàng hôn mê nên có gì vào bụng cả, nàng nằm yên để ta gọi ngươi mang cháo và thuốc vào

cho nàng.

Tước Thiên nhìn nàng hắn nở nụ cười nhẹ, rất nhẹ, có lẽ chính hắn cũng không biết là mình đang cười, vì kể từ ngày song thân lần lượt qua đời thì nụ cười của hắn cũng biến mất, chỉ còn lại sự cô độc, trong lòng hắn chỉ có sự lạnh lùng cùng tàn nhẫn, đối với kẻ địch trên xa trường thì ra tay không thương tiếc.

Bước ra khỏi phòng Tước Thiên lớn tiếng gọi:

_ Người đâu mang thức ăn và thuốc đến đây cho ta!.

Quay trở vào phòng hắn đi đến bên giường, Tước Thiên ngồi vào cái ghế được đặt kế bên giường lớn, đôi mục quan đầy sự ôn nhu, hắn nhìn nàng đầy tình cảm hỏi:

_ "Tên nàng là gì? "

_ Nhà nàng ở đâu? vì sao nàng lại bị thương nặng như vậy chứ?.

Trương Dạ Yến ngước nhìn người nam nhân trước mặt, mà nàng không biết phải nói sao cho hắn hiểu, nên đành im lặng cuối đầu.

Thấy nàng im lặng gương mặt lại hiện nét muộn phiền, Tước Thiên lại thêm lo lắng lên tiếng hỏi tiếp:

_Vậy những kẻ ra tay hại nàng thành ra thế này, nàng có biết chúng không?hãy nói với ta, ta sẻ lấy lại công bằng cho nàng.

Dạ Yến nghe những lời của nam nhân này nói trong lòng cảm thấy có vị chua xót hơn, biết mình không thể im lặng hoài như vậy được, đành nói bừa cho qua chuyện.

Ta tên Trương Dạ Yến, 25 tuổi, ta đến từ một bộ lạc xa xôi hẻo lánh, đường đi đến đây rất xa, chỗ ở của ta bị cướp tấn công, chúng giết hết người trong bộ lạc.

Và đốt làng, ta may mắn lắm giả chết mới thoát được, thừa lúc chúng không chú ý mà trốn thoát được, ta đi mãi đến khi ngất xỉu cũng không biết đã đi đến nơi nào.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)