Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 753: Một chưởng băng diệt tinh không

Nhóm: TTTV

Nguồn:

-----------------

- Giết đi qua

- Đi theo điện chủ...

- Điện chủ bảo chúng ta đánh đâu, chúng ta sẽ đánh đó!

Tất cả mọi người hưng phấn hét lên.

Chiến thuyền và phi thuyền vũ trụ lao nhanh trong vũ trụ.

Lúc mới bắt đầu, mọi người cảm thấy tốc độ rất nhanh, nhưng thời gian trôi qua cũng thành thói quen.

Dù tốc độ di chuyển là bán ánh sáng, nhưng muốn đi từ tinh hệ này đến tinh hệ khác, thời gian đi cũng lấy năm làm đơn vị, thật sự quá lâu.

Đường Tăng đi theo con đường mà hệ thống chỉ dẫn, mỗi khi đi qua một tinh hệ, đều dừng lại xây dựng một phân bộ Tạo Hóa Thần Điện, đồng thời cũng lưu lại một phân thân trông coi, sau đó tiếp tục tiến lên. Nơi trống không trong vũ trụ, không đáng lưu lại.

Mà phi thuyền Trái Đất cũng lưu lại một chiếc, thu thập tài nguyên của tinh hệ kia.

Thời gian nhoáng cái đã ba năm. Ngày này, chiến thuyền đang di chuyển trong vũ trụ, bỗng nhiên cảm thấy tinh không chấn động.

- Ầm ầm...

Từng tiếng ầm ầm từ phía trước truyền đến, cho dù trong môi trường chân không, vậy mà cũng có thể nghe được tiếng nổ kia.

Đó là vì âm thanh quá lớn, chấn động không gian, khiến âm thanh có thể truyền bá trong tinh không mà không cần chất dẫn như không khí.

Trên chiến thuyền, Đường Tăng đang nhắm mắt tĩnh tu bỗng nhiên mở mắt.

- A...

- Đó là cái gì.

- Trơi ơi! Nó lớn quá...

Trên boong thuyền, một vài người bỗng nhiên hét lên.

Ngay cả người bế quan trong khoang thuyền đều đi ra, khi bọn họ thấy cảnh tượng trước mắt, ai cũng kinh ngạc trợn mắt há miệng.

Chỉ thấy cách phi thuyền mấy nghìn cây số, một quái vật khổng lồ đụng vào một hành tinh, khiến hành tinh đó nổ tung.

Con quái vật kia chính là một con rùa khổng lồ, hình thể quá lớn, đường kính phải lớn hơn mười nghìn cây số, vắt ngang tinh không.

- Rống!

Quái vật khổng lồ gào thét rung trời, tinh không bị chấn động rung lên, dù đám người Lăng Phỉ Phỉ cách nó mấy chục nghìn cây số, đều cảm thấy đinh tai nhức óc.

Đồng thời một luồng uy áp khiến người ta không thở nổi truyền đến.

- Mạnh quá!

Ngay cả Tôn Ngộ Không cũng thay đổi sắc mặt, giật mình nhìn còn rùa khổng lồ kia.

- Điện... Điện chủ... Nó....Nó....Nó... Là cái gì?

Một thanh niên run rẩy hỏi.

- Học trưởng, nó là rùa đúng không?

- là rùa khổng lồ sao?

Sắc mặt Lăng Phỉ Phỉ cũng trắng bệch. Mặc dù nàng là cường giả cấp Thiên Tiên, nhưng đối mặt con rùa kia. Nàng vẫn sợ mất mật, trong lòng không có ý nghĩ phản kháng.

Con rùa kia quá khổng lồ. Nó lớn hơn cả Trái Đất, dù cách rất xa, vẫn có thể thấy rõ hình dáng của nó.

- Hỗn độn cự thú.

Đường Tăng thản nhiên nói.

- Hỗn độn cự thú.

Tôn Ngộ Không giật mình:

- Hèn gì nó mạnh thế, hóa ra nó là hỗn độn cự thú may mắn còn sống sót.

- Hỗn độn cự thú là gì?

Ngô Kiều Kiều hỏi.

- Nó là một loại thú khổng lồ sinh ra trong hỗn độn, trí thông minh rất thấp, nhưng thực lực trời sinh rất mạnh.

Đường Tăng giải thích:

- Không nghĩ rằng còn có hỗn độn cự thú còn sống đến giờ.

Rùa khổng lồ đụng nát hành tinh, nuốt chửng tinh hạch, rồi bay về phía phi thuyền.

- Ồ! Nó bay đến đây...

- Điện chủ...

Sắc mặt mọi người xanh mét, hình thể rùa khổng lồ quá kinh khủng, khiến người ta có áp lực rất lớn.

- Lão Tôn đi đánh nát nó.

Tôn Ngộ Không hét lớn, bay ra chiến thuyền.

- Ăn lão Tôn một gậy!

Tôn Ngộ Không hét lớn, tốc độ nhanh đến cực hạn, nhanh hơn cả chiến thuyền, lao về phía rùa khổng lồ, đồng thời thân thể cũng lớn lên, trở nên rất khổng lồ.

Kim Cô Bổng trong tay dài ra lớn lên, rất nhanh dài ra mấy vạn dặm, đường kính gần trăm dặm.

Chỉ trông thấy Tôn Ngộ Không vung mạnh Kim Cô Bổng Khổng lồ. Những nơi Kim Cô Bổng đi qua, tinh không vặn vẹo, đập trúng rùa khổng lồ đang bay tới.

- Ầm!

Một tiếng ầm vang lên, rùa khổng lồ run lên, nhưng cũng chỉ có thế thôi

- Rống!

Rùa khổng lồ gào thét, bỗng nhiên phun ra một chùm sáng màu đen, đánh bay Tôn Ngộ Không.

- Đại thánh...

Sắc mặc mọi người kinh hoảng.

- Rầm... Rầm... Rầm,,,

Bỗng nhiên hai mươi mấy chiếc phi thuyền phía sau bắn ra một chùm sáng trúng rùa khổng lồ.

Song chùm sáng có thể uy hiếp Kim Tiên đánh vào người nó lập tức tán loạn, ngay cả tư cách khiến nó dừng lại cũng không có.

- Rống... Rống..

Rùa khổng lồ bị chọc giận, sâu kiến nho nhỏ cũng dám xâm phạm nó, nhất định muốn chết.

Trong tiếng rống giận giữ, rùa khổng lồ lại phun ra chùm sáng màu đen. Chùm sáng màu đen bao trùm chiến thuyền và tất cả phi thuyền vũ trụ.

- Cứu mạng...

Người trên chiến thuyền hoảng sợ kêu cứu.

- Làm càn!

Bỗng nhiên Đường Tăng hét lên một tiếng, rồi ra tay, một bàn tay đón gió phồng lên, đưa ra ngoài, trong chớp mắt khổng lồ, che đậy tinh không, vỗ về phía con rùa.

Rùa khổng lồ phun ra chùm sáng màu đen vừa chạm vào bàn tay Đường Tăng thì vụt tắt.

Những nơi bàn tay khổng lồ của Đường Tăng đi qua, tinh không sụp đỏ, hành tinh phụ cận đều nổ tung.

- Oành!

Bàn tay khổng lồ bao trùm tinh không vỗ về phía con rùa, lập tức truyền ra tiếng nổ long trời lở đất.

Đám người Lăng Phỉ Phỉ trợn mắt hốc mồm, phát hiện tinh không phía trước đều nổ tung, xuất hiện vố số khe hở đen nhánh dài hàng tỷ dặm, hư không loạn lưu xuất hiện, điên cuồng tàn phá.

Rùa khổng lồ không ai bì nổi trước kia, đã bị một chưởng này đánh nổ.

Từng khối thịt, xương tàn bắn tung tóe, thân thể rùa đen khổng lồ đã chia năm xẻ bảy.

Tất cả mọi người trên chiến thuyền sợ ngây người, ai cũng trợn mắt líu lưỡi, hai mắt đăm đăm.

Bàn tay khổng lồ bao phủ tinh không, một chưởng đánh rùa khổng lồ lớn bằng hành tinh chia năm xẻ bảy, cảnh tượng kia quá hùng vĩ, quá rung động.

- Trời... Trời ạ.

Không biết ai phát ra tiếng nỉ non, người trên chiến thuyền rốt cuộc bừng tỉnh.

- Trời ơi! Quá trâu...

- Tại sao tay điện chủ lại lớn như vậy?

- Một chưởng đánh nổ tinh không, đánh rùa khổng lồ lớn bằng hành tinh chia năm xẻ bảy...

Tất cả mọi người rung động, thân thể run lẩy bẩy, tâm thần nổ vang.

Mọi người như quên hô hấp nhìn Đường Tăng đang thu tay lại, tim hình như cũng ngừng đập.

Trước kia, rất nhiều người tăng lên thực lực nhờ Tạo Hóa Thần Điện, đều cho rằng mình rất mạnh, thậm chí mạnh hơn điện chủ Đường Tăng. Dù sao trước đây, sức mạnh Đường Tăng dùng để diệt Nhật Bản, rất nhiều người ở đây đều có thể làm được.

Vì vậy, mặc dù những người này vẫn tôn kính Đường Tăng, nhưng đã không kính sợ như xưa, cảm thấy mình không yếu hơn Đường Tăng bao nhiêu.

Song lúc này, họ mới tỉnh ngộ, có vẻ như Tạo Hóa Thần Điện là Đường Tăng xây dựng. Nếu bọn họ mạnh như vậy, thì bản thân Đường Tăng đã mạnh đến mức nào.

Một chưởng băng diệt tinh không, loại sức mạnh này, đã vượt ra khỏi sức tượng tượng của họ.

Bời vì dù người mạnh nhất là Ngô Kiều Kiều cấp 23, đòn tấn công mạnh nhất cũng chỉ có thể đánh nổ một ngọn núi cao ngàn mét mà thôi, hơn nữa còn phải dùng toàn lực.

Núi cao ngàn mét so với hành tinh, thật sự quá nhỏ bé.

Mà một hành tinh so với con rùa khổng lồ lúc nãy, cũng chả khác là bao.

Rồi Rùa khổng lồ so với tinh không, lại như thế nào, căn bản không thể đánh đồng.

Lúc này, tất cả mọi người lại kính sợ Đường Tăng như xưa, hình như đã hiểu, dù họ tăng lên đến mức nào, thì người trước mắt này vẫn là người bọn họ phải ngưỡng vọng.

Tinh không phía trước, thi thể tàn phá của rùa khổng lồ đang bay tứ tung, vết nứt không gian được năng lượng không gian chữa trị nên đang dần dần biến mất.

Tôn Ngộ Không lách người bay về phía chiến thuyền, mặt mày sùng bái nói:

- Sự phụ thật lợi hại! Hỗn độn cự quy là Đạo Tổ đỉnh phong, lão tôn không phải là đổi thủ của nó...

Đường Tăng mỉm cười, nói:

- Đi tiếp...

Bỗng nhiên Lăng Phỉ Phỉ lên tiếng, thận trọng nói:

- Chúng ta có thể dùng lại một lát được không ạ. thi thể rùa khổng lồ kia rất đáng giá.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)