Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 727: Đường Tăng hiển hóa Thần tích

Nhóm: TTTV

Nguồn:

-----------------

Lần này rốt cục có người nhìn thấy bóng dáng Đường Tăng, rất nhiều người trợn mắt há hốc mồm, đã quên mất phải kêu gào.

Nhưng một giây sau, cả thành phố Kinh Nam lại lần nữa náo loạn, có người hoảng sợ chạy về hướng Đông, có người kêu gào xin cứu người thân.

Những tòa kiến trúc đã bị sụp ngăn cản đường cái, đường xe đi hoàn toàn không cách nào thông được, chỉ có thể dựa vào hai chân gấp rút chạy đi.

...

Sau khi Đường Tăng phi vào đại học Kinh Nam, nhảy lên vọt tới chỗ mấy tòa nhà sụp đổ, sau mấy lần liên tục liền đi tới sân vận động, rơi từ trên cao xuống.

Một tiếng "oanh" chấn động, mặt đất bị nện nứt tạo thành một cái hố ở gần khiến mọi người nghiêng trái ngã phải, rất nhiều người trợn mắt há hốc mồm nhìn.

Lúc này đã có ba, bốn ngàn người chạy tới, mặt xám mày tro, cũng có những người lớn tiếng kêu gào, hoặc lặng lẽ khóc, không biết là chết cha chết mẹ hay bị dọa sợ nữa.

- Trước đó làm gì mà không sớm chạy đi? Các người sao không chết hết đi?

Đường Tăng tức giận quát, giọng nói vang lên bên tai tất cả mọi người.

Không ít người cảm thấy tức giận, nhưng lại không dám nổi giận, không thấy tên này từ trên trời giáng xuống sao? Vừa nhìn đã biết là Thần Nhân rồi.

Càng có nhiều người tràn vào sân vận động hơn.

Đường Tăng nhìn về phía đám người áo gió ngẩn ngơ của cục Tiến Hóa kia, quát:

- Còn thất thần cái gì, không mau đi cứu người?

- A... a, chúng tôi lập tức đi ngay.

- Đi ngay tức khắc...

Những người mặc áo gió kia lần đầu tiên thấy Đường Tăng tức giận như vậy, căn bản không dám phản bác lại, vội vàng chạy đi cứu người.

Bất kể là thực lực hay quân hàm thì địa vị của Đường Tăng cũng đều cao hơn những người mặc áo gió, đương nhiên có thể ra lệnh cho những người đó.

Những người mặc áo gió của địa phương khác như thế nào thì Đường Tăng không biết, nhưng toàn bộ đám người mặc áo gió của đại học Kinh Nam đều tu luyện thành công, ít nhất có sức mạnh đến ba, bốn trăm cân, tốc độ cứu người cũng nhanh hơn chút.

- Đàn anh...

Trong đám người, ánh mắt Lăng Phỉ Phỉ phức tạp mà giật mình nhìn Đường Tăng, cô xem như là một trong những người đã tin tưởng lời nói trước đó của hắn, bởi vì đã được chứng kiến bản lĩnh của Đường Tăng, cho nên khi nghe được lời nhắc nhở đã dẫn những người quen chạy tới sân vận động trước tiên.

Mấy người có thiên phú của lớp quản lý khoa công thương cũng nhìn sang, lúc này bọn họ đều rất sợ hãi, bản năng muốn tìm một nơi để nương tựa.

Đường Tăng thản nhiên liếc nhìn Lăng Phỉ Phỉ, sau đó nhìn về hướng thành Tây.

Tai họa tới nhanh hơn trong tưởng tượng, khi hắn cũng cảm ứng được những chấn động rất nhỏ mới biết được có địa chấn.

Nếu như không có gì ngoài ý muốn thì lần địa chấn này rất có thể do vỏ Trái Đất vận động tạo thành, phạm vi vô cùng lớn, tối thiểu ảnh hưởng đến trong bảy, tám trăm dặm.

Thiên Đạo trở về vị trí cũ, Trái Đất khôi phục lại, thứ mang đến không chỉ là sự tiến hóa của nhân loại, mà còn mang tới những thay đổi của đất trời, thay đổi từ trường....

Đường Tăng lại một lần nữa quay đầu nhìn về phía bên trong sân vận động, nơi này phần lớn là những người có thiên phú, chỉ có một bộ phận rất ít là các giảng viên công nhân viên chức chạy tới đây.

Lúc này vẫn có người mặt xám mày tro chạy tới.

- Tất cả những người tu luyện thành công đứng ra khỏi hàng, hỗ trợ cứu nạn.

Đột nhiên Đường Tăng nói.

Đám người lập tức xôn xao ầm ĩ, sau đó Lăng Phỉ Phỉ là người bước ra đầu tiên, cũng không quay đầu lại mà chạy ra bên ngoài.

- Phỉ Phỉ, chờ mình một chút.

Trương Điềm Điềm cũng vội vã đuổi theo.

- Điềm Điềm, cậu vẫn chưa tu luyện thành công, cậu không có sức đâu.

Lăng Phỉ Phỉ nói.

- Mình có sức mà.

Trương Điềm Điềm cố chấp nói.

Lăng Phỉ Phỉ bất lực, chỉ có thể để cô tùy ý.

Kế tiếp lại có người bước ra khỏi hàng, rời khỏi sân vận động, hỗ trợ cứu nạn, điều khiến Đường Tăng bất ngờ chính là có không ít người rõ ràng tu luyện không thành công mà vẫn đi, trong đó có mấy người rõ ràng là giảng viên, giáo viên.

Nhưng cũng rõ ràng có những người trong cơ thể có dòng năng lượng dao động, chứng tỏ đã tu luyện thành công nhưng lại thờ ơ.

Trong đó có Giản Bình bên khoa công thương.

Đường Tăng trừng mắt liếc nhìn những người kia, bọn họ lập tức cúi đầu, giả bộ như không nhìn thấy gì cả.

Đường Tăng cũng không để ý tới nữa, chỉ lẳng lặng cùng đợi.

Được những người này giúp đỡ, tốc độ cứu viện nhanh hơn không ít.

Cũng may những học sinh bình thường của đại học Kinh Nam đều đã rời đi, hơn nữa cũng chẳng phải tất cả mọi người đều bị chôn trong phế tích.

Một giờ sau, Bạch Lộc chạy tới báo cáo:

- Phó Cục trưởng, những người có thể cứu đều đã cứu ra cả rồi, lần này tử vong 388 người, những người còn lại thương thế nặng nhẹ không giống nhau.

- Chết người rồi?

Những người ở dưới nghe được sắc mặt đều trắng bệch, chết nhiều người như vậy sao?

- Đưa tất cả những người bị thương tới đây.

Đường Tăng thản nhiên nói.

- Dạ.

Bạch Lộc lại một lần nữa rời đi, đám người có thiên phú mặc áo gió kia nhanh chóng đỡ những người bị thương đi vào sân vận động.

Cũng có một bộ phận những người không bị thương nặng tự đi tới, tổng cộng có hơn hai nghìn người bị thương, có người chân cẳng đều bị cán gãy, máu thịt be bét, đã tàn phế.

Trong đám người bị thương truyền tới những tiếng khóc nhỏ, cả nam lẫn nữ.

Có người khóc rống, có người vì tàn phế mà khóc.

- Hiện giờ biết khóc rồi? Sao lúc trước không đi theo lời tôi nhắc nhở?

Đường Tăng lạnh lùng nói.

Những người bị thương kia lập tức nhìn sang, không ít người xuất hiện vẻ phẫn nộ.

- Thầy, thầy quá đáng rồi đấy, chúng tôi bị thương thành như vậy rồi sao thầy còn nói được mấy lời đó.

- Đúng đấy, người bị thương cũng không phải thầy.

- Nếu thầy bị thương thành như vậy, tôi thấy thầy biểu hiện còn không tốt bằng chúng tôi đâu.

Không ít người bị thương cười nhạt, nhưng cũng có nhiều người trầm mặc, lặng lẽ bó vết thương lại.

- Nói xong chưa?

Đường Tăng lạnh nhạt nói

Bạch Lộc, để những người vừa nói đó qua một bên.

- Thầy muốn làm gì?

Sắc mặt những người kia lập tức thay đổi.

Đám người mặc áo gió của cục Tiến Hóa không do dự mang những người vừa tranh luận sang một bên, có hơn một trăm người.

- Trước khi chưa xảy ra chuyện thì coi lời người khác như gió thoảng bên tai, sau khi gặp chuyện bất trắc thì coi lời nói tốt của người khác thành lời lẽ khinh miệt.

Đường Tăng hờ hững mở miệng.

Lần này tất cả mọi người không dám tranh luận nữa, có trời mới biết kế tiếp người này muốn làm gì tiếp theo.

- Phó Cục trưởng, bọn họ bị thương rất nặng, có phải nên trị liệu trước hay không?

Bạch Lộc lo lắng nói.

- Không cần phiền toái như vậy.

Đường Tăng đi xuống đài, hai tay kết ấn, vung mạnh tay lên, một lượng lớn chấm sáng xuất hiện, rơi xuống những người bị thương trầm mặc trước đó.

Những vết thương kia lập tức dùng tốc độ mắt thường nhìn thấy được khép lại.

Thậm chí những người bị đứt tay đứt chân bắt đầu mọc lại tay chân, tứ chi trọng sinh.

- Trời ạ...

- Điều này sao có thể?

Tất cả mọi người đều bàng hoàng nhìn cảnh tượng này.

Những vết thương kia nhanh chóng liền lại khôi phục hoàn toàn, ngoại trừ quần áo rách nát và vết máu trên người ra thì chẳng nhìn ra một vết thương nào nữa.

- Ta... Tay của tôi đã mọc lại?

- Chân của tôi dài ra rồi?

Những người kia ngẩn ngơ, sau đó vui mừng đến phát khóc.

Tất cả đám người cục Tiến Hóa đều dùng ánh mắt rung động sùng bái nhìn Đường Tăng, đây quả thực là Thần Tích mà.

Mà hơn một trăm người bị thương ở một bên liền cùng trợn mắt há hốc mồm, còn có người vội vàng hét lớn:

- Còn chúng tôi nữa, chúng tôi cũng bị thương.

- Đúng, đúng, đúng, chúng tôi cũng bị thương, nhanh trị thương cho chúng tôi đi.

- Nhanh trị thương cho chúng tôi đi, đau chết tôi.

Hơn một trăm người kia hét lớn, như thấy được hi vọng sống sót.

Nhưng Đường Tăng lại không thay đổi sắc mặt nói:

- Mấy vết thương nhỏ này cũng không đến mức chết người, từ từ khôi phục đi.

Những người kia lập tức bùng nổ.

- Tại sao?

- Thầy trị thương giúp bọn họ, tại sao lại không trị thương giúp chúng tôi?

Những người kia bất mãn nói.

- Ha ha...

Đường Tăng cười vang:

- Có phải các người cảm thấy tôi có nghĩa vụ phải trị liệu giúp các người không? Hay các người cảm thấy tôi giúp các người trị liệu mới là chính nghĩa? Là thiên kinh địa nghĩa?

Những người kia cùng quay sang nhìn nhau.

- Bạch Lộc, những người này quan sát cẩn thận, nếu không qua cửa thì cũng không cần tiến vào lớp Tiến Hóa nữa.

Đường Tăng nói với Bạch Lộc.

- Vâng, Phó Cục trưởng.

Mặc dù Bạch Lộc do dự nhưng cũng không dám phản đối.

- Anh làm cái gì vậy?

- Anh làm cái gì vậy? Tại sao chúng tôi phải bị quan sát?

- Tôi là thiên phú cấp 7, anh làm như vậy là tổn thất của các người!

Có người mở miệng chất vấn

Đường Tăng khinh thường, không nhìn những người kia nữa, ngược lại nhìn về phía đám người hỗ trợ.

Đám người Lăng Phỉ Phỉ nhất thời khẩn trương, trong khoảng thời gian tiếp xúc này, bọn họ đều phát hiện tích cách Đường Tăng có chút cổ quái, dường như buồn giận thất thường.

Cho dù Đường Tăng quen biết Lăng Phỉ Phỉ thì cũng vẫn có chút lo lắng.

- Các em cũng không tệ lắm.

Thật bất ngờ là Đường Tăng mở miệng khích lệ nói:

- Hơn sáu mươi người, có phần lớn những người chưa tu luyện thành công vẫn tình nguyện hỗ trợ cứu người, nhưng nhìn những người tu luyện thành công kia xem, so ra còn kém hơn mọi người nhiều.

Mấy người đã tu luyện thành công đứng trong đám người không đi hỗ trợ cứu viện lập tức xấu hổ cúi đầu.

- Bạch Lộc, ghi lại tất cả những người đã tu luyện thành công nhưng không đi cứu người lại, chú trọng quan sát tư tưởng.

Đường Tăng nói với Bạch Lộc.

- Vâng, Phó Cục trưởng.

Bạch Lộc vội vàng bảo người ghi chép lại.

Giản Bình đứng trong hàng ngũ có chút hối hận, tự trách bản thân đã không đi cứu trợ, nhưng cũng có người bất mãn, trước đó còn một tia dư chấn, lỡ như bọn họ bị thương thì sao?

Đường Tăng nhìn đám người Lăng Phỉ Phỉ, cười nhạt một tiếng, nói:

- Mặc dù trả giá không nhất định có thu hoạch, nhưng biểu hiện của mọi người cũng coi như khiến tôi thỏa mãn.

Đám người Lăng Phỉ Phỉ nhất thời mừng thầm, ý lời này có phải muốn thưởng không?

- Có khăn tay không?

Đường Tăng nhìn Bạch Lộc.

Bạch Lộc vội vàng lấy khăn tay ra.

Đường Tăng nhận lấy khăn tay, phun vào bên trong một cái, sau đó vo lại.

Tất cả mọi người lập tức quay sang nhìn nhau, đám Lăng Phỉ Phỉ và Bạch Lộc đứng gần che mặt lại, vị này lại muốn làm gì đây?

Sau khi Đường Tăng vo khăn tay lại, tất cả mọi người ngạc nhiên nhìn chăm chú, khăn tay bỗng nhiên biến thành một khối ngọc bội óng ánh trong suốt.

Ngọc bội tản ra ánh sáng trắng nhu hòa, mặc dù nhìn từ xa đều có cảm giác tinh thần yên bình, dường như cảm ứng với linh khí mạnh hơn rất nhiều.

Tất cả mọi người lập tức giật mình, có lầm hay không? Một ngụm nước miếng có thể trở thành một khối ngọc bội?

Đường Tăng hợp hai tay lại, sau đó chia nhỏ ra, một khối ngọc bội lập tức biến thành một trăm khối.

Những khối ngọc bội kia từ từ rơi xuống đất, xếp thành một hàng.

- Mỗi người có một khối.

Đường Tăng nói.

Đám người Lăng Phỉ Phỉ quay sang nhìn nhau, không ít người mang sắc mặt không tốt, nhổ một ngụm nước bọt đưa cho chúng tôi?

- Đương nhiên các người không cần cũng được, nhưng chớ hối hận, loại ngọc bội này có thể gia tăng tốc độ tu luyện gấp năm lần.

Đường Tăng thản nhiên nói.

Tất cả mọi người lập tức xôn xao, thật hay giả vậy?

Một ngụm nước bọt có chức năng này sao?

Lần này không chỉ có những người chạy đi cứu viện đỏ mắt, dù là đám người của cục Tiến Hóa như Bạch Lộc cũng nhìn mà thèm.

- Muốn, lên mà lấy, không thể lấy thêm.

Đường Tăng cười mà như không cười nói.

Những người chạy đi giúp lập tức bạo động, sau đó có một nam sinh tiến lên lấy một khối.

Có người đầu tiên cũng lập tức sẽ có người thứ hai, sau đó tất cả mọi người đều cùng lao lên lấy một khối.

Nước bọt thì đã sao, có thể gia tăng tốc độ tu luyện gấp năm lần, chuyện tốt như vậy đi đâu tìm được đây?

Hơn nữa những người cầm được khối ngọc bội kia phát hiện đây quả thật là ngọc bội, mắt thường cũng có thể nhìn thấy được tia sáng nhu hòa, cầm trong tay cảm giác toàn thân ấm áp, rất thoải mái.

Cầm miếng ngọc bội trong tay, cho dù không tu luyện cũng mơ hồ cảm nhận được có linh khí chui vào trong cơ thể.

Hơn sáu mươi người này nhất thời không cảm thấy ghét bỏ nữa, thậm chí còn hận không thể lấy thêm một miếng nữa.

Hiện giờ đã không còn người nào hoài nghi, trước đó chuyện Đường Tăng trị liệu cho những người bị thương nặng kia đã khiến bọn họ tin tưởng, người đàn ông này có thể sáng tạo ra kỳ tích.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)