Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 718: Đàn anh, làm ảo thuật đi!

Nhóm: TTTV

Nguồn:

-----------------

Bạch Lộc nghe vậy rốt cục định thần lại, vẻ mặt như gặp quỷ nhìn Đường Tăng, nói không ra lời.

- Cảm xúc tiêu cực đến từ Bạch Lộc +999...

Sáng Tạo Chi Tâm xuất hiện một dãy số liệu, Đường Tăng lập tức sửng sốt, cười nói:

- Bé con, có phải đã kinh hãi trước thiên phú của bổn soái ca rồi không?

- Kinh hãi cái đầu anh.

Gương mặt Bạch Lộc đỏ ửng lên, đoạt lấy Thiên Phú Thạch lại

Ai biết tảng đá kia đo có chuẩn hay không, đi nhanh đi, một lát nữa sẽ rất bận đấy.

Đường Tăng cười hắc hắc, đi nhanh theo phía sau, trong lòng cũng coi như thỏa mãn với thiên phú của mình.

Lúc này đã tám giờ sáng.

Bạch Lộc dẫn Đường Tăng đi tới tòa nhà giảng dạy thứ ba của đại học Kinh Nam, nơi này có hai người thanh niên mặc một chiếc áo gió màu tro giống của Bạch Lộc.

- Tần Không, Đường Bác An, lại đây làm quen một chút, vị này chính là Đường Tăng.

Bạch Lộc vẫy tay, sau đó lại nói với Đường Tăng

Cái người lùn hơn tên là Đường Bác An, cao hơn một chút gọi là Tần Khôn.

- Đường Tằng?

Đường Bác An sửng sốt.

- Ngưỡng mộ đại danh đã lâu, thì ra anh chính là Đường Tằng, người mạnh đấy.

Tần Khôn cười nói

Từ nay về sau chúng ta đã là cộng sự rồi, xin hãy chiếu cố nhiều hơn.

- Đâu có, đâu có.

Đường Tăng mỉm cười, hắn có thể nhìn ra hai người này cũng giống như Bạch Lộc, trong cơ thể đều có mảnh pháp tắc nhỏ, hơn nữa còn ở giai đoạn đã thức tỉnh.

Nói cách khác, ba người này đã vượt qua phạm vi người thường rồi, khó trách Đường Bác An lại có bộ dạng kiêu ngạo như vậy.

- Bộ đồ này của các người là trang phục kiểu đồng phục sao?

Đường Tăng cười hỏi.

- Đúng, anh cũng có, Bạch Lộc vẫn chưa đưa cho anh sao?

Tần Khôn nói.

- Ở trong xe của tôi, đợi lát nữa cầm tới đưa cho anh.

Bạch Lộc thản nhiên nói, đồng thời liếc Đường Tăng một cái

Có phải anh không thay quần áo hay không? Khi từ trại điều dưỡng ra anh vẫn chỉ mặc một bộ đồ này, không cần tắm sao?

Đường Bác An và Tần Khôn cười thầm.

- Quần áo mà thôi, có đổi hay không có khác nhau sao?

Đường Tăng cười quỷ dị, sau đó hắn nhanh chóng biến hóa, quần áo trên người lập tức biến thành áo gió màu xám tro, giống như đúc chiếc áo mà đám người Bạch Lộc mặc trên người.

Ba người Bạch Lộc nhất thời trợn tròn hai mắt, một số học sinh gần đó đi qua thấy vậy cũng sửng sốt, cho là bản thân hoa mắt.

- Anh... sao anh làm được như vậy?

- Chướng Nhãn Pháp?

- Mẹ nó...

Ba người giật mình nhìn Đường Tăng.

- Không phải các người đã điều tra qua tôi rồi sao, chẳng lẽ không biết tôi có ảo thuật?

Đường Tăng cười nói.

- Đây cũng là ảo thuật?

Tần Khôn kinh ngạc nói.

- Đương nhiên.

- Thần kì, Đường Tằng anh lại biến lại lần nữa xem, tôi thử một chút xem có thể tìm ra sơ hở hay không.

Tần Khôn hưng phấn nói.

- Đàn anh?

Đột nhiên một giọng nói hưng phấn vang lên, một nữ sinh xinh xắn đi tới, nhìn Đường Tăng:

- Đàn anh Đường Tằng, thật là anh sao? Anh nhuộm tóc à?

Đường Tăng nhìn lại, người tới chính là Lăng Phỉ Phỉ đã từng gặp trên tàu tốc hành, hôm nay cô nàng mặc mặc một chiếc quần jeans bó sát người và áo T-shirt, dáng vẻ vô cùng xinh đẹp ngây thơ.

Đường Tăng đang muốn trả lời thì đột nhiên cảm ứng được trên người Lăng Phỉ Phỉ truyền tới một cỗ năng lượng yếu ớt. Cỗ năng lượng này rất kì quái, như có như không, dường như không thuộc những loại năng lượng khác, mà lại vượt qua rất nhiều loại năng lượng, rất cổ quái.

- Điềm Điềm, anh ấy chính là đàn anh Đường Tăng có ảo thuật mà mình đã nói với cậu đó.

Lăng Phỉ Phỉ hưng phấn nói với bạn học nữ bên cạnh.

Bạn học nữ bên cạnh lập tức dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Đường Tăng:

- Phỉ Phỉ, có phải cậu nhớ nhầm không, đàn anh Đường Tằng mà cậu nói hẳn đã ba mươi tuổi rồi chứ? Nhưng người này nhìn có vẻ không lớn hơn mấy so với chúng ta mà.

- Đúng vậy, chính là anh ấy.

Lăng Phỉ Phỉ vừa nói dứt lời, đột nhiên đã chạy tới lôi kéo Đường Tăng bước đi:

- Đàn anh, đi theo em đi.

- Đi đâu?

Đường Tăng nghi ngờ hỏi.

- Anh đi rồi sẽ biết.

Lăng Phỉ Phỉ không nói một lời, trực tiếp lôi kéo Đường Tăng đi vào một lớp học, Trương Điềm Điềm cũng vội vã đuổi theo.

Nhóm người Tần Khôn bất đắc dĩ, cũng may kiểm tra thiên phú không cần bọn họ lên sân khấu, đã có chính quyền địa phương tự giải quyết, nếu không bốn người bọn họ căn bản sẽ bận không chịu nổi mất.

Đường Tăng bị Lăng Phỉ Phỉ kéo vào trong lớp học, học sinh trong phòng học lập tức đồng loạt nhìn lại.

- Cảm xúc tiêu cực đến từ Giản Bình +888...

- Cảm xúc tiêu cực đến từ Hoàng An Danh +555...

- Cảm xúc tiêu cực đến từ....

- Cảm xúc tiêu cực đến từ....

Những thông số liên tiếp xuất hiện trong Sáng Tạo Chi Tâm, Đường Tăng lập tức kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn lại liền phát hiện những nam sinh trong phòng học đều dùng ánh mắt ghen ghét nhìn hắn.

- Phỉ Phỉ, anh ta là ai?

Một nam sinh tức giận đi tới nhìn Đường Tăng chằm chằm.

- Cảm xúc tiêu cực đến từ Giản Bình +777...

Lòng ghen tị thật mạnh, chỉ e là ghen tuông rồi!

Đường Tăng liếc nhìn cánh tay đang lôi kéo của Lăng Phỉ Phỉ, cười như không cười nói:

- Phỉ Phỉ, bạn trai em?

Lăng Phỉ Phỉ cũng phát hiện bản thân đang kéo tay Đường Tăng, khuôn mặt bỗng chốc đỏ lên, vội vàng buông tay:

- Không phải đâu. Giản Bình cậu điên hả, đây là đàn anh Đường Tằng, người mà mình đã nói với mọi người đó.

- Đường Tằng?

Giản Bình sững sờ.

- Anh ta chính là đàn anh Đường Tằng? Không phải chứ, sao anh ta nhìn còn trẻ như vậy?

- Phỉ Phỉ, có phải cậu nhận lầm người không?

Một đám bạn cùng lớp của Lăng Phỉ Phỉ đều nghi ngờ hỏi.

Trước đó Lăng Phỉ Phỉ từng nói với bọn họ rằng đã gặp một đàn anh trên tàu tốc hành có ảo thuật, còn có thể bắt quỷ.

Tất cả mọi người tưởng là một lão thần côn ba mười, bốn mươi tuổi, nào ngờ còn trẻ như vậy.

- Không sai đâu, trước đó anh ấy có tóc màu trắng, nhưng đã nhuộm đen rồi, có thể anh ấy trông không già đi.

Lăng Phỉ Phỉ cười, xoay người hưng phấn nói với Đường Tăng

Đàn anh, nhanh biến ảo thuật cho bọn em xem đi.

- Em kêu anh đến đây chính là vì muốn xem ảo thuật của anh?

Đường Tăng ngạc nhiên hỏi.

- Đúng vậy, nhanh biến ra một cái đi, nếu không bọn họ sẽ không tin lời em nói.

Lăng Phỉ Phỉ gật đầu.

- Phỉ Phỉ, mình thấy anh ta căn bản chính là một tên lừa gạt, cậu nhất định bị gạt rồi.

Giản Bình nói.

- Đúng, mình thấy cũng giống hạng lừa đảo, còn trẻ như vậy sao có thể bắt quỷ được?

- Phỉ Phỉ, cậu nhất định bị gạt rồi.

Không ít nam sinh đều ghen ghét nhìn Đường Tăng, nói Đường Tăng là lừa đảo, nhưng đám nữ sinh ngược lại rất tò mò nhìn Đường Tăng.

- Các cậu câm miệng.

Lăng Phỉ Phỉ tức giận

Các cậu làm sao có thể sỉ nhục đàn anh như vậy được?

- Phỉ Phỉ, mình chỉ lo cậu bị lừa, cậu quá đơn thuần mà.

Giản Bình vội vàng giải thích.

- Tớ mới không đần như vậy. Đàn anh, anh nhanh cho bọn họ xem một chút đi, sáng mù hai mắt của bọn họ, xem sau này bọn họ còn dám hoài nghi em nữa không.

Lăng Phỉ Phỉ nói.

Đường Tăng cảm thấy buồn cười nhìn hàng người Giản Bình, mặc dù không thích khoe khoang, nhưng nhìn bộ dạng khẩn cầu của Lăng Phỉ Phỉ, hắn liền đi lên bục giảng nói:

- Đã như vậy, vậy thì anh sẽ cho học muội Phỉ Phỉ mặt mũi, biến ảo thuật cho mọi người.

Dứt lời, hắn cầm một cái hộp bằng giấy trên bục giảng.

Tất cả mọi người trong phòng học vội vàng mở to mắt nhìn không chớp, muốn xem xem Đường Tăng có thật biến ảo thuật được hay không.

- Giả thần giả quỷ.

Giản Bình cười lạnh một tiếng.

Đường Tăng cười nhạt một tiếng, nói:

- Mọi người nhìn cho kĩ, cái hộp này chỉ có một, để tôi biến nó thành hai.

Dứt lời, hắn kéo ra một cái hộp khác, lập tức phân cái hộp thành hai.

Xôn xao...

Trong phòng học lập tức truyền ra những tiếng xôn xao.

- Thật sự trở thành hai rồi, thật thần kỳ.

- Chơi thật vui, đàn anh lại biến ra một cái đi....

Một nữ sinh la lớn.

Hai mắt Lăng Phỉ Phỉ sáng lên, vẻ mặt sùng bái nhìn Đường Tăng, ngay sau đó kiêu ngạo nhìn mấy bạn cùng lớp nói:

- Mấy người nhìn đi, tớ nói đàn anh Đường Tằng có ảo thuật mà.

- Cảm xúc tiêu cực đến từ Giản Bình...

- Đến từ...

Sáng Tạo Chi Tâm lại một lần nữa hiện ra dãy số liệu giá trị cảm xúc tiêu cực, Đường Tăng thầm vui mừng, như vậy mà cũng có thu hoạch, cũng không tệ lắm, nhưng tạo ra một cái hộp giấy chỉ thu được hơn mười điểm cảm xúc tiêu cực mà thôi.

- Cái hộp giấy kia là anh giấu đi từ trước hả? Cái gọi là ảo thuật chẳng qua chỉ là tốc độ tay nhanh thôi, trên mạng internet cũng sớm đã phân tích loại ảo thuật này rồi.

Giản Bình khinh thường nói

Chỗ tôi có một cây bút máy, nếu anh có thể biến lại ra lần nữa thì tôi mới phục.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)