Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 656: Còn xấu hơn cả ni cô?

Nhóm: TTTV

Nguồn:

-----------------

Ảnh hưởng tới thời tiết không phải là điều khó xử lúc này. Chỉ cần một ý niệm của Như Lai Phật Tổ lại có thể khiến cho thiên địa biến sắc, trong lúc giơ tay nhấc chân cũng có thể hủy thiên diệt địa.

Nhưng loại tâm tình trong lúc lơ đãng phát sinh, cũng có thể ảnh hưởng tới thời tiết lại quả thực không thể tưởng tượng nổi, nghe cũng chưa từng nghe nói qua.

Đường Tăng không biết Như Lai Phật Tổ đã bị hắn hù dọa, chỉ có điều cho dù biết hắn cũng lười để ý tới, hiện tại tâm tình của hắn không tốt.

Hắn vốn còn muốn thu Quan Âm Bồ Tát, nhưng nghĩ tới trong tương lai người hiện ra trong thế gian đã không phải là người ban đầu, hắn lại không có hứng thú nữa.

Trên thế giới, mỹ nữ có quá nhiều, thế giới này gần như sẽ không có tiên nữ xấu.

Nhưng những nữ tiên xinh đẹp không quen thuộc, Đường Tăng đều sẽ không đi tán, chính là nguyên nhân này.

- Đứng lại!

Bỗng nhiên có một tiếng hét vang lên, bảy tám hán tử cường tráng từ trong rừng cây đi ra, ngăn cản ở phía trước con đường đi.

Những hán tử cường tráng này đều cầm theo đại đao, sắc mặt dữ tợn, hung ác nhìn chằm chằm vào sư đồ Đường Tăng.

Trước đó, tâm tình của Đường Tăng vốn không tốt, cho nên không chú ý tới phía trước có người, bây giờ thấy có người chặn đường, ngay lập tức sắc mặt hắn trở nên cổ quái. Chẳng lẽ những người này muốn đánh cướp hay sao?

Đám người Tôn Ngộ Không nhìn thấy được những hán tử cường tráng, sắc mặt cũng cổ quái, lại có người muốn đánh cướp bọn họ hay sao?

- Các ngươi là ai? Từ đâu tới đây?

Một người hán tử cường tráng và hán tử có nửa mái tóc bạc quát lớn.

- Hắc hắc, chúng ta...

Tôn Ngộ Không cười muốn tiến lên, lại bị Trư Bát Giới kéo lại.

- Ngươi hỏi chúng ta là ai? Ha ha, ngươi xem thử lão Trư ta giống loại người nào?

Trư Bát Giới ồm ồm cười nói.

Những hán tử cường tráng này sửng sốt, trước đó bởi vì đêm tối, không nhìn thấy rõ, hiện tại sau khi Trư Bát Giới tới gần, sắc mặt mỗi người lập tức đại biến.

- Yêu quái...

Một đám người lập tức giải tán, đao trong tay cũng ném ra, hoảng hốt không để ý tới đường đi bỏ chạy. Có mấy hán tử cường tráng thậm chí bị tảng đá làm cho trượt chân lăn vài vòng cũng không quan tâm, bò chạy thoát thân.

Đường Tăng cười lạnh, lại muốn một tát đánh tới, đối loại người chặn đường đánh cướp này, hoàn toàn không có thiện cảm.

- Dừng tay, ngươi muốn làm gì?

Như Lai Phật Tổ vội vàng ngăn cản Đường Tăng:

- Những người này chỉ là người phàm, lẽ nào ngươi muốn sát sinh hay sao?

- Hắc hắc, sư phụ, tha bọn họ đi, dù sao cũng chỉ là người phàm mà thôi.

Tôn Ngộ Không cũng cười nói.

- Người phàm thì thế nào, nếu như những tên này gặp phải những người phàm yếu người phàm khác, nhất định sẽ ra tay rất tàn nhẫn, bần tăng là muốn thay trời hành đạo.

Đường Tăng nói.

- Không được, không thể giết người phàm.

Như Lai Phật Tổ kiên quyết nói.

- Bọn họ là người xấu.

Đường Tăng nói.

- Nhưng bọn họ cuối cùng vẫn là người phàm.

Như Lai Phật Tổ nói.

- Giả từ bi, người nào đó trước đó còn một cái tát giết không biết bao nhiêu sinh linh.

Đường Tăng xem thường, chỉ có điều hắn cũng không tiếp tục truy sát mấy người phàm này nữa, hắn cũng không phải lưu ý tới chút kinh nghiệm này, mà thật sự muốn vì dân trừ hại.

- Bản tọa đó là... đó là...

Như Lai Phật Tổ sửng sốt, cãi lại nói:

- Bản tọa chính là giết yêu quái, trong chuyện này còn có thể thế nào nữa?

- Dừng!

Đường Tăng xem thường, không lại để ý tới Như Lai Phật Tổ nữa.

- A di đà phật, tội lỗi, tỗi lỗi.

Như Lai Phật Tổ niệm phật.

Đường Tăng xem thường, tiếp tục chạy đi.

Đột nhiên có chuyện xảy ra, khiến sự chú ý của Đường Tăng bị chuyển rời, bầu trời lại khôi phục trăng sao ánh sáng.

Phía sau, đám người Tôn Ngộ Không đang trêu ghẹo Trư Bát Giới.

- Đầu heo, sau này lại có người phàm tới đánh cướp, thì nhờ cả vào ngươi, chỉ cần ngươi vừa xuất hiện, bảo đảm sẽ khiến những người phàm kia khiếp sợ đến mức tè ra quần, cũng không cần phải động thủ.

Ngưu Ma Vương cười hì hì nói.

- Con trâu kia, có tin ta làm thịt ngươi hay không?

Trư Bát Giới trợn mắt nói.

- Bát Giới, ta cũng cảm thấy chủ ý này không tệ.

Tôn Ngộ Không nói.

- Nhị sư huynh, đúng mà. Làm như vậy không cần động thủ lại có thể khiếp những người phàm kia khiếp sợ rời đi, lại có thể tránh thương vong, sát sinh không tốt.

Sa Tăng cũng bu lại.

- Lão Sa, ngươi có phải thấy ngứa da hay không?

Vẻ mặt Trư Bát Giới lộ rõ sự hung hăng.

Sa Tăng vội vàng trốn đến phía sau Tôn Ngộ Không.

- Ha ha ha ha...

Tôn Ngộ Không và Ngưu Ma Vương cười to.

Lúc này, Đường Tăng ở phía trước đột nhiên nhíu mày, khóe miệng cong lên, hiện ra một nụ cười mỉm.

Như Lai Phật Tổ cũng nhíu mày. Bởi vì nàng phát hiện ra những hán tử cường tráng không ngờ quay trở lại, đồng thời còn dẫn theo nhiều người hơn nữa.

- Ai?

- Có mai phục!

Tôn Ngộ Không và Lục Nhĩ Mi Hầu cũng phát hiện ra tình hình phía trước.

- Ai u, những người phàm tục này thật đúng là không biết sống chết.

Ngưu Ma Vương cười nói, hoàn toàn không để ý.

Chỉ là người phàm, một quyền của hắn lại có thể đánh nổ mấy trăm vạn, thực lực chênh lệch quá cách xa.

Lúc này, ở cách sư đồ Đường Tăng ngàn mét có một đám người đang mai phục ở chỗ này, trên cây to, trong bụi cỏ ven đường, thậm chí trong bùn đất đều có người ẩn nấp. Tổng cộng có khoảng chừng hơn trăm người.

- Lão nhị, ngươi xác định không có nhìn nhầm chứ?

Một nam nhân đặc biệt cường tráng hỏi hán tử cường tráng có nửa mái tóc bạc.

- Đại ca yên tâm, tuyệt đối sẽ không sai được. Những người đó vừa nhìn đã beiets là người bên ngoài, chắc chắn sẽ không có bối cảnh gì.

Hán tử cường tráng có nửa tóc bạc được gọi là lão nhị khẳng định gật đầu.

- Nhị đương gia, những người đó có phải là yêu quái hay không, nhìn thật là dọa người.

- Đúng vậy, con đầu heo kia giống như vậy yêu quái, chúng ta đánh cướp bọn họ như vậy, có thể bị ăn sống hay không?

Bên cạnh có mấy hán tử cường tráng nơm nớp lo sợ nói, đó chính là mấy người lúc trước ngăn cản sư đồ Đường Tăng.

- Ngu ngốc!

Lão nhị khinh thường nói:

- Trước đó chúng ta đã gặp yêu quái, chúng đều luôn bay tới bay lui, mỗi một con có yêu pháp thông thiên, ngươi đã thấy qua con yêu quái nào sẽ chậm rãi đi tới như vậy hay chưa?

Dừng lại một lát, lão nhị lại nói lần nữa:

- Ta đã quan sát bọn họ đã nửa ngày, bọn họ vẫn luôn đi bộ, chắc là đang đi đường xa, nhưng vẫn chậm rãi đi, cũng không biết bay giống với những yêu quái kia. Điều đó nói rõ bọn họ không phải là yêu quái, nhiều lắm là có bộ dạng dọa người mà thôi.

- Nói cũng phải, không ngờ bọn chúng lại dám dọa chúng ta, thực sự đáng giận!

- Nhất định phải cho bọn họ một bài học sâu sắc!

Mấy người trước đó bị dọa sợ, lúc này mới bừng tỉnh hiểu ra, nảy sinh ý định ác độc nói.

- Hơn nữa, nếu như những người này thật sự sự là yêu quái, vừa rồi chúng ta đã bị ăn, làm sao có thể chạy thoát được?

Lão nhị lại phân tích nói.

- Mặt khác...

Lão nhị mở miệng lần nữa:

- Cho dù những người này thật sự là yêu quái, bọn chúng nhất định là yêu quái có thực lực rất yếu ớt, nếu không tốc độ làm sao có thể chậm như vậy? Lần này chúng ta có nhiều người như vậy, nhất định có thể đối phó được với bọn họ!

- Lão nhị nói không sai, rất có khả năng quan sát.

Đại đương gia tán thưởng nói.

- Đa tạ đại ca khích lệ.

Lão nhị cười hì hì nói.

Đám người kia chính là thổ phỉ của vùng này, mấy năm trước bọn họ mới đến nơi. Thành thị chỗ bọn họ ở bị yêu quái tàn sát bừa bãi, rất nhiều người phải chạy trốn, bọn họ lại đi tới nơi này làm thổ phỉ.

Lúc này, sư đồ Đường Tăng đã tới gần nơi này, chỉ còn cách có hai trăm thước.

- Bọn họ sắp đi tới đây rồi, chặn đường lui của bọn họ, ngàn vạn đừng để cho bọn họ chạy mất.

Đại đương gia vung tay lên, lập tức ra hiệu cho người ven đường lập tức đi vòng qua phía sau đám người Đường Tăng.

Thấy tất cả mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng, Đại đương gia lại vung tay lên:

- Lên!

Lúc này, tất cả mọi người từ trong bóng tối xông ra, người trên cây cũng nhanh chóng nhảy xuống, vây quanh đám người Đường Tăng.

- Đứng lại!

- Người nào dám phản kháng chết!

Hơn trăm người cầm đại đao, dữ tợn nhìn đám người Đường Tăng.

- Đại ca, có muốn trực tiếp giết hay không?

Lão nhị hỏi.

- Trực tiếp giết chết, chẳng lẽ còn muốn nuôi bọn họ sao?

Đại đương gia nói.

- Được rồi. Động thủ!

Lão nhị tuân lệnh.

- Chờ một chút, Đại đương gia, ngươi xem tên béo mập kia kìa, hình như là nữ nhân.

Bỗng nhiên có một thổ phỉ chỉ vào Như Lai Phật Tổ nói.

- Nữ nhân sao?

Ánh mắt của đại đương gia nhất thời sáng lên.

- Thực sự là nữ nhân sao? Đại đương gia, giữ nữ nhân kia lại đi, chúng ta đã lâu không chơi đùa với nữ nhân rồi.

- Đúng vậy đại ca, giữ nữ nhân kia lại đi.

Mắt một đám hán tử cường tráng phát sáng nói.

- Đại ca, tiểu tử kia thoạt nhìn quả thật giống như nữ nhân, nhưng quá xấu, hơn nữa mập như vậy, ngay cả tóc cũng không có, còn xấu hơn cả ni cô.

Lão nhị ghét bỏ nói.

Ở phía trước, chân mày của Như Lai Phật Tổ lập tức dựng lên, trừng mắt với lão nhị của đám thổ phỉ.

Đường Tăng lộ ra sắc mặt cổ quái.

Mỗi một người trong đám người Tôn Ngộ Không cũng trợn mắt há hốc mồm.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)