Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 647: Bờ Khổ Hải

Nhóm: TTTV

Nguồn:

-----------------

- Về nhà?

Hồng Hài Nhi sửng sốt, không hiểu nổi nhìn về phía người thanh niên.

- Đúng.

Người thanh niên gật đầu.

- Nhà nào? Ở nơi nào?

Hồng Hài Nhi hỏi.

- Trên Thượng Thương.

Người thanh niên đáp.

...

Sư đồ Đường Tăng đi ngang qua ở trong Khổ Hải, theo phương hướng của kim chỉ nam chỉ, không ngừng đi tới.

Trong khoảng thời gian này, bọn họ cũng sắp nhật được phần thưởng của Khổ Hải, lực lượng tâm linh nhận được tăng cường.

Cho dù là Đường Tăng cũng sắp nhận được rất nhiều lợi ích, tuy rằng loại lực lượng tâm linh thần kỳ này không thể trực tiếp nâng cao tu vi, lại có lợi ích cực lớn đối với tu luyện sau này.

Đặc biệt là Đường Tăng, lực lượng của hắn trực tiếp nâng cao nhờ hệ thống, bởi vì thời gian quá ngắn, lực lượng tâm linh không theo kịp, có đôi khi sẽ xuất hiện tâm tư lười biếng.

Hiện tại thu được loại lực lượng tâm linh thần kỳ này, lập tức cảm giác được động lực mười phần, không lười nhác, hình như toàn thân cũng trẻ hơn rất nhiều.

Đường Tăng thậm chí nghi ngờ, lực lượng tâm linh là linh dược trị liệu ung thư lười biếng.

- Sư phụ xem...

- Bờ...

Bỗng nhiên đám người Tôn Ngộ Không kêu to, hưng phấn muốn nhảy dựng lên.

Bởi vì bọn họ nhìn thấy được, ở phía trước, một đường ven biển nhỏ xuất hiện ở trong tầm mắt.

Tuy rằng khoảng cách vẫn quá xa, nhìn không rõ lại có thể khẳng định, đây thật sự là bờ biển.

Sau khi tiến vào Khổ Hải hơn nửa năm, sư đồ Đường Tăng cuối cùng nhìn thấy được bờ, thật không dễ dàng, nếu không phải có kim chỉ nam chỉ phương hướng, bọn họ sợ rằng vĩnh viễn cũng không đi được đến bờ.

Đây là dưới tình huống tốc độ của bọn họ vượt xa tốc độ đi lại bình thường.

Nếu chậm rãi đi lại giống người phàm vậy, sợ rằng phải đi hết mười năm, hơn nữa còn là ở dưới tình huống không có lạc đường.

- Quá tốt, cuối cùng nhìn thấy được bờ, thật không dễ dàng!

- Trước đó chúng ta đi hết ba năm, không biết đã đi bao nhiêu vạn dặm.

- Đường lấy kinh thực sự khó khăn!

- Thật may Khổ Hải này có ban phần thưởng, bằng không thua thiệt quá lớn!

Đám người Ngưu Ma Vương đều xúc động, cảm thấy rất có giá trị, đường lấy kinh tuy khó, nhưng dọc đường đi cũng sẽ có thu hoạch.

- A, các ngươi nhìn kìa, bên kia có một ngọn núi cao.

Bỗng nhiên, Lục Nhĩ Mi Hầu phát hiện ra cuối bờ phía trước có một ngọn núi lớn hùng vĩ, nhìn không thấy đỉnh, giống như là cắt ngang toàn bộ Nhân Gian giới, ngăn cản đường đi.

- Không thể nào, ngọn núi này tại sao lại cao như vậy?

- Lẽ nào chúng ta phải leo qua ngọn núi cao này sao?

Sắc mặt của đám người Tôn Ngộ Không khó coi, vừa mới vượt qua Khổ Hải, lại phải một lần nữa leo núi.

Chủ yếu nhất chính là ngọn núi này rất lớn, đừng nói leo lên, cho dù là bay, sợ rằng cũng không phải qua được, bởi vì quá cao, thật sự đỉnh thiên lập địa, ngăn cách Nhân Gian giới.

- Không vượt qua được, lại đánh nát nó!

Đường Tăng tương đối bạo lực, trước sau giống như một tướng sĩ dũng mãnh.

- Đúng, đánh nát nó!

Đám người Tôn Ngộ Không lập tức tán thành, Trư Bát Giới càng hoan hô, bảo hắn leo qua ngọn núi cao như vậy, quả thực không khác gì nhận cực hình.

Bọn họ đi ra khỏi Khổ Hải, đi về phía ngọn núi kia.

Đường Tăng không có vội vàng nghiên cứu Khổ Hải, dự định xem ngọn núi này thế nào trước đã.

Rất nhanh, bọn họ đã lên bờ.

- Ầm ầm ầm...

Đột nhiên trên người của Lục Nhĩ Mi Hầu và Ngưu Ma Vương bạo phát ra khí tức cường đại, bọn họ đột phá, ở trên phương diện cảnh giới ban đầu đã tiến thêm một bước.

Ngay sau đó, toàn thân Đường Tăng cũng chấn động, tu vi không ngờ trực tiếp từ cấp 56 tăng lên tới cấp 57, đạt tới Tiên Đế hậu kỳ.

Điều này làm cho Đường Tăng chấn động kinh ngạc, bởi vì lần này không phải là nâng cao do hệ thống mang đến, mà do lực lượng tâm linh dư thừa tới trình độ nhất định, dễ dàng như trở bàn tay, lại xông phá rào cản.

Đây là một loại gặp gỡ kỳ diệu, lại giống như vốn mệt mỏi đứng không nổi, hiện tại sau khi lực lượng tâm linh dư thừa thức dậy, toàn thân đều có lòng tin, tự nhiên lại đột phá.

Đám người Sa Tăng đều thu được chỗ tốt, tu vi lại nâng cao.

Trong mọi người cũng chỉ có Tôn Ngộ Không vẫn là cấp 63, nhưng hắn đã cách cấp 64 rất gần, hình như bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá.

Hiện tại, tu vi của Trư Bát Giới và Tiểu Bạch Long, Sa Tăng đều đã đạt được cấp 53, bọn họ lợi ích thu được tối đa.

Tu vi của Lục Nhĩ Mi Hầu và Ngưu Ma Vương đều đạt tới cấp 59, đã là Tiên Đế đỉnh phong, còn cách Đạo tổ chỉ có một bước xa.

Tôn Ngộ Không là cấp 63, Đạo tổ sơ kỳ đỉnh phong, trong khoảng cách rất gần, đây là một cái bục lớn, một khi vượt qua chính là nâng cao cực lớn.

Tu vi cảnh giới của Đường Tăng là cấp 57, lần này tuy rằng tăng lên một cảnh giới nhỏ, nhưng thực lực chân chính nâng cao không lớn, dù sao thực lực của hắn hiện nay chủ yếu ở trên dp uy năng ý chí.

Chỉ có điều, bản thân nâng cao tu vi cảnh giới, cũng để cho hắn khống chế uy năng ý chí càng thông thạo, có thể phát huy rất tốt.

Nếu như lại cùng Như Lai Phật Tổ đại chiến, hắn tin tưởng có thể nắm giữ quyền chủ động.

- Hầu tử đáng chết, lão Ngưu ta cũng tăng lên, hắc hắc, có giỏi theo ta đánh một trận công bằng!

Ngưu Ma Vương hưng phấn kêu gào nói.

- Ầm!

Kết quả Tôn Ngộ Không trực tiếp một cước đá hắn bay.

- Đáng giận, ngươi dối trá!

Ngưu Ma Vương giận dữ hét lên, ý định ban đầu của hắn là để cho Tôn Ngộ Không áp chế tu vi đánh với hắn, nhưng Tôn Ngộ Không căn bản không mua sổ sách của hắn.

Lục Nhĩ Mi Hầu cũng nóng lòng muốn thử, rất muốn khiêu chiến Tôn Ngộ Không, tuy rằng hiện tại hắn và Tôn Ngộ Không có quan hệ rất tốt, nhưng đánh không nổi Tôn Ngộ Không, cuối cùng điều này trở t hành một cái gai ở trong lòng hắn.

- Tất cả đừng ồn ào nữa, thử xem có thể không nổ ngọn núi này hay không.

Đường Tăng nói.

- Sư phụ, để cho lão Tôn ta tới!

Tôn Ngộ Không tiến lên một bước, đánh ra một quyền, Hầu Vương Diệt Thế Quyền, đánh phá hư không, đánh vào trên ngọn núi lớn.

Nhưng một lực lượng cực lớn xuất hiện, phản chấn khiến Tôn Ngộ Không lùi về phía sau vài bước, ngọn núi lớn lại không chút sứt mẻ.

- Làm sao có thể?

Tôn Ngộ Không chấn động, không dám tin tưởng.

Lấy lực lượng của hắn, một quyền đủ để đánh nổ mặt đất trong phạm vi vạn dặm, cho dù là một ngọn núi lớn cao vút, đâm vào trong mây cũng sẽ đổ nát, sụp đổ.

Nhưng bây giờ ngọn núi này căn bản đánh không được, quả thực không thể tưởng tượng nổi.

- Hầu ca không biết có phải quá mềm hay không? Để cho lão Trư ta tới, bảo đảm một Đinh Ba đâm xuyên qua ngọn núi này.

Trư Bát Giới cười to, ngạo nghễ lấy ra Đinh Ba chín răng, chợt công kích về phía núi lớn.

- Khanh...

Kết quả tia lửa bắn ra khắp nơi, Trư Bát Giới chỉ cảm thấy cánh tay tê dại, lòng bàn tay tách ra.

Nhưng ngọn núi lớn kia thậm chí một vết tích cũng không có xuất hiện.

- Thật hay giả vậy?

Trư Bát Giới há hốc mồm.

- Con heo béo, ngươi không phải rất lợi hại sao? Nhanh đâm xuyên qua ngọn núi lớn này đi.

Tôn Ngộ Không khinh thường nói.

- Ta là không dùng lực, trở lại một lần nữa!

Trư Bát Giới không chịu thua, tiếp tục công kích, toàn bộ thân thể biến thành lớn lên, cao vút giống như đâm vào trong mây, Đinh Ba chín răng cũng biến thành lớn hơn.

- Ầm!

Hắn đâm một Đinh Ba xuống, thiên địa đều chấn động.

Nhưng ngọn núi kia vẫn không hề dao động, trái lại Trư Bát Giới đã bị đẩy lui, rơi vào trong Khổ Hải lớn phía sau, dâng lên sóng lớn vạn trượng.

- Ha ha ha ha...

Tôn Ngộ Không cười to, con heo béo này cũng dám chế giễu hắn.

Ngưu Ma Vương và Lục Nhĩ Mi Hầu không tin tà, cũng đi thử, Thần Thiết và Ngưu Ma Quyền đánh vào trên núi lớn, kết quả cũng giống như vậy, căn bản đánh không được.

Ngọn núi này lại giống như chế tạo từ Thần Thiết, muốn đào ra một khối cũng làm không được.

- Tất cả đều tránh ra, để cho vi sư tới!

Đường Tăng ra tay, khí thế phát ra, lập tức trời đất trở nên mù mịt, hoàng hôn ngày tận thế xuất hiện, cảm giác áp lực khủng khiếp hạ xuống.

Đám người Tôn Ngộ Không vội vàng lui lại, một mực lui đến sát Khổ Hải.

Sa Tăng và Tiểu Bạch Long càng vội vàng lặn vào trong Khổ Hải, bởi vì bọn họ quá khó tiếp nhận rồi, Đường Tăng chỉ phát tán ra khí thế, lại khiến cho bọn họ muốn hít thở không nổi.

- Hàng Long Thập Bát Chưởng!

Đường Tăng hét lớn, hai tay đẩy về phía trước, lập tức có hai con rồng lớn màu vàng xuất hiện, tiến thẳng không lùi đánh về phía ngọn núi lớn cao vút đâm vào trong mây.

- Sao lại ở chỗ này nổi điên làm gì? Đừng lãng phí sức lực nữa, nhanh chóng qua cứu bản tọa ra đi!

Bỗng nhiên một tiếng mắng to từ chỗ rất xa truyền đến, tức giận thở hổn hển.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)