Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 64: Tứ Thánh Ba Lần Hiển Hoá (1)

- Ô?

Tôn Ngộ Không bay lên trên cây bên cạnh rồi nhìn xuống, vẻ mặt đầy nghi ngờ.

Đường Tăng lại biết nơi này hẳn là Tứ Thánh hiển hoá rồi. Hắn đang nghĩ xem nên vượt qua cửa ải này như nào?

Trong Tây Du Ký, cửa ai này chủ yếu là do Trư Bát Giới gây ra, vì quá háo sắc nên vị mấy vị Bồ Tát trêu đùa.

Nhưng Đường Tăng lại cảm thấy kẻ khó vượt qua được cửa này nhất hẳn là hắn, bởi vì hắn dẫn theo hai cô gái. Mà một trong số đó đã thành người của hắn rồi.

- Đây là nơi nào vậy?

- Trang viên này lớn thật, hẳn là nơi ở của người giàu có rồi.

Trư Bát Giới vui mừng chạy tới chỗ tường bao quanh trang viên:

- Mỹ nữ! Oa, có mỹ nữ, đẹp quá...

Đường Tăng nhíu mày lại, quả nhiên đây là nơi Tứ Thánh hiển hoá, chỉ cần kiên trì qua được nơi này thì con đường phía sau sẽ thoải mái hơn rất nhiều.

Khi tới gần trang viên rồi, đám người Đường Tăng thấy được sau bức tường vây kia, mấy cô gái xinh đẹp đang nhảy múa trong trang viên.

Bốn cô gái nhẹ nhàng nhảy múa, cơ thể mềm mại thướt tha, phải nói là vô cùng xinh đẹp.

- Đẹp quá, đẹp quá...

Trư Bát Giới xem mà nước dãi chảy ròng ròng, ướt một mảng lớn dưới đất.

Sa Tăng dường như không hứng thú với phụ nữ cho lắm, chỉ liếc qua cái rồi không nhìn nữa.

Đường Tăng cũng biết là bốn cô gái đó vô cùng xinh đẹp, nhưng hắn đã đọc Tây Du Ký, nên biết rằng trong bốn cô gái này, có ít nhất hai nam Bồ Tát biến hoá thành. Hình như Quan Âm Bồ Tát cũng ở đây, mà Quan Âm Bồ Tát hẳn là nữ.

Đương nhiên đó là những gì trong phim truyền hình ở kiếp trước. Đường Tăng không dám cam đoan phim đó với kịch bản của thế giới này có giống hệt nhau hay không.

- Đi đường vòng!

Đường Tăng nói.

- Đường vòng? Sư phụ, đừng thế mà, chúng ta nghỉ tạm ở đây một đêm đi.

Trư Bát Giới nóng nảy.

Đường Tăng không để ý tới hắn, bảo long quy đi đường vòng. Giờ mới là giữa trưa, tới tối thì còn lâu lắm. Đặc biệt là hắn không muốn đối mặt với mấy vị thần tiên này.

Long quy vòng qua trang viên, tiến vào rừng rậm phía trước.

Tôn Ngộ Không và Sa Tăng vội vàng theo sau.

- Sư phụ, chờ chút đã. Chúng ta có thể ở lại nơi này một ngày mà, dù sao đâu có vội lắm đâu.

Trư Bát Giới kêu lên. Nhưng không ai để ý tới hắn. Thế là Trư Bát Giới đành phải đi từng bước một, rất lưu luyến.

Trong rừng, chim chóc muông thú đua tiếng, nhưng không có con thú nào cỡ lớn cả, nên Đường Tăng chả được chút điểm kinh nghiệm nào.

Một giờ sau, họ đi ra khỏi rừng rậm, lại thấy một toà trang viên vô cùng xa hoa xuất hiện trước mặt.

Đường Tăng nhíu mày lại, cảm thấy có gì đó là lạ.

- Mỹ nữ...

Bỗng nhiên Trư Bát Giới lại hưng phấn chạy tới bên ngoài trang viên, chảy nước dãi mà nhìn qua bức tường bao quanh.

Đường Tăng cũng nhìn thấy bên trong trang viên, bốn cô gái đang may quần áo, tiếng cười nói truyền tới, oanh oanh yến yến, rất là mê người.

- Sao nơi đây cũng có trang viên vậy?

Đường Tăng nghi hoặc. Hắn cảm thấy bốn cô gái ấy vẫn là Tứ Thánh, tuy rằng bốn cô gái này trông không giống bốn cô gái ban nãy, nhưng thần tiên hẳn là có thể dễ dàng thay đổi dung mạo.

Trong sự nghi ngờ, Đường Tăng lấy Thiên Đạo Nhãn Kính ra, rồi nhìn bốn cô gái kia.

Quả nhiên nhìn cái là Đường Tăng hoảng sợ. Bốn cô gái này, có hai cô đã cấp năm mươi, một cô cấp năm mươi ba, cô cuối thì cấp năm mươi tám.

Suýt nữa thì sợ vãi cả đái.

Người yếu nhất trong bốn cô gái này còn mạnh ngang Tôn Ngộ Không. Kẻ mạnh nhất thậm chí đạt tới cấp năm mươi tám.

Nên biết rằng càng về sau thì sự chênh lệch giữa các cấp càng lớn. Rất có thể cách một cấp chính là trên trời dưới vực.

Cấp năm mươi tám, sợ rằng có thể hành được cấp năm mươi.

Đồng thời Đường Tăng cũng biết rằng lúc trước Tôn Ngộ Không đại náo Thiên cung là ngây thơ và to gan cỡ nào. Đây không phải là Thiên Đình thật sự không thể hàng phục được Tôn Ngộ Không, mà là kẻ mạnh đều đi dạo chơi hết, hoặc là tách riêng rồi.

Tựa như Nam Hải Quan Âm, vô cùng mạnh, bởi không chịu sự quản lý trực tiếp từ Ngọc Hoàng Đại Đế mà lúc xưa khi Tôn Ngộ Không đại náo Thiên cung mới không ra tay đúng lúc.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)