Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 635: Anh em Hồ Lô xuất thế

Nhóm: TTTV

Nguồn:

-----------------

Thoáng một cái chính là mười ngày trôi qua.

Trong khoảng thời gian này, Hoa Quả Sơn càng náo nhiệt hơn, bởi vì thỉnh thoảng có thần tiên lại đi tới Hoa Quả Sơn.

Lúc bắt đầu Đường Tăng không hiểu nguyên nhân, mãi đến một lần trong lúc vô ý nghe được mấy thần tiên nói chuyện, hắn mới bừng tỉnh hiểu ra.

Hóa ra, bởi vì Thái Bạch Kim Tinh nói tìm được nơi bảy tiên nữ đầu thai.

Sắc mặt của Đường Tăng lập tức lại cổ quái, giả câm vờ điếc, tuyệt đối không thể để cho Ngọc Đế lão vương bát này biết, là mình chuẩn bị cho đám nữ nhi của hắn tiến vào lục đạo luân hồi, bằng không lão vương bát này tuyệt đối sẽ tìm hắn liều mạng.

Đương nhiên nếu như Ngọc Đế thật sự tìm tới, hắn cũng không sợ.

Mười ngày qua, gần như mỗi ngày Tôn Ngộ Không đều canh giữ ở chỗ dây leo Hồ Lô, cả ngày cười khúc khích, Đường Tăng thấy vậy vô cùng bất đắc dĩ.

Tử Lan cũng thường xuyên đến đây thăm các con của nàng, chỉ có điều phần lớn thời gian nàng đều cùng Tử Vi tiên tử và Dương Thiền chạy loạn khắp Hoa Quả Sơn, hoàn toàn không có bộ dạng vừa sinh.

Bảy Hồ Lô lớn lên từng chút một, hơn nữa sinh linh bên trong đã có thể sơ bộ trao đổi với bên ngoài, có thể nói chuyện.

Lại giống như bây giờ...

- Đại tỷ, tỷ xem bên kia, đám mây này thật xinh đẹp...

Hồ Lô tản ra ánh sáng màu cam nói, hơi đung đưa, âm thanh non nớt có thể nghe ra âm thanh của nữ hài tử.

Phía xa đang có một đám mây trắng tung bay, trên đám mây còn có ba nữ tử.

- Đám mây này là phụ thân Cân Đẩu Vân, đương nhiên xinh đẹp.

Hồ Lô đại tỷ phát ra ánh sáng màu đỏ nói.

- Đại tỷ đại tỷ, mẫu thân các nàng đang làm cái gì vậy?

Hồ Lô ánh sáng màu tím nhỏ nhất lay động, giọng điệu non nớt hỏi.

- Nghe phụ thân nói, các nàng đang nói chuyện phiếm.

- Nói chuyện phiếm là có ý gì vậy?

- Nói chuyện phiếm, chính là... trò chuyện với Thiên Đình, ừ, có lẽ vậy, để ta hỏi lại hỏi phụ thân...

...

Trên núi cao cách đó ngàn mét, Đường Tăng nghe âm thanh non nớt bên kia nói chuyện, hắn mỉm cười, thật sự không hổ danh là trời sinh đất dưỡng, còn chưa thật sự ra đời, đã có thể nói chuyện.

Lúc này Đường Tăng đang cầm một kim chỉ nam nghiên cứu.

Phía trên kim chỉ nam không có bất kỳ dao động linh lực nào, càng chưa nói tới tiên lực, nhìn qua chính là một kim chỉ nam bình thường, lại giống như kim chỉ nam bình thường của địa cầu kiếp trước vậy.

Chỉ có điều chất liệu chế tạo ra kim chỉ nam cũng rất đặc biệt, cho dù là lấy thực lực của Đường Tăng hiện nay, cũng không làm hỏng được nó.

- Lẽ nào đây thật sự chỉ là một kim chỉ nam bình thường?

Đường Tăng lộ ra vẻ mặt nghi ngờ, mười ngày nay, hắn nghiêm túc nghiên cứu qua, ở Hoa Quả Sơn, ngoại trừ một ít nơi có từ trường không ổn định sẽ làm mất đi hiệu lực của kim chỉ nam ra, ở những nơi khác, kim chỉ nam này đều rất nhạy, phương hướng rất chuẩn.

- Chỉ có điều vì sao ở trong Khổ Hải lại không thể thực hiện được?

- Lẽ nào trong Khổ Hải cũng có từ trường không ổn định sao?

Đường Tăng nghĩ mãi vẫn không hiểu được.

- Này, ngươi đang suy nghĩ gì vậy?

Chẳng biết từ lúc nào, Dương Thiền đã đi tới bên cạnh Đường Tăng, tò mò nhìn kim chỉ nam trong tay của Đường Tăng:

- Đây là cái gì vậy?

- Đây là kim chỉ nam.

Đường Tăng liếc mắt nhìn qua Dương Thiền, mỉm cười nói.

- Kim chỉ nam? Đây là pháp khí gì? Không có pháp lực dao động sao?

Dương Thiền nói.

- Cái này là dùng để tìm kiếm phương hướng.

Đường Tăng kiên nhẫn hướng dẫn Dương Thiền, dạy nàng cách sử dụng kim chỉ nam.

Cách sử dụng kim chỉ nam rất đơn giản, chỉ phải hiểu kim la bàn nam bắc chỉ thị phương hướng là được, ở khu vực từ trường ổn định, kim la bàn chỉ về phía phương bắc chính là cực nam, kim la bàn chỉ về phía phía nam chính là cực bắc.

Sau đó sẽ nhớ kỹ "trên bắc dưới nam trái tây phải đông" là được, Dương Thiền rất nhanh đã học được.

- Ta nhận được ở Chu Tử quốc, quốc vương Chu Tử quốc nói sử dụng cái này có thể đi ra khỏi Khổ Hải, nhưng ở trong Khổ Hải, kim chỉ nam này lại không hoạt động.

Đường Tăng nói.

Dừng lại một lát, hắn tiếp tục nói:

- Nhưng lúc đó ta từng cảm ứng được, từ trường cũng trong Khổ Hải không hỗn loạn.

- Ở trong Khổ Hải không hoạt động sao?

Dương Thiền nghi ngờ, sử dụng ngón trỏ nhỏ nhắn chọc vào cái môi mê người, nói:

- Có phải căn bản cũng không có không hoạt động, mà kim la bàn chỉ phương hướng là chính xác, nhưng phương hướng chúng ta đi lại sai hay không?

Đường Tăng nghe vậy, hắn vốn muốn phản bác, nhưng đột nhiên thân thể chấn động:

- Đúng vậy, tại sao ta không có nghĩ đến chuyện đơn giản như vậy? Khổ Hải tuy nói là liên thông với bên ngoài, trên thực tế lại tự hình thành một giới, mặt trời bên trong có thể căn bản cũng không phải là mặt trời.bên ngoài

Đường Tăng càng nghĩ càng kích động:

- Bên ngoài mặt trời chiều ở phía tây, nhưng mặt trời trong Khổ Hải lại chưa chắc là phía tây ở bên ngoài...

- Cũng hoặc nói mặt trời trong Khổ Hải cũng không phải từ phía tây hạ xuống...

- Đúng, nhất định là như vậy! Thiền Nhân huynh quá thông minh.

Đường Tăng kích động hôn lên mặt Dương Thiền một cái, ngay lập tức mặt Dương Thiền đỏ bừng, vội vàng xoay người bỏ chạy.

- Ha ha ha ha...

Đường Tăng cười to.

Trước hắn nghĩ quá nheiefu, thực sự thông minh quá sẽ bị thông minh hại.

Nếu như Khổ Hải tự hình thành không gian, nhất định sẽ dựa theo quy luật vận chuyển riêng nào đó, không có khả năng vĩnh viễn không chuyển động.

Kể từ đó, phương hướng mặt trời trong Khổ Hải dĩ nhiên sẽ biến động bất cứ lúc nào, chí ít so với phương hướng của bên ngoài giới là biến động.

Mà nếu như bọn họ vẫn dựa theo hướng mặt trời chiều hạ xuống trong Khổ Hải di chuyển, rất có khả năng vẫn luôn đi vòng quanh Khổ Hải, kể từ đó, muốn đi ra ngoài, một vạn năm cũng không thể làm được.

- Đường ca, có chuyện gì lại cao hứng như vậy?

Bỗng nhiên một giọng nói dễ nghe từ phía trước truyền đến.

Đường Tăng sửng sốt, cảm thấy giọng nói này thật quen thuộc.

Đột nhiên một làn gió thơm kéo tới, một bóng hình xinh đẹp mặc trang phục màu trắng đã xuất hiện ở trước mặt Đường Tăng.

Không ngờ là bò cạp tinh, nàng cười ngọt ngào nhìn Đường Tăng.

- Là ngươi?

Đường Tăng sửng sốt:

- Ngươi không phải đi theo bên cạnh Nữ Oa nương nương sao?

- Đúng rồi, người ta thật vất vả mới len lén chạy trở về một lần.

Bò cạp tinh nói:

- Ngươi đi theo ta, chúng ta đi qua bên kia đi.

Nói xong nàng lại lôi kéo Đường Tăng đi về phía sau ngọn núi.

- Qua bên kia làm gì?

- Ngươi đi thì biết...

Bò cạp tinh hưng phấn kéo Đường Tăng vào trong một khe nứt của vách núi.

- Chờ một chút, ngươi muốn làm gì...

Trong khe nứt truyền ra tiếng kêu sợ hãi của Đường Tăng, sau đó lại nhìn thấy được từng món trang phục từ bên trong bị ném ra.

...

Ba giờ sau, bò cạp tinh tinh thần sảng khoái đi ra, mặt mày hớn hở, hạnh phúc, chỉ có điều tư thế bước đi của nàng có chút kỳ quái.

Liếc mắt nhìn bên trong vết nứt, bò cạp tinh cười nói:

- Đường ca, người ta lần sau lại tới tìm ngươi.

Vừa dứt lời, bò cạp tinh đã biến mất, trực tiếp rời khỏi Tam giới.

Sau khi bò cạp tinh rời đi không lâu, Đường Tăng cũng đi ra, chỉ có điều hắn bước đi lắc bên nọ đảo bên kia, hình như hai chân cũng có chút cảm giác như nhũn ra.

Trời ạ, thật sự không hổ danh là yêu tinh, thiếu chút nữa bị hút khô.

Trong lòng Đường Tăng thán phục, xem ra cần phải dùng chút thuốc bổ.

...

Rất nhanh, lại là mười ngày trôi qua.

Ngày này, trên ngọn núi trước đây Tôn Ngộ Không sinh ra, dây leo Hồ Lô trên giá gỗ, Hồ Lô lớn nhất tản ra ánh sáng giống như bảo thạch đỏ đã chín.

Đám người Đường Tăng đều đi đến nơi này, bọn họ đều muốn xem thử hài tử đầu tiên của Tôn Ngộ Không là thế nào.

- Thiếu chút nữa, vẫn thiếu chút nữa...

Âm thanh non nớt vang lên, Hồ Lô phát ra ánh sáng màu đỏ càng không ngừng lắc lư, hình như muốn rơi xuống, nhưng quá trình này chỉ có thể dựa vào mình, không thể mượn ngoại lực, nếu không sẽ phát sinh tình hình vừa sinh ra đã kém cỏi.

Giống như sâu lông muốn phá kén hóa thành bướm, phải dựa theo lực lượng của chính mình thoát khỏi cái kén, nếu bị ngoại lực hỗ trợ xé mở ra cái kén, chẳng những không có thể khiến cho nó sớm ra đời, ngược lại sẽ tăng nhanh tốc độ nó tử vong.

- Nỗ lực lên, đại tỷ nỗ lực lên...

- Đại tỷ nỗ lực lên...

Các Hồ Lô còn lại ê a, hỗ trợ cổ vũ.

Hồ Lô có ánh sáng màu đỏ lay động càng lợi hại hơn.

- Vút...

Cuối cùng, nó thành công vùng ra khỏi dây leo Hồ Lô, rơi xuống.

Cùng lúc đó...

- Ầm...

Một tiếng động rất lớn vang lên, thiên địa chấn động, toàn bộ Hoa Quả Sơn đều run rẩy, Hồ Lô phát ra ánh sáng bảo thạch đỏ trong nháy mắt tách ra.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)