Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 605: Thỏ ngọc muốn hạ phàm

Nhóm: TTTV

Nguồn:

-----------------

- Ừm, địa phương kia rất quỷ dị, ta đi qua một lần, ở nơi đó pháp lực hoàn toàn biến mất, xem như Đạo Tổ cũng sẽ mất đi pháp lực.

Tử Vi tiên tử nói.

- Sư đồ Đường Tam Tạng thì sao?

- Bọn hắn đã tiến vào Khổ Hải.

Tử Vi tiên tử nói.

- Bọn hắn cũng tiến vào sao?

Hằng Nga nghe vậy, như có chút suy nghĩ.

Tử Vi tiên tử thấy thần sắc của Hằng Nga có gì đó không đúng, kinh ngạc nói:

- Ngươi thật giống như rất để ý Đường Tam Tạng? Hằng Nga, không phải ngươi yêu tên kia chứ...

- Ngươi nghĩ gì thế?

Khuôn mặt Hằng Nga đỏ lên, cảm giác gương mặt nóng bừng.

- Tốt nhất đừng, dù sao ta cảm thấy tên kia tuyệt không đáng tin cậy.

Tử Vi tiên tử bĩu môi nói.

- Ngươi nghĩ đi nơi nào vậy hả?

Hằng Nga dở khóc dở cười.

- Tốt a, ta không nói. Ngươi cân nhắc được chưa? Muốn theo Vương Mẫu hay không?

Tử Vi tiên tử hỏi.

- Thôi được rồi, đạo của ta, không thích hợp thế gian.

Hằng Nga nói.

- Thế nhưng Vương Mẫu...

Tử Vi tiên tử nói, bỗng nhiên nghĩ đến tu vi cảnh giới của Hằng Nga bây giờ, lập tức dừng lại.

- Đa tạ Vương Mẫu nâng đỡ.

Hằng Nga cự tuyệt nói.

- Vậy được rồi. Ta sẽ nói cho Vương Mẫu.

Tử Vi tiên tử gật gật đầu:

- Vậy ta đi trước.

Tử Vi tiên tử bay lên không, rời Nguyệt cung.

- Tỷ tỷ...

Thỏ ngọc hóa thành hình người, chớp con mắt mỹ lệ nhìn Hằng Nga, tựa hồ muốn phân biệt Hằng Nga trước mắt này, có phải tỷ tỷ của nàng hay không.

Hằng Nga nhìn thấy thỏ ngọc, bỗng nhiên trong lòng hơi động:

- Thỏ ngọc, ngươi đưa lỗ tai tới.

Thỏ ngọc sững sờ, vội vàng góp qua.

Hằng Nga ở bên tai thỏ ngọc, nhẹ giọng nói:

- Đi thế gian một chuyến, có một quốc gia phàm nhân, chính là khu vực sư đồ Đường Tam Tạng thỉnh kinh cần phải đi qua, ngươi như thế này... như thế này...

- A, cái này...

Thỏ ngọc nghe vậy, gương mặt xinh đẹp lập tức đỏ bừng, vô cùng thẹn thùng, nhăn nhó nói:

- Như thế sẽ không... không tốt đâu?

- Có cái gì không tốt, ta nhìn ra, mặc dù Đường Tam Tạng kia không giống đồ háo sắc, nhưng cũng thích sắc đẹp.

Trong mắt Hằng Nga lóe lên ý cười ý vị thâm trường:

- Nhân thân của thỏ ngọc ngươi cũng coi như xinh đẹp đáng yêu, chỉ cần phí chút công phu, tin tưởng Đường Tam Tạng kia trốn không thoát lòng bàn tay của ngươi.

- Có thể... Thế nhưng...

Thỏ ngọc nhăn nhó.

- Đừng ngốc, đừng nhìn tên kia là hòa thượng, hắn cũng không đơn giản. Nếu ngươi có thể làm được, tiền đồ sẽ không thể hạn lượng.

Đôi mắt đẹp của Hằng Nga mang theo ý cười, nói:

- Cố lên, tỷ tỷ ủng hộ ngươi.

...

- Ngươi nói cái gì?

Ngọc Đế nghe nói Hằng Nga vậy mà từ chối thẳng thắn mình mời, lập tức giận tím mặt.

- Thật sự là quá không để trẫm ở trong mắt, nghĩ thành tựu Đạo Tổ liền có thể coi trời bằng vung sao? Thật muốn quá phận, trẫm để nàng chết không có chỗ chôn, thật sự là tức chết trẫm, móa!

Ngọc Đế nói tục, cực kỳ tức giận, Đường Tam Tạng không để mình vào mắt thì thôi, dù sao người ta quá trâu bò, mình không thể trêu vào.

Nhưng thậm chí ngay cả Hằng Nga cũng bắt đầu không để mình vào mắt, tiếp tục như vậy, uy nghiêm của hắn ở đâu, về sau còn làm sao thống ngự Thiên Đình, quản lý Tam giới?

Thiên Tướng từ Nguyệt cung trở về kia nơm nớp lo sợ, không dám nhiều lời, hiện tại mặc kệ là Hằng Nga hay Ngọc Đế, hắn đều không thể trêu vào.

Ngọc Đế tức giận đến chắp tay sau lưng đi qua đi lại, có lòng muốn trừng phạt Hằng Nga, nhưng lại hơi lo lắng, Hằng Nga tấn cấp Đạo Tổ, đã không phải là hắn có thể tùy ý nắm bóp.

Mặc dù Đạo Tổ sơ kỳ Ngọc Đế cũng không để vào mắt, nhưng Đạo Tổ là Đạo Tổ, bản thân là một loại biểu tượng địa vị, xem như Ngọc Đế, cũng không thể không cân nhắc một chút.

Ngọc Đế cảm thấy, mình thật phải đi thỉnh kinh một chuyến, đi lấy được hoàng kinh, chỉ có như vậy, mới có thể cam đoan địa vị của mình, cam đoan quyền thống trị tuyệt đối của mình.

- Đi, gọi Thực Thần cùng Mộc Tra tới, nếu bọn hắn dám kháng chỉ, giết!

Ngọc Đế nói.

- Vâng.

Thiên Tướng ở phía dưới vội vàng rời đi, đi tìm Thực Thần cùng Mộc Tra.

...

Bên bờ Khổ Hải, vô số Thiên Binh Thiên Tướng vẫn trấn thủ ở nơi này, bọn hắn đều bán tán tin tức Ngọc Đế muốn đi thỉnh kinh.

Thái Thượng Lão Quân không biết có phải cố ý tránh né Ngọc Đế hay không, nghe nói Ngọc Đế muốn hạ phàm, liền rời khỏi nơi này.

Lúc này Khổ Hải đã bị vô số thi thể sinh vật bao trùm, cơ hồ không nhìn thấy mặt biển, liếc nhìn lại tất cả đều là thi thể cá chết, ngay cả sóng biển cũng không nổi lên được.

Không bao lâu, ba đạo quang mang từ trên trời giáng xuống, rơi xuống trên bờ biển.

Tất cả Thiên Binh Thiên Tướng vội vàng nhìn lại, lập tức kinh ngạc, chỉ thấy kia là một bạch diện thư sinh, một đại hán mập mạp, còn có một thanh niên bộ dáng tùy tùng.

Bạch diện thư sinh chính là Ngọc Đế, mập mạp là Thực Thần, thanh niên bộ dáng tùy tùng chính là Mộc Tra.

- Tham kiến Ngọc Đế.

Các Thiên Binh Thiên Tướng cung kính hành lễ.

Ngọc Đế nhìn thấy phía trước bị thi thể cá chết lấp đầy, không khỏi sững sờ:

- Đây là có chuyện gì?

- Bẩm Ngọc Đế, những thi thể này cũng không biết xảy ra chuyện gì, trước đó trong Khổ Hải liền xuất hiện đại quy mô tử vong, hiện tại cơ hồ không nhìn thấy một vật sống.

Một Thiên Tướng vội vàng nói.

- Móa, mặt biển bị thi thể lấp kín, trẫm làm sao đi thuyền vượt biển?

Ngọc Đế cả giận nói.

Thiên Tướng lập tức đổ mồ hôi lạnh, không biết nên trả lời như thế nào.

- Bệ hạ, kỳ thật đây càng thuận tiện, chúng ta liền không cần đi thuyền, trực tiếp bước lên những xác cá kia là được.

Mộc Tra hợp thời mở miệng nói.

- Baka nha đường, hành trình thỉnh kinh xa xôi như vậy, hơn nữa ở trong Khổ Hải sẽ mất đi pháp lực, ngươi muốn trẫm đi đến gãy chân sao?

Thanh âm của Ngọc Đế lạnh lùng nói.

- Bệ hạ thứ tội.

Mộc Tra vội vàng khom người, đồng thời trong lòng cổ quái, Ngọc Đế là bị Đường Tam Tạng cùng Hằng Nga làm tức đến chập mạch sao, sao thường xuyên nói từ ngữ kỳ quái như thế?

- Bệ hạ, thần ngược lại là cảm thấy cái này chưa chắc không phải chuyện tốt. Khổ Hải khó khăn, nhưng hiện tại có nhiều thi thể lơ lửng trên mặt biển như vậy, từ một loại trình độ nào đó mà nói, đã chặn cho chúng ta rất nhiều nguy hiểm đến từ Khổ Hải.

Thực Thần cũng mở miệng.

Ngọc Đế nghe vậy, lúc này thần sắc mới hơi trì hoãn:

- Ân, nói không sai. Việc này không nên chậm trễ, vậy chúng ta liền lên đường đi.

- Rõ!

- Vâng, bệ hạ!

Mộc Tra cùng Thực Thần vội vàng đuổi theo, ba người đồng thời nhảy ra, bước lên vô số thi thể, nhanh chóng nhảy vọt.

Tốc độ của ba người cực nhanh, mặc dù không có pháp lực, nhưng dựa vào nhục thân đi đường, vẫn nhanh hơn tốc độ của thuyền, rất nhanh liền biến mất ở trong biển trời.

Sau khi đám người Ngọc Đế rời đi, lại có ba đạo quang mang từ trên trời giáng xuống, Vương Mẫu cũng xuống, tùy theo mà đến còn có Tử Vi tiên tử cùng Tam Thánh Mẫu Dương Thiền.

- Tham kiến Vương Mẫu.

Các Thiên Binh Thiên Tướng lần nữa hành lễ.

- Ừm.

Vương Mẫu khẽ gật đầu, lúc này nàng đã đổi cách ăn mặc thành một nữ tử bình thường, ngoại trừ quý khí và dung mạo tuyệt mỹ không cách nào che dấu ra, thì nhìn tựa như tiểu thư khuê các của nhân gian.

Tử Vi tiên tử cùng Dương Thiền cũng đổi cách ăn mặc, đã không còn tiên khí, nhưng mỹ lệ thanh thuần, như thị nữ của Vương Mẫu.

- Nơi này, làm sao lại có nhiều xác cá như thế?

Tử Vi tiên tử sững sờ:

- Lần trước lúc ta tới, không phải như vậy a.

- Nơi này chính là Khổ Hải sao?

Đôi mắt đẹp của Dương Thiền chớp lên, có chút không kịp chờ đợi, muốn bước lên hành trình, nàng chưa hề nghĩ tới, có một ngày nàng cũng sẽ đi đến hành trình thỉnh kinh.

- Khởi bẩm Vương Mẫu, trước đây không lâu nơi này đột nhiên xuất hiện vô số thi thể, tạm thời còn không biết nguyên nhân.

Thiên Tướng trước đó nói chuyện với Ngọc Đế bẩm báo.

Vương Mẫu khẽ gật đầu, liền dẫn Tử Vi tiên tử cùng Dương Thiền tiến vào Khổ Hải, bước lên vô số thi thể cá chết, tiến về phía trước.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)