Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 604: Hằng Nga cường thế

Nhóm: TTTV

Nguồn:

-----------------

Thỏ ngọc cùng Ngô Cương nhìn thấy con mắt của Hằng Nga, lập tức thất thần, cảm giác linh hồn muốn ly thể mà ra, không cách nào khống chế.

Bất quá loại cảm giác này thoáng qua liền mất, hai người rất nhanh liền kịp phản ứng, trong lòng đều chấn kinh, vừa rồi trong nháy mắt đó, bọn hắn cảm giác giống như vượt qua mấy trăm năm, cực kỳ khó chịu.

Nếu Hằng Nga nguyện ý, trong nháy mắt đó, chỉ sợ bọn họ sẽ vẫn lạc, linh hồn chôn vùi, không thể chống đỡ một chút nào.

Cái này rất kinh người, phải biết Ngô Cương là Tiên Đế cảnh, mặc dù bị Ngọc Đế trừng phạt đến nơi này chặt cây nguyệt quế, lại không thể không chú ý tu vi chân chính của hắn.

- Nguyên lai, đây chính là đạo của ta.

Hằng Nga rất bình tĩnh, bất quá trong mắt lại có vui mừng, trong đầu kìm lòng không được hiện lên thân ảnh của Đường Tăng.

Nếu không phải tên kia, bây giờ chỉ sợ nàng còn ở Kim Tiên cảnh bồi hồi, chẳng biết lúc nào mới có thể tấn cấp Huyền Tiên.

Mà bây giờ, người kia xuất hiện, nói cho nàng, nàng mỹ lệ, vốn là một loại đạo, để nàng như thể hồ quán đỉnh, nhất phi trùng thiên.

Bỗng nhiên ánh mắt Hằng Nga lóe lên, lần nữa rơi vào trong Nguyệt cung, nói:

- Ta muốn bế quan, không có chuyện trọng yếu, không được quấy nhiễu ta.

Nói xong, nàng đã tiến vào trong mật thất, mật thất cửa chậm rãi đóng lại, uy áp kinh người cũng biến mất không thấy.

- Lại bế quan?

Thỏ ngọc cùng Ngô Cương kinh ngạc đến ngây người.

Lúc này một đạo quang mang bay tới, rõ ràng là một Thiên Tướng, tu vi Huyền Tiên đỉnh phong.

- Hằng Nga tiếp chỉ!

Thiên Tướng quát to.

- Oanh!

Một tiếng vang thật lớn, Thiên Tướng bay rớt ra ngoài, máu phun phè phè.

Thiên Tướng kinh hãi, khiếp sợ nhìn Nguyệt cung phía trước, hiển nhiên hoàn toàn nghĩ không ra Hằng Nga sẽ xuất thủ với hắn.

Đại môn mật thất Nguyệt cung vừa đóng lại lần nữa mở ra, Hằng Nga đi tới, lạnh lùng nhìn Thiên Tướng kia.

Ánh mắt kia, giống như muốn đông kết người, trong uy áp kinh khủng, Thiên Tướng cảm giác Hằng Nga càng mỹ lệ, đó là một loại mỹ lệ đoạt hồn nhiếp phách, thiên địa cũng ảm đạm phai mờ, tựa hồ loại mỹ lệ kia có thể tan rã linh hồn của hắn.

Thiên Tướng kinh hãi, tựa hồ mới thức tỉnh, Hằng Nga trước mắt đã không còn là Hằng Nga lúc trước có thể bị Ngọc Đế hô đến gọi đi.

Nữ tử mỹ lệ đến để thiên địa thất sắc kia, đã là Đạo Tổ cảnh, lúc trước hắn vậy mà lớn tiếng kêu gào ở trước mặt loại tồn tại này, quả thực là đang tìm cái chết.

- Chuyện gì?

Hằng Nga không nhịn được nói.

Thiên Tướng vội vàng đứng lên, không dám làm càn nữa, nơm nớp lo sợ nói:

- Ngọc Đế có chỉ, để... Để ngài theo hắn đi Tây Thiên thỉnh kinh.

- Tây Thiên thỉnh kinh?

Trên gương mặt xinh đẹp của Hằng Nga ngẩn ngơ, có chút mộng bức, Ngọc Đế muốn đi Tây Thiên thỉnh kinh?

Hằng Nga còn tưởng nghe lầm, cảm giác không chân thực, thỉnh kinh không phải sự tình của Đường Tam Tạng sao, Ngọc Đế lấy kinh gì?

Có chút sửng sốt một chút, Hằng Nga liền khôi phục lại, thản nhiên nói:

- Không có hứng thú.

Nói xong liền quay người tiến vào mật thất, cửa mật thất lần nữa đóng lại.

- Thế nhưng...

Thiên Tướng quýnh lên, nhưng đột nhiên có một cỗ lực lượng không cách nào chống lại trực tiếp cuốn hắn lên, đưa ra Nguyệt cung, biến mất ở chân trời.

Ngô Cương cùng thỏ ngọc ở cách đó không xa đều trợn mắt hốc mồm, sững sờ tại chỗ, trong lúc nhất thời cảm giác đầu choáng váng.

- Tỷ tỷ làm sao trở nên cường thế như vậy rồi?

Vẻ mặt đáng yêu của thỏ ngọc mộng bức, miệng nhỏ hé mở, vẻ mặt sùng bái lẩm bẩm nói:

- Bất quá thật là uy phong...

- Hằng Nga muội muội thay đổi...

Vẻ mặt Ngô Cương thì đau lòng:

- Không còn là Hằng Nga muội muội dịu dàng hiền lành ở trong lòng ta nữa!

- Hừ hừ, tỷ tỷ như vậy mới được, nếu không sẽ bị những thối nam nhân các ngươi khi dễ.

Thỏ ngọc nhíu mũi ngọc tinh xảo, nói.

- Nói lung tung, ta chưa khi dễ Hằng Nga muội muội lần nào.

Ngô Cương vội vàng giải thích.

Lúc này lại có mấy đạo quang mang bay tới, đều là một chút Tiên gia thành danh, ở địa phương rất xa liền rơi xuống đất.

- Chúc mừng Hằng Nga Đạo Tổ chứng đạo thành tổ.

- Chúc mừng Hằng Nga Tiên Tử tấn thăng Đạo Tổ.

- Tại hạ Thực Thần, chúc mừng Hằng Nga Tiên Tử tấn thăng Đạo Tổ, đặc biệt đưa tới một chút lễ nhỏ...

Các Thần Tiên xa xa hành lễ, đồng thời đều lấy ra lễ vật.

Nguyệt cung yên lặng một hồi, thanh âm của Hằng Nga mới từ bên trong truyền ra:

- Các vị Tiên gia khách khí.

Nguyên bản Hằng Nga không muốn thu lễ vật, bất quá lần này tặng lễ rõ ràng khác biệt, là kẻ yếu tặng lễ cho cường giả, xem như một loại biến tướng lấy lòng cùng kết thiện duyên, hơn nữa lễ vật cũng không tính quý trọng, không lo lắng có nhân quả to lớn liên luỵ.

- Vậy bọn ta cáo lui trước.

Các Thần Tiên buông lễ vật xuống, trực tiếp rời đi, không có bởi vì Hằng Nga không xuất hiện mà tức giận.

Ngô Cương cùng thỏ ngọc lần nữa mộng bức, vậy mà đã có Thần Tiên tặng lễ kết thiện duyên cho Hằng Nga, lần tặng lễ này cũng không giống như dĩ vãng là vì truy cầu Hằng Nga.

Trên thực tế hiện tại Thần Tiên có dũng khí cùng thực lực truy cầu Hằng Nga, ở Thiên Đình đã rất ít.

Bỗng nhiên lại có một đạo quang mang bay tới Nguyệt cung, ở ngoài năm trăm mét liền rơi xuống đất, sau đó đi bộ tới.

Lần này người tới, chính là Tử Vi tiên tử.

Cửa mật thất mở ra, Hằng Nga chủ động đi ra, trông thấy Tử Vi tiên tử, trên khuôn mặt tuyệt mỹ xuất hiện mỉm cười.

- Tử Vi bái kiến Hằng Nga Đạo Tổ.

Tử Vi tiên tử có chút thấp thỏm, bởi vì nàng đã biết tao ngộ của Thiên Tướng trước đó, cảm giác Hằng Nga tựa hồ thay đổi.

Hằng Nga vội vàng đi qua, kéo ngọc thủ của Tử Vi tiên tử, cười nói:

- Cái gì Đạo Tổ chứ, ngươi ta vẫn là hảo tỷ muội, trực tiếp gọi tên là được.

Tử Vi tiên tử lập tức vui mừng, thở dài một hơi:

- Ta còn cho rằng thực lực của ngươi tăng mạnh, sẽ lục thân không nhận, hì hì...

- Nha đầu chết tiệt kia, cái gì gọi là lục thân không nhận?

Hằng Nga trừng nàng một cái.

- Hằng Nga, ngươi có phải có kỳ ngộ gì hay không, sao lại đột nhiên...

Tử Vi tiên tử nói, bỗng nhiên nghĩ đến loại vấn đề này là không thể tùy tiện hỏi, chính là một loại kiêng kị của người tu đạo.

- Làm sao đột nhiên tăng lên nhiều như vậy?

Hằng Nga tự mình nói.

- Đúng đúng đúng, sao ngươi lại đột nhiên tăng lên nhiều như vậy? Ta cũng không dám tin tưởng, cũng không dám nhận ngươi, ngươi sẽ không phải bị lão quái vật nào đó đoạt xá chứ?

Tử Vi tiên tử nói.

Hằng Nga nghe vậy, trong mắt lóe lên vẻ phức tạp, lập tức nói:

- Nói đến, đều là vì Đường Tam Tạng.

- Đường Tam Tạng?

- Ừm, tên kia... Ta cũng không biết nên nói như thế nào, dù sao cũng cực kỳ thần bí, dăm ba câu của hắn, vậy mà điểm ra đạo của ta, để cho ta đi ra mê cảnh, đánh vỡ gông cùm xiềng xích, nhất phi trùng thiên.

Trong đôi mắt tuyệt mỹ như tinh không của Hằng Nga, ẩn ẩn hiện lên một tia sùng kính.

Đôi mắt đẹp của Tử Vi tiên tử phát sáng:

- Hắn lợi hại như vậy?

Thỏ ngọc ở bên cạnh, con mắt cũng nở rộ quang mang:

- Liền đại hòa thượng cướp củ cải của ta kia?

Thỏ ngọc không biết vì sao, trong lòng không hiểu ý động, cảm giác Đường Tam Tạng kia quá lợi hại, dăm ba câu, vậy mà liền để tỷ tỷ tấn cấp Đạo Tổ, thật sự là quá lợi hại, trong mắt nhịn không được xuất hiện quang mang sùng bái.

Vẻ mặt Ngô Cương thì khó chịu, cực kỳ ảo não người trợ giúp Hằng Nga muội muội tăng lên không phải mình.

- Đúng rồi, ngươi có chuyện gì không?

Hằng Nga hỏi.

Tử Vi tiên tử mới nhớ tới nhiệm vụ của mình:

- Là như vậy, Vương Mẫu để cho ta tới hỏi ngươi, muốn cùng nàng chung một chỗ hạ phàm, tới nhân gian thỉnh kinh hay không.

- Thỉnh kinh?

Hằng Nga lần nữa ngẩn ngơ:

- Vương Mẫu cũng muốn thỉnh kinh? Tử Vi, trong khoảng thời gian này có phải xảy ra chuyện gì hay không, sao Ngọc Đế muốn lấy kinh, hiện tại Vương Mẫu cũng muốn thỉnh kinh?

- Hoàn toàn chính xác phát sinh một chút sự tình, Nhân giới xuất hiện một tuyệt địa, tên là Khổ Hải, có truyền thuyết nói, nơi đó là điểm xuất phát cùng điểm cuối cùng của hết thảy, Ngọc Đế cùng Vương Mẫu, đoán chừng là bởi vì Khổ Hải.

Tử Vi tiên tử giải thích nói.

- Khổ Hải?

Hằng Nga kinh dị, trong mắt lóe lên quang mang không hiểu.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)