Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 589: Bàn Đào thịnh hội

Nhóm: TTTV

Nguồn:

-----------------

Đám người Tôn Ngộ Không cũng kịp phản ứng, chuyện trọng yếu như vậy, theo lý thuyết một chút Tiên gia thành danh hẳn là sẽ hạ phàm tọa trấn mới đúng, thế nhưng hiện tại một Thần Tiên cường đại cũng không có nhìn thấy.

- Bàn Đào thịnh hội đã bắt đầu, Ngọc Đế nói chờ Bàn Đào thịnh hội kết thúc, lại xử lý chuyện này.

Một Thiên Binh vội vàng trả lời.

- Bàn Đào thịnh hội đã bắt đầu rồi?

Đường Tăng mặt ngoài không có phản ứng gì, nhưng trong lòng có chút không thoải mái, Vương Mẫu nương nương lại không mời mình?

- Bàn Đào thịnh hội?

Đám người Tôn Ngộ Không cũng kinh hãi.

- Hiện tại là thời điểm Bàn Đào thịnh hội sao? Chẳng lẽ lão Trư ta nhớ lầm rồi?

Trư Bát Giới nghi hoặc.

- Vương Mẫu nương nương tấn thăng Đạo Tổ, sớm tổ chức thịnh hội.

Thiên Binh giải thích.

Đám người Tôn Ngộ Không minh bạch, đây là Vương Mẫu nương nương tự mình cử hành một loại yến hội chúc mừng.

- Thật muốn ăn Bàn Đào a.

Trư Bát Giới chảy nước miếng.

- Ăn cái lông, lão Tôn cũng không muốn ăn Bàn Đào lần nữa.

Tôn Ngộ Không khinh thường, hắn nghĩ tới di chứng của mình sau khi ăn Bàn Đào, bị Vương Mẫu nương nương ám toán, trong Bàn Đào có gông xiềng thần bí, khóa lại tiên căn của hắn.

Tôn Ngộ Không đã có bóng ma với Bàn Đào.

- Không phải có sư phụ sao, sợ cái gì?

Trư Bát Giới rất có lòng tin với sư phụ, coi như bị ám toán cũng không sợ, sư phụ khẳng định có thể giải loại gông xiềng thần bí kia.

- Đúng đúng, lão Ngưu ta còn chưa từng nếm qua Bàn Đào.

Ngưu Ma Vương lầm bầm.

Lục Nhĩ Mi Hầu vò đầu bứt tai, cũng muốn nếm thử Bàn Đào, trên thực tế hắn rất bội phục Tôn Ngộ Không, cũng dám đại náo Thiên cung, mặc dù bản lãnh của hắn không yếu hơn Tôn Ngộ Không bao nhiêu, nhưng thật bảo hắn đại náo Thiên cung, hắn lại không dám.

Các đồ đệ cãi lộn, muốn lên trời, đi tham gia Bàn Đào thịnh hội.

Đường Tăng thì đi về phía biển cả, trong thoáng chốc, hắn tựa hồ thấy được biển cả trên Địa Cầu, bãi cát mỹ lệ.

Nếu tới mấy cái ghế dựa trên bãi cát, nơi này sẽ càng giống bờ biển trên Địa Cầu.

Ngồi xổm xuống, Đường Tăng đưa tay luồn vào trong nước biển, lập tức một cỗ lực lượng kỳ dị theo cánh tay tràn ngập đến toàn thân, phong ấn pháp lực của hắn.

Thậm chí ngay cả ý chí cũng bị trấn áp, khó mà phát huy toàn bộ lực lượng.

Cái này khiến Đường Tăng chấn kinh, Khổ Hải này quá quỷ dị, nước biển lại có thể khiến người ta mất đi pháp lực, ngay cả ý chí cũng không thể tránh được.

Sau đó hắn lại tế ra một kiện pháp bảo, ném tới mặt biển, kết quả pháp bảo trực tiếp hạ xuống, rơi vào trong biển, không cách nào bay ra xa, pháp lực trên đó trực tiếp biến mất.

Sau đó hắn lại tế ra mấy món pháp bảo, đều như thế, có một cỗ lực lượng kỳ dị ngăn cản pháp bảo phát huy lực lượng.

Lúc này nơi xa có một con chim lớn bay tới, vừa tới trên không Khổ Hải, đột nhiên hốt hoảng vỗ cánh, mắt thấy muốn rơi xuống, bất quá nó chưởng khống cân bằng rất nhanh, lần nữa bay lên, nhưng tốc độ giảm mạnh, vội vàng xoay người bay ra phiến khu vực này.

Đường Tăng ngạc nhiên, càng thêm xác định vùng biển này có gì đó quái lạ, tựa hồ cấm hết thảy đồ vật có pháp lực phi hành ở trên không nó.

Mốn phi hành cũng được, nhất định phải có cánh, mượn nhờ lực cản khí lưu đến phi hành.

Thời điểm ở bên bờ, chỉ tiếp xúc với nước biển mới có thể chịu ảnh hưởng, một khi tiến vào trong biển, ngay cả ở không trung cũng sẽ chịu ảnh hưởng.

Có thể suy ra, dù là Đạo Tổ, ở nơi này cũng không cách nào phi hành, sẽ mất đi pháp lực, nơi này cực kỳ khủng bố.

- Ngao...

Bỗng nhiên nơi xa truyền đến gầm thét, chỉ thấy một mãng xà to lớn lăn lộn, cuốn lên sóng biển, đang đuổi giết một hải ngư to lớn.

Đường Tăng kinh nghi, cự mãng kia lại là Thông Thiên Yêu Mãng trước đó đào tẩu.

Đồng thời, tốc độ của Thông Thiên Yêu Mãng rõ ràng giảm mạnh, nhìn qua tựa hồ chỉ có tốc độ của tiểu yêu cấp 10.

Rất hiển nhiên, ở trong biển này, không chỉ pháp lực biến mất, ngay cả lực lượng của thân thể cũng bị áp chế đến thấp nhất.

E là cho dù Đạo Tổ tiến vào trong biển, cũng không cách nào phát huy ra thực lực của Thiên Tiên, quá tàn khốc.

Hơn nữa nơi này tựa hồ còn có thể che đậy khí tức, trước đó Đường Tăng liền phát hiện không cách nào cảm ứng được khí tức của Thông Thiên Yêu Mãng, nguyên lai là bởi vì nó tiến vào trong Khổ Hải.

Cũng không biết là rơi vào hay cố ý đi vào, bất quá Thông Thiên Yêu Mãng thuộc về loài rắn, trong nước cũng có thể phát huy thực lực, hoàn toàn không lo lắng bị chết đuối.

Đường Tăng nhíu mày, xem ra cửa này không dễ vượt qua a, thậm chí cửa này rất có thể là lần gian nan nhất từ khi hắn đi thỉnh kinh.

Đường Tăng lấy ra một kiện pháp bảo, lần này hắn không có kích hoạt pháp bảo, trực tiếp nó ném vào biển cả.

Kết quả pháp bảo hóa thành quang mang, trong nháy mắt biến mất trong tầm mắt.

Cái này khiến ánh mắt Đường Tăng sáng lên:

- Có lẽ nơi này chỉ cấm chỉ pháp lực, nhưng ở trên bờ dùng lực lượng thân thể, lại có thể ném đồ vật ra rất xa, ở trên bờ vẫn có thể phát huy lực lượng của thân thể.

Cuối cùng Đường Tăng lại tiến vào trong biển, lấy thân thử hiểm, hắn phát hiện, ý chí của mình vẫn có thể sử dụng, chỉ là bị trấn áp quá nhiều, đoán chừng uy lực trăm không còn một.

Dù vậy, hắn cũng hơi yên tâm, tối thiểu mình vẫn có chút ưu thế.

Ở trong biển hoặc ở trên mặt biển đều sẽ mất pháp lực, nhưng đây chỉ là lâm thời, chỉ cần lên bờ, lập tức có thể khôi phục.

- Sư phụ, làm sao bây giờ?

Tiểu Bạch Long hỏi.

- Ngồi thuyền đi qua.

Đường Tăng trả lời, chỉ có thể như thế, cũng không thể bơi qua nha.

Dừng một chút, hắn lại nói:

- Trước không vội, vi sư đi Thiên Đình một chuyến.

- Sư phụ, con cũng muốn đi.

Ánh mắt Trư Bát Giới sáng rực, vội vàng kêu lên.

- Con cũng đi.

- Còn có con...

Ngưu Ma Vương cùng Lục Nhĩ Mi Hầu cũng mở miệng.

- Các con ở nơi này chờ, vi sư đi một chút sẽ trở lại.

Đường Tăng liếc mấy đồ đệ một chút, sau đó thân thể hóa thành quang mang biến mất.

- Ai...

- Bàn Đào của ta...

Ngưu Ma Vương kêu thảm, con muốn nhân cơ hội nếm thử Bàn Đào a.

...

Đường Tăng thân hóa quang mang bay lên trời, tìm con đường tiến vào Thiên Đình, sau đó bước vào, sau một khắc hắn trực tiếp thuấn di, xuất hiện ở bên ngoài Nam Thiên môn.

Mấy Thiên Binh Thiên Tướng trông coi Nam Thiên môn, nhìn thấy Đường Tăng đột nhiên xuất hiện, lập tức bị dọa đến trường thương trong tay rơi xuống đất, sắc mặt đại biến.

- Đường Tam Tạng...

Một Thiên Tướng quái khiếu.

Đường Tăng không để ý đến những Thiên Binh Thiên Tướng này, thuấn di trực tiếp tiến vào Nam Thiên môn, thẳng đến Dao Trì cung.

...

Trong khoảng thời gian này Thiên Đình lại phát sinh một chuyện lý thú, Bàn Đào thịnh hội tới gần, Ngọc Đế hạ chỉ để Hằng Nga ở trong Bàn Đào thịnh hội múa một bản.

Kết quả Hằng Nga không thèm để ý, tiếp tục bế quan, để Ngọc Đế giận tím mặt, nhưng cuối cùng Ngọc Đế vẫn không có làm gì, tính toán đợi Hằng Nga xuất quan lại cùng nàng tính sổ sách.

Lúc này, Dao Trì cực kỳ náo nhiệt, ngồi đầy tiên thần, quảng trường lớn như vậy đã ngồi kín mít, Tiên Vụ lượn lờ, có tiên nữ nhẹ nhàng nhảy múa, tiếng ca êm tai.

Các lộ Tiên gia thành danh châu đầu ghé tai, trên bàn trước mặt trưng bày các mỹ thực nổi danh Tiên giới, mà trên bàn các Tiên gia thành danh càng có một Bàn Đào lớn cỡ cái bát, phát ra tiên quang.

- Chúc mừng Vương Mẫu chứng được Đại Đạo!

- Chúc mừng Vương Mẫu chứng đạo thành tổ, giương thần uy của Thiên Đình ta!

- Chúc mừng Vương Mẫu tu vi tiến nhanh, thọ cùng trời đất!

Phía dưới từng Thần Tiên mở miệng chúc mừng, Vương Mẫu nương nương mỉm cười gật đầu, hàm súc mà cao quý không tả nổi.

Ngọc Đế cũng mãn ý nhìn chúng tiên phía dưới, hai người sóng vai mà ngồi, bọn hắn là người thống trị cao nhất của Tam giới, Ngọc Hoàng Đại đế cùng Vương Mẫu nương nương.

Bỗng nhiên Ngọc Đế tựa hồ cảm giác mình bị thăm dò, bỗng nhiên ngẩng đầu, lại không có nhìn thấy gì cả.

- Ngọc Đế sao vậy?

Vương Mẫu nghi ngờ nói.

- A, không có gì.

Ngọc Đế mỉm cười, cảm giác mình quá nghi thần nghi quỷ, người nào sẽ lớn mật như thế, dám thăm dò Tam giới chí tôn?

Vương Mẫu cười cười, quay đầu nhìn về phía dưới, bỗng nhiên thân thể mềm mại của nàng cứng đờ, bởi vì nàng nhìn thấy, ở một vị trí, Thần Tiên trước đó chẳng biết lúc nào biến thành một tên hòa thượng.

Mà hòa thượng kia, đang cầm Bàn Đào nhẹ nhàng vuốt ve, như vuốt ve da thịt của tình nhân.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)