Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 582: Dương Thiền đuổi ngược Đường Tăng

Nhóm: TTTV

Nguồn:

-----------------

Núi lớn tăng áp lực, ầm ầm đè xuống, trực tiếp ép chặt Nhị Lang Thần.

Mặt đất phía dưới sụp đổ, xuất hiện từng khe nứt to lớn, cuối cùng thậm chí tạo thành một hố sâu khổng lồ.

Núi lớn vừa vặn đáp xuống hố sâu, gắt gao trấn áp Nhị Lang Thần ở phía dưới.

Sau khi ngọn núi kia hạ xuống, lại khép chặt, cả ngọn núi hoà hợp, chỉ để lại một hẻm núi tung hoành hơn ngàn dặm.

- Ngô?

Tôn Ngộ Không thấy cảnh này, lập tức giật nảy mình:

- Đây không phải Ngũ Chỉ sơn trấn áp lão Tôn sao?

- Đây không phải ngọn núi trấn áp lão Ngưu ta sao?

Ngưu Ma Vương cũng kinh hãi, lúc trước hắn khiêng Hỏa Diệm sơn xông lên Thiên Đình, bị Như Lai Phật Tổ trấn áp, cũng là dùng chiêu này.

Bất quá phương thức trấn áp Ngưu Ma Vương, là trực tiếp hóa Hỏa Diệm sơn thành Ngũ Chỉ sơn.

- Phá!!!

Trong hạp cốc, Nhị Lang Thần gầm thét, bộc phát thần uy, đất rung núi chuyển, núi cao vạn trượng sinh ra từng khe lớn, như mạng nhện lan tràn ra bốn phương tám hướng, mắt thấy sẽ nổ tung.

Nhưng chữ Trấn trên Ngũ Chỉ sơn phát sáng, gắt gao định trụ Ngũ Chỉ sơn, quang mang chiếu rọi, khe lớn bị Nhị Lang Thần tách ra nhanh chóng khép lại, trọng lượng của Ngũ Chỉ sơn cũng gia tăng.

Ngũ Chỉ sơn nguyên bản sắp bị Nhị Lang Thần đẩy lên lại hạ xuống, ép tới Nhị Lang Thần nằm rạp, từng khe hở khép lại, chỉ để lại một lỗ thủng nho nhỏ ở chỗ Nhị Lang Thần, để một cánh tay cùng đầu của Nhị Lang Thần lộ ra ngoài.

- Ghê tởm!!!

Nhị Lang Thần tức giận, cảm giác Đường Tăng nhục nhã hắn, vậy mà trấn áp hắn ở nơi này.

Nhưng trong lòng hắn cũng cực kỳ chấn kinh, từng có lúc, Đường Tăng đối mặt hắn chỉ có thể dựa vào thuấn di xuất quỷ nhập thần tránh né.

Nhưng lúc này mới qua bao lâu? Đường Tăng đã có thể dễ như trở bàn tay đánh bại hắn, thậm chí có thể trấn áp hắn.

Đường Tăng bây giờ, mặc dù tu vi mới cấp 54, tương đương với Tiên Đế trung kỳ mà thôi, nhưng cộng thêm ý chí cao tới 22 điểm, liền kinh khủng.

Mặc dù vẫn không bằng Như Lai Phật Tổ lúc trước, nhưng sẽ không kém bao nhiêu, mặc dù Nhị Lang Thần đã là nửa bước Đạo Tổ, cũng vẫn bị trấn áp.

Chữ Trấn kia là ý chí của Đường Tăng biến thành, ý chí đạt tới 22 điểm, có thể rời Đường Tăng trường tồn, thậm chí coi như Đường Tăng vẫn lạc, ý chí vẫn tồn tại như cũ.

Đồng thời, theo ý chí của Đường Tăng tăng lên, uy năng chữ kia cũng sẽ tùy theo tăng lên, đây chính là chỗ thần kỳ của ý chí.

- Ca...

Dương Thiền nguyên bản đang xem náo nhiệt, thấy Dương Tiễn bị trấn áp, lập tức lo lắng.

- Thiện tai thiện tai, ba con mắt, ngươi sát tính quá nặng, trước tỉnh táo một đoạn thời gian đi, ngô, trấn áp ngươi năm trăm năm a.

Đường Tăng nói.

- Ngươi dám!

Nhị Lang Thần giận dữ, ra sức giãy dụa, trước đó hắn còn có thể đẩy núi lớn lên, nhưng hiện tại núi lớn này không nhúc nhích tí nào, để trong lòng hắn rung động.

Phải biết, lấy thực lực của hiện tại hắn, đừng nói một ngọn núi lớn, coi như non nửa Nhân giới hắn cũng có thể nâng lên.

Nhưng ngọn núi này tựa như bầu trời, căn bản không thể rung chuyển.

Tôn Ngộ Không cùng Ngưu Ma Vương nghe vậy, lập tức hưng phấn.

- Năm trăm năm? Tốt tốt tốt, sư phụ, liền trấn áp ba con mắt năm trăm năm, để hắn cũng nếm thử cảm giác lúc lão Tôn bị trấn áp.

Tôn Ngộ Không hưng phấn nói.

Tôn Ngộ Không phát hiện, mình càng ngày càng sùng bái sư phụ, mặc dù lúc trước thời điểm bái sư cảm thấy sư phụ rất nhỏ yếu, nhưng hắn một mực tin tưởng sư phụ sẽ không đơn giản.

Bây giờ sư phụ quả nhiên đã trưởng thành đến ngay cả mình cũng phải nhìn lên.

Có thể để cho Tôn Ngộ Không sùng bái, Đường Tăng là người thứ nhất.

- Ha ha, sư phụ lợi hại, vậy liền trấn áp ba con mắt năm trăm năm, để ba con mắt cũng nếm thử tư vị bị trấn áp.

Ngưu Ma Vương cũng cao hứng kêu to, hắn lúc trước bị Như Lai Phật Tổ trấn áp, mặc dù không tới năm trăm năm, lại bị đại hỏa của Hỏa Diệm sơn thiêu đốt rất dằn vặt.

Dương Thiền nghe vậy, lập tức lo lắng, bay đến trước mặt Đường Tăng nói:

- Các ngươi đánh xong rồi, nhanh thả anh ta ra đi.

- Cái này...

Đường Tăng có chút chần chờ, trong khoảng thời gian này Nhị Lang Thần quá phiền, luôn đến đánh lén nàng, muốn đòi lại chịu thiệt, tổn hại, bất lợi ở Côn Luân Tiên cảnh.

Ngộ nhỡ thả đối phương lại tới quấy rối, cũng không phải một ý kiến hay.

- Các ngươi chỉ là đánh chơi mà thôi, cần gì chăm chú như thế? Thả anh ta ra đi.

Dương Thiền bỗng nhiên ôm cánh tay của Đường Tăng nũng nịu.

Mặc dù hiện tại Đường Tăng đã là thân nữ nhi, nhưng tâm vẫn là nam nhân, bị hành vi của Dương Thiền làm cho toàn thân tê dại, có chút không chịu đựng nổi.

- Được a, chỉ cần hắn nhận thua, ta liền thả hắn.

Đường Tăng vẫn rất cho Dương Thiền mặt mũi, nguyên bản hắn dự định để Nhị Lang Thần tỉnh táo một đoạn thời gian, hoặc là giống Tôn Ngộ Không ở dưới Ngũ Hành sơn hối lỗi năm trăm năm.

Dương Thiền vui mừng, vội vàng lớn tiếng nói:

- Ca, ngươi nhanh nhận thua đi, nhận thua liền có thể ra.

Mặc dù cách xa nhau mấy ngàn dặm, nhưng thanh âm của nàng vẫn truyền vào trong tai Dương Tiễn.

- Không có khả năng!

Dương Tiễn gầm thét, hắn là Hiển Thánh Chân Quân, làm sao có thể nhận thua!

- Vậy ở đó hối lỗi năm trăm năm đi.

Đường Tăng không quan trọng nói.

- Ba con mắt, ngươi chậm rãi hưởng thụ đi, đối với Thần Tiên mà nói, năm trăm năm chỉ nháy mắt liền qua.

Tôn Ngộ Không cười trên nỗi đau của người khác nói.

- Trong nháy mắt liền qua, nếu ngươi cảm thấy thời gian quá ngắn, có thể để sư phụ gia tăng năm trăm năm.

Ngưu Ma Vương cũng bỏ đá xuống giếng.

- Ba con mắt, chúng ta có rảnh sẽ tới cho ngươi ăn, cho ngươi một quả chuối tiêu.

Trư Bát Giới cũng cười nói, ném một cái chuối tiêu vào sơn cốc.

- Các ngươi ngậm miệng!

Dương Thiền bất mãn, trừng hai người một chút, sau đó lại nũng nịu với Đường Tăng:

- Ngươi không nên chấp nhặt với ca ca ta, ca ca ta là chết sĩ diện, thả hắn ra đi.

- Chỉ cần ngươi có thế để cho hắn nhận thua, ta liền thả hắn ra.

Đường Tăng nói.

- Thế nhưng...

- Chuyện này không có chỗ thương lượng.

Đường Tăng không thể nghi ngờ nói.

- Ngươi...

Dương Thiền tức giận đến dậm chân, chu miệng nhỏ, mặt mũi không cao hứng, trừng mắt nhìn Đường Tăng.

Dương Thiền rất tinh tường, muốn để Dương Tiễn chính miệng nhận thua, đây tuyệt đối còn khó hơn giết hắn.

Bỗng nhiên Dương Thiền cười lấy lòng nói:

- Ngươi chăm chú như vậy làm gì chứ, chỉ là một lần tỷ thí mà thôi.

- Đây là sự tình giữa nam nhân, ngươi không cần quản, ca ca của ngươi chỉ là bị trói buộc hành động, nhưng vẫn có thể tu luyện. Huống hồ nam nhân một lời cửu đỉnh, có thể nào tuỳ tiện thu hồi?

Đường Tăng kiên quyết nói.

- Nam nhân nam nhân, hiện tại ngươi là nữ nhân có được hay không?

Dương Thiền bĩu môi.

Lập tức, sắc mặt Đường Tăng âm trầm xuống, cực kỳ tức giận, Dương Thiền nói đến điểm đau nhức của nàng (hắn) rồi.

Dương Thiền vội vàng ôm cánh tay Đường Tăng nũng nịu:

- Ta nói đùa thôi, ở trong lòng ta, ngươi vĩnh viễn là nam nhân đỉnh thiên lập địa.

- Thật?

Đường Tăng mặt mày hớn hở, mừng rỡ nhìn Dương Thiền.

- Ừm.

Trong mắt Dương Thiền lóe lên thần sắc ranh mãnh, thẹn thùng nói:

- Kỳ thật, người ta để ý ngươi rất lâu rồi...

Đường Tăng kích động nhìn Dương Thiền.

Mặc dù Dương Thiền sống hơn ngàn năm, nhưng làm Thần Tiên, nàng vẫn như thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi, lộ ra thanh xuân tịnh lệ, mỹ lệ đáng yêu.

Hiện tại Dương Thiền ở trước mặt người khác chính miệng thổ lộ với mình, để Đường Tăng kích động cơ hồ muốn choáng váng.

Nhưng sau một khắc, Đường Tăng lập tức chán nản, bởi vì hắn nhớ ra, bây giờ mình không phải nam nhân, không có cái kia của nam nhân, coi như Dương Thiền nguyện ý hiến thân cho mình, mình cũng không cách nào hưởng thụ.

Thật sự là một hiện thực buồn bực, Đường Tăng cảm giác không muốn sống nữa.

Dương Thiền thấy Đường Tăng nguyên bản hưng phấn, đột nhiên lại cảm xúc thấp xuống, tựa hồ biết ý nghĩ của Đường Tăng, vội vàng an ủi:

- Ngươi đừng nản chí, ngươi lợi hại như vậy, về sau nhất định có thể tìm về nhục thân của mình, đến lúc đó chẳng phải có thể khôi phục thân nam nhân sao?

Nói xong câu đó, Dương Thiền tựa hồ mới ý thức tới hàm nghĩa của câu nói này, gương mặt xinh đẹp lập tức đỏ bừng.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)