Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 566: Ý kiến hay, bố cục cùng an bài!

Nhóm: TTTV

Nguồn:

-----------------

Kỳ thật nàng cũng muốn khống chế hai thị nữ giống như những Tiên Đế kia, nhưng nghĩ lại, dù sao hai thị nữ không có bao nhiêu uy hiếp, coi như đến lúc đó các nàng phản chiến, cũng ảnh hưởng không lớn.

Trái lại, nếu hai thị nữ có thể ngoan ngoãn, hắn cũng không để ý thật thu hai thị nữ ở bên người.

Cũng không phải hắn muốn lên hai thị nữ này, mà là cảm thấy hai Tiên Đế kia trong thực chất xem mình như thị nữ, không có quá nhiều tham vọng.

Thời điểm Bình nhi cùng Nhược nhi rất nhỏ yếu liền là thị nữ, cho dù bây giờ đã là Tiên Đế, trong lòng vẫn xem mình như thị nữ.

Dạng thị nữ này, sau khi nô dịch, không có nhân cách của mình, sẽ thật đáng tiếc.

...

Đường Tăng một đường bay qua, rất nhiều tài nguyên chỉ thuộc về Côn Luân Tiên cảnh đều bị vơ vét hầu như không còn, không có lưu lại chút nào.

Mà lúc này, tàng bảo khố của Côn Luân tiên môn rốt cục có người phát hiện bị trộm, một Đạo Tổ tự mình tiến vào bảo khố, muốn lấy một bảo vật.

Nhưng sau khi Đạo Tổ này tiến vào bảo khố, lại trợn mắt hốc mồm phát hiện, bảo khố nguyên bản chất đầy bảo vật trở nên rỗng tuếch, như một tiểu thế giới hoang vu.

Đừng nói Tiên tinh thần dược, ngay cả một tảng đá cũng không còn lại.

Càng làm cho Đạo Tổ kia trợn mắt hốc mồm là, ngay cả những kệ hàng đặt bảo vật cũng bị dọn đi, người trộm bảo thật là phát rồ, để cho người ta trợn mắt líu lưỡi.

- Là ai?

Đạo Tổ này tên là Trần Hoành vô cùng phẫn nộ.

Phải biết, bảo vật trong bảo khố này, chính là toàn bộ Côn Luân tiên môn góp nhặt vô số năm mới tụ tập được, là nội tình của toàn bộ Côn Luân tiên môn.

Những tư nguyên này, đủ để bồi dưỡng vô số Tiên binh Tiên tướng, thậm chí có thể nuôi dưỡng rất nhiều Tiên Đế cùng Đạo Tổ.

Chỉ cần thiên phú đầy đủ, thời gian đầy đủ, có tài nguyên khổng lồ như vậy, tấn cấp Đạo Tổ cũng không phải mộng tưởng.

Nhưng bây giờ những bảo vật này biến mất toàn bộ, bị đánh cắp, một mảnh vụn lỏng cũng không có để lại.

- Oanh!

Trần Hoành Đạo Tổ bạo tẩu, xông ra đại môn bảo khố, trực tiếp xách hai thủ vệ lên:

- Trước đó ai tới qua bảo khố?

- Đạo Tổ tha mạng...

- Tha mạng...

Hai Tiên Đế thủ vệ kinh hãi thất sắc, cảm thấy sát ý của Trần Hoành Đạo Tổ.

- Bản tọa hỏi các ngươi, trước đó có ai tới qua bảo khố?

Trần Hoành Đạo Tổ giận dữ hét.

- Phu... Phu nhân...

Một Tiên Đế vội vàng trả lời:

- Trước đây phu nhân đến thị sát bảo khố, nói... sau khi chưởng môn đến, có thể cầu hắn một kiện bảo vật.

- Phu nhân? Diên Nhi muội muội?

Trần Hoành Đạo Tổ nhíu mày, cuối cùng vẫn không có giết chết hai Tiên Đế này, bởi vì Tiên Đế ngay cả ở thế lực như Côn Luân tiên môn cũng là trụ cột vững vàng, số lượng không quá nhiều.

- Đúng, trước đó phu nhân nói, chúng ta thủ hộ bảo khố có công...

Một Tiên Đế khác cũng nơm nớp lo sợ mở miệng:

- Nếu Đạo Tổ cảm thấy không được, chúng ta cũng không cần bảo vật...

- Các ngươi còn muốn bảo vật?

Trần Hoành Đạo Tổ giận dữ, vung tay đánh hai Tiên Đế trọng thương:

- Hiện tại bảo khố đã trống không, cái gì cũng không còn.

- Cái gì...

Sắc mặt hai Tiên Đế đại biến.

- Đây không có khả năng, trước đó phu nhân đã từng đến thị sát qua.

Một Tiên Đế không tin.

- Là thật, phu nhân tự mình đến qua, tuyệt sẽ không sai.

Một Tiên Đế khác cũng mở miệng.

Trần Hoành có chút không tin, sao phu nhân lại trộm bảo khố nhà mình?

- Hỗn trướng, các ngươi canh giữ ở nơi này, vậy mà không biết bảo khố bị trộm khi nào?

Trần Hoành gầm thét.

- Đạo Tổ thứ tội, chúng ta thật không biết a.

Hai Tiên Đế run rẩy, bảo khố liên lụy quá lớn, bọn hắn đảm đương không nổi a.

...

Mà lúc này, Trần Diên Nhi bị Đường Tăng đoạt xá, ở mặt ngoài có thể thấy được tài nguyên bị cướp đoạt không còn, rốt cục gây nên vô số người của Côn Luân Tiên cảnh chú ý, vội vàng ẩn nấp, tiến đến nơi ở của Hoắc Thiên Nguyên.

Trên không trung, quang mang xẹt qua trường không, Trần Diên Nhi lấy tiên thức tìm kiếm ở trong không gian tùy thân, quét hình đồ vật nàng đạt được từ trong bảo khố.

Rất nhanh, một bầu rượu xuất hiện ở trong tay nàng, cái bầu rượu này óng ánh sáng long lanh, chỉ là bình liền giá trị phi phàm, còn muốn trân quý hơn Tiên tinh.

Từ trong bình lan tràn ra mùi rượu, mùi thơm kinh người, chỉ ngửi đã tựa hồ như dẫn người ta lâm vào trong cảnh giới ngộ đạo, cực kỳ khủng bố.

Nếu từ bên ngoài nhìn vào, cái này tựa hồ là một bình rượu giá trị vô hạn, uống một ngụm liền có thể để cho người ta đốn ngộ, thu hoạch to lớn.

Nhưng người chân chính biết danh tự của bầu rượu này, tuyệt đối sẽ kính nhi viễn chi, bởi vì bầu rượu này có một danh tự cực kỳ dọa người... Tán Đạo Tiên Tửu!

Loại rượu này, sau khi uống, sẽ lâm vào một loại trạng thái quỷ dị, rất tương tự. đốn ngộ

Nhưng nằm trong loại trạng thái này, lại sẽ không đốn ngộ, lại càng không có thu hoạch, ngược lại Đạo Quả sẽ trong lúc vô tình bị tan rã, tu vi bị chém rụng, là bảo vật đối phó cường giả Đạo Tổ cảnh tốt nhất.

Tục truyền, ngay cả Thánh cảnh cũng sẽ có ảnh hưởng, bất quá dưới tình huống bình thường gần như không có khả năng dùng để đối phó cường giả Thánh cảnh, bởi vì Thánh Nhân ý chí của cường giả Thánh cảnh quá kinh khủng, có thể sớm phát giác.

Khóe miệng hơi vểnh lên, Trần Diên Nhi thu hồi bầu rượu, hóa thành quang mang biến mất ở chân trời.

Không bao lâu, nàng đi tới chủ điện của Côn Luân tiên môn: Côn Luân điện!

Nơi này là nơi ở của nhiều đời chưởng môn nhân Côn Luân tiên môn, cũng từng là nơi ở của Trần Diên Nhi.

- Phu nhân.

Hộ vệ nhìn thấy Trần Diên Nhi, vội vàng cung kính hành lễ.

Trần Diên Nhi hòa ái cười một tiếng, sau một khắc đôi mắt nàng bộc phát ra ánh sáng chói lòa, ý chí kinh khủng trong nháy mắt xâm nhập tâm linh của hai hộ vệ Huyền Tiên đỉnh phong, khống chế bọn hắn.

Mỉm cười, quang mang trong mắt thu lại, Trần Diên Nhi chậm rãi đi vào Côn Luân điện.

Mà hai hộ vệ kia lại giống như trước đó, không có bất kỳ biến hóa nào, nhìn không ra một chút khác biệt.

Tiến vào Côn Luân điện, Trần Diên Nhi lại gặp được vài hạ nhân, phần lớn là nam tính, chí ít Kim Tiên đỉnh phong, đại bộ phận đều là Huyền Tiên.

Thậm chí ngay cả hạ nhân Tiên Đế cảnh cũng có, là nô bộc nuôi từ nhỏ, đi theo chủ nhân chung một chỗ mạnh lên, bây giờ vẫn đi theo.

Ngoài ra còn có một số nữ tử, bất quá nữ tử ở nơi này dung mạo phần lớn rất phổ thông, không tính quá đẹp, phàm là nữ tử mỹ lệ, cơ hồ đều bị kéo đi, tựa như Y Nhi trước đó.

Có thể nghĩ, lúc trước tâm tư đố kị của Trần Diên Nhi mãnh liệt bực nào.

Cho dù không yêu Hoắc Thiên Nguyên, nhưng cũng không muốn để nữ nhân xinh đẹp tiếp xúc Hoắc Thiên Nguyên, lo lắng địa vị chưởng môn phu nhân của mình bị uy hiếp.

Trần Diên Nhi một đường bước đi, trên đường, phàm là người gặp được lạc, toàn bộ lấy ý chí kinh khủng xâm nhập tâm linh, khống chế đối phương.

Một đường đi qua, đã để rất nhiều người phản chiến, thần không biết quỷ không hay.

- Chưởng môn đang làm cái gì?

Trần Diên Nhi cuối cùng lại khống chế một lão giả Tiên Đế sơ kỳ, lão giả này là lão quản gia của Côn Luân điện, phụ trách quản lý việc vặt của Côn Luân điện.

- Bẩm phu nhân, chưởng môn đang luyện đan, nói là muốn chữa thương cho phu nhân.

Lão giả cung kính nói.

- Ừm, chưởng môn có lòng.

Trần Diên Nhi mỉm cười nói:

- Chưởng môn tốt với Diên Nhi như vậy, Diên Nhi cảm thấy, dứt khoát để hắn giao chức chưởng môn cho Diên Nhi, ngươi nói chủ ý này như thế nào?

- Ý kiến hay!

Lão giả vội vàng trả lời:

- Lão bộc đi an bài ngay.

Nói xong liền nhanh chóng rời đi.

Mà Trần Diên Nhi thì nhếch miệng cười gằn, đi đến mật thất mà Hoắc Thiên Nguyên bế quan.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)