Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 559: Nương làm như vậy cũng là vì tốt cho ngươi

Nhóm: TTTV

Nguồn:

-----------------

- Phu nhân, không thể...

Bình nhi hét lớn, muốn ngăn cản.

Nhưng Đường Tăng nơi nào sẽ nghe nàng? Trực tiếp buông tay, quang cầu kinh khủng kia trong nháy mắt xuyên qua trường không, bắn về phía Tiên Đế chạy trốn, tốc độ nhanh đến Đường Tăng cũng khó mà bắt giữ.

- Không...

Tiên Đế kia đã chạy ra vạn dặm hoảng sợ gần chết.

- Oanh...

Quang cầu kinh khủng chớp mắt liền đến, phát sinh nổ lớn kinh khủng, núi lớn ở phụ cận đều tung bay.

Xa xa rất nhiều Tiên dân đều khiếp sợ nhìn qua, không biết là cường giả nào chiến đấu.

Sau khi sóng xung kích trôi qua, địa phương kia hiển lộ ra, lại phát hiện Tiên Đế kia hoàn hảo không chút tổn hại, bị một đạo quang mang bảo vệ.

Con ngươi của Đường Tăng co rụt lại.

- Bạch!

Một thân ảnh chớp mắt xuất hiện ở bên người Tiên Đế kia, chính là Hoắc Tuấn Đạo Tổ.

- Đa tạ Đạo Tổ cứu mạng.

Tiên Đế kia cảm kích hành lễ.

Hoắc Tuấn khẽ gật đầu, nghi ngờ nhìn về phía mẫu thân của mình.

Trần Diên Nhi nhíu mày, sau đó quay người tiến vào trong phủ, Bình nhi vội vàng đuổi theo.

Bọn người Nhược nhi nghe động tĩnh phía bên ngoài, vội vàng đuổi ra, lại nhìn thấy phu nhân mặt không thay đổi đi tới, vội vàng hành lễ.

- Phu nhân, bên ngoài xảy ra chuyện gì?

Nhược nhi nghi ngờ nói.

- Không có việc gì.

Trần Diên Nhi cười nói, đi vào trong đình viện rộng rãi.

Nơi này cầu nhỏ nước chảy, muôn hoa đua thắm khoe hồng, có mây mù phiêu miểu, cảnh sắc cực kỳ mỹ lệ.

Trần Diên Nhi đến trong lương đình ngồi xuống, quay đầu nhìn về phía Nhược nhi:

- Y Nhi đâu? Bảo nàng tới.

- Vâng, phu nhân.

Nhược nhi quay người rời đi, rất nhanh liền mang theo Y Nhi trở về.

- Y Nhi bái kiến phu nhân.

Y Nhi hành lễ nói.

- Y Nhi, ngươi biết khiêu vũ không?

Trần Diên Nhi hỏi.

- Học qua một chút.

- Vậy thì tốt, nhảy cho ta xem xem.

Trần Diên Nhi gật đầu.

Y Nhi cung kính hành lễ, sau đó thân hình lắc lư, nhẹ nhàng nhảy múa, bờ eo thon vặn vẹo, để Đường Tăng động tâm không thôi.

Đáng tiếc hiện tại thân thể của mình là nữ tính, nếu không hắn thật muốn đi qua ôm lấy tiểu mỹ nữ kia yêu thương một phen.

- Mẫu thân!

Bỗng nhiên một thanh âm bất mãn truyền đến, Hoắc Tuấn mặt lạnh đi đến, vừa thấy được Trần Diên Nhi liền nói:

- Mẫu thân, vì sao ngài giết Trần Khoan cùng Trần Trùng?

Trần Diên Nhi mắt không chớp nhìn Y Nhi nhảy múa, không để ý đến Hoắc Tuấn.

- Mẫu thân, tại sao ngài có thể giết bọn hắn? Cho dù bọn hắn có sai, cũng tội không đáng chết? Bọn hắn nói thế nào cũng là cường giả Tiên Đế, chết một cái thiếu một cái.

Hoắc Tuấn cực kỳ không hiểu, liếc nhìn Y Nhi khiêu vũ, tiếp tục nói:

- Còn nữa, trước đó ta nghe nói ngài đánh Thiên Đình Lữ Động Tân, tại sao ngài có thể như vậy? Ngài không biết...

- Ba!

Trần Diên Nhi bỗng nhiên tát qua, đánh mặt Hoắc Tuấn sưng lên.

- Mẫu thân, ngài... Vì sao đánh con?

Hoắc Tuấn bị đánh mộng, khiếp sợ nhìn mẹ của mình, từ trước đến nay mẫu thân chưa bao giờ đánh mình a.

- Ngươi đứa con bất hiếu này, lão nương làm gì còn cần ngươi đến giáo huấn? Lão nương đánh chết ngươi!

Trần Diên Nhi nhào tới quyền đấm cước đá.

- Mẫu thân tha mạng...

- Ngay cả chuyện của lão nương cũng dám quản, cánh ngươi cứng cáp rồi đúng không?

Bàn tay của Trần Diên Nhi gào thét, níu lấy cổ áo Hoắc Tuấn mà tát.

- Ba ba ba...

Mặt của Hoắc Tuấn bị đánh sưng lên, nhưng hết lần này tới lần khác không dám né tránh, bởi vì nữ nhân này là mẹ của mình a.

- Trưởng thành xương cốt cứng rắn rồi đúng không? Có phải cảm thấy mình đã là Đạo Tổ liền không cần lão nương rồi hay không? Có phải cảm thấy mình rất lợi hại, lão nương làm cái gì cũng dám quản, lão nương đánh không chết ngươi!

Trần Diên Nhi đánh tới tay đau nhức, mới đá Hoắc Tuấn một cước, đá hắn bay ra ngoài.

- Mẫu thân tha mạng, hài nhi không dám, không dám nữa...

Hoắc Tuấn bị dọa đến trực tiếp quỳ xuống, thật bị dọa sợ, chưa bao giờ thấy mẫu thân nổi giận như thế.

Bình nhi cùng Nhược nhi cũng bị dọa sợ, thậm chí Y Nhi đang khiêu vũ sắc mặt cũng trắng bệch tránh đi xa xa, lo lắng bị vạ lây.

Trần Diên Nhi vốn còn muốn đánh, thậm chí muốn thần không biết quỷ không hay xử lý Hoắc Tuấn, nhưng nghĩ lại, mình ở trong Côn Luân tiên môn thế đơn lực bạc, trước tiên nên kéo một vài người tới, sau đó phân hoá Côn Luân tiên môn, tốt nhất có thể để cho hai bang phái đánh nhau.

Nghĩ đến nơi này, nàng liền buông cái ghế vừa mới cầm lên xuống, chậm rãi đi qua, vuốt ve đầu Hoắc Tuấn, vẻ mặt đau lòng nói:

- Tuấn nhi, ngươi phải hiểu mẫu thân dụng tâm lương khổ.

- Vâng, hài nhi sai.

Mặc dù Hoắc Tuấn không biết mẫu thân dụng tâm lương khổ như thế nào, nhưng vẫn trả lời.

- Con biết vì sao mẫu thân đánh con không?

Trần Diên Nhi hỏi.

- Hài nhi không nên vô lễ với mẫu thân.

Hoắc Tuấn thận trọng nói.

- Không, mẫu thân đánh con, là bởi vì mẫu thân thương con.

Trần Diên Nhi ráng nhịn buồn nôn nói.

- A?

Vẻ mặt Hoắc Tuấn mờ mịt.

- Các ngươi lui xuống đi.

Trần Diên Nhi nhìn về phía Bình nhi cùng Nhược nhi.

- Vâng, phu nhân.

Hai thị nữ vội vàng lui ra, Y Nhi tự nhiên cũng đi theo lui ra.

- Tuấn nhi, con đã trưởng thành, có sự tình mẫu thân không muốn giấu diếm con.

Trần Diên Nhi bỗng nhiên nói.

- Sự tình gì?

Hoắc Tuấn sững sờ, đột nhiên có loại dự cảm bất tường.

- Con, không phải nhi tử của Hoắc Thiên Nguyên.

Vẻ mặt Trần Diên Nhi mỏi mệt nói.

- Cái gì...

Hoắc Tuấn cả kinh trừng to mắt:

- Mẫu thân nói cái gì vậy?

Hoắc Thiên Nguyên, chính là chưởng môn của Côn Luân tiên môn.

- Năm đó, mẹ cùng cha ruột của con yêu nhau, ước định chung thân, nhưng Hoắc Thiên Nguyên coi trọng nương, dùng thủ đoạn hèn hạ đoạt lấy nương.

Vẻ mặt Trần Diên Nhi oán hận nói:

- Chuyện này, nguyên bản nương không muốn nói cho ngươi, nhưng hiện tại không thể không làm như vậy, bởi vì, Hoắc Thiên Nguyên đã có chỗ phát giác.

- Cái này... Tại sao có thể như vậy?

Hoắc Tuấn cảm giác khó mà tiếp nhận, mình vậy mà không phải nhi tử của chưởng môn?

- Vậy cha ruột của con là ai?

Hoắc Tuấn có chút không muốn tin tưởng hỏi.

- Hoắc Tam Phục.

- Tam Phục thúc thúc...

Hoắc Tuấn chấn kinh, đồng thời trong mắt cũng toát ra thần sắc bừng tỉnh đại ngộ, hắn tựa hồ minh bạch, vì sao Tam Phục thúc thúc từ nhỏ đã đối tốt với mình như vậy.

Trần Diên Nhi xoay người, ngưng trọng nhìn Hoắc Tuấn:

- Tuấn nhi, Hoắc Thiên Nguyên đã phát giác được thân thế của ngươi, mặc kệ là trên mặt mũi hay vì cái gì khác, hắn đều khó có khả năng tiếp nhận con tồn tại, hắn khẳng định sẽ bất lợi với con.

- Phụ thân, sao hắn lại thế...

- Hắn không phải phụ thân của con!

Trần Diên Nhi quát:

- Hắn là cừu nhân của con, cừu nhân không đội trời chung! Hiện tại, con nghĩ rõ ràng chưa? Là nhận giặc làm cha, hay cùng mẫu thân trên cùng một cái thuyền?

Hoắc Tuấn sững sờ tại nguyên chỗ, sắc mặt thống khổ, khó có thể tin càng khó có thể tiếp nhận, Tam Phục trưởng lão lại là cha ruột của mình?

Thế nhưng Tam Phục trưởng lão đã vẫn lạc, điều này cũng làm cho hắn khó mà tiếp nhận.

- Hiện tại Hoắc Thiên Nguyên đã có chỗ hoài nghi, một khi hắn xác nhận thân thế của con, đến lúc đó con tuyệt đối không cách nào kế thừa vị trí chưởng môn.

Trần Diên Nhi chậm rãi nói.

Thân thể Hoắc Tuấn rốt cục chấn động, trong mắt lóe lên vẻ giãy dụa, hồi lâu sau, hắn tựa hồ hạ quyết tâm, hít sâu một hơi hỏi:

- Mẫu thân, hài nhi nên làm như thế nào?

Đường Tăng âm thầm đắc ý, bước đầu tiên đã thành công.

Mặt ngoài, thần sắc của Trần Diên Nhi ngưng trọng nói:

- Thừa dịp hiện tại Hoắc Thiên Nguyên còn không có kịp phản ứng, con nghĩ biện pháp nắm bắt lệnh bài chưởng môn tới, đến lúc đó con mới có một tia hi vọng sống, chỉ có sống, con mới có hi vọng kế thừa vị trí chưởng môn.

- Tuấn nhi, không nên trách nương tâm ngoan thủ lạc, nương làm như thế, cũng là vì tốt cho con.

Vẻ mặt Trần Diên Nhi yêu thương nhìn Hoắc Tuấn.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)