Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 55: Đến Hoàng Phong Lĩnh (2)

Lúc này Đường Tăng trở lại lưng Long Quy, một tay ôm Cao Thúy Lan, một bên trêu đùa bé con Tằng Tiểu Muội.

Cao Thúy Lan có lẽ mang quan niệm phong kiến, mặc dù có chút không quá vui vẻ, nhưng hoàn toàn không dám quản Đường Tăng.

- Hầu ca, huynh nhìn, sư phụ thật sảng khoái, trên đường thỉnh kinh còn mang theo người đẹp. Ngao ngao, hâm mộ chết lão Trư ta rồi.

Trư Bát Giới lớn tiếng kêu lên.

- He he, Bát Giới, nữ tử phàm trần dù đẹp thế nào đi nữa cũng là người phàm, không phải ngươi là Thiên Bồng Nguyên Soái hay sao? Đi cua mấy tiên tử trên thiên đình đi.

Tôn Ngộ Không cười nói:

- Nói không chừng lần sau có thể cho ngươi đầu thai làm ngươi, không phải làm yêu quái nữa.

- Hầu ca, huynh đừng trêu ta nữa, nếu còn có lần sau, Ngọc Đế muốn lột da ta luôn ấy!

...

Trong quá trình trêu chọc bé con, Đường Tăng cũng đang tính toán điểm kinh nghiệm hiện tại của mình. Bây giờ số liệu của hắn là:

Ký chủ: Đường Tăng

Siêu cấp Đường Tăng: cấp 10 (0/5120)

Điểm kinh nghiệm: 1279

Kỹ năng: Trọn bộ Kinh Phật phàm cấp, Bạo Liệt Hỏa Cầu, Chưởng Tâm Lôi

Đạo cụ: Cẩm Bào Cà Sa, Cửu Hoàn Tích Trượng, Kim Cô, Chủy thủ linh khí hạ phẩm

Hôm nay chỉ còn 1279 điểm kinh nghiệm, muốn tăng lên cấp 11 còn cần hơn 3.000 điểm kinh nghiệm nữa.

Mà trước mắt Đường Tăng cũng không quá cần thứ gì, cho nên hắn muốn tích lượng điểm kinh nghiệm này lại.

Một ngày dần dần qua đi, sau khi trời tối, đoàn người dừng lại trong rừng cây.

Đường Tăng nghiêm lệnh ba tên đồ đệ canh gác chung quanh, sau đó mang bé con Tằng Tiểu Muội và Cao Thúy Lan tiến vào trong một động cây làm chuyện ân ái.

Mặc dù Tằng Tiểu Muội còn nhỏ, nhưng nàng cái gì cũng hiểu, có lẽ là bởi vì thời không này rất nhiều nữ tử phải gả sớm.

Cho nên, lúc Đường Tăng sờ soạng trên người nàng, nàng cũng biết Đường Tăng muốn làm cái gì, lập tức mắc cỡ không dám ngẩng đầu.

Kiếp trước Đường Tăng là một tên lolita khống mười phần, bây giờ có một bé con mặc cho hắn hái như vậy, đương nhiên hắn vô cùng hưng phấn, vuốt ve cơ thể mềm mại của Tằng Tiểu Muội.

Chỉ là tới cuối cùng Đường Tăng vẫn bỏ qua cho Tằng Tiểu Muội, không thượng nàng, mà rong ruổi trên người Cao Thúy Lan.

Đương nhiên, bé con mặc dù giữ được thân, nhưng vẫn bị ma trảo của Đường Tăng xâm phạm, trên dưới đều bị sờ qua.

Ngày thứ hai, lúc rời giường, bé con vẫn còn mắc cỡ không dám nhìn Đường Tăng

- Ngộ Không, đưa đồ ăn sáng tới.

Đường Tăng ra khỏi động cây, kêu lên với phía xa.

- Tới, sư phụ!

Ánh sáng chợt lóe, Tôn Ngộ Không xuất hiện từ hư không, một đống đào xuất hiện trước mặt.

Những trái đào này đều vô cùng tươi, quả cũng lớn hơn so với đào bình thường không ít, hơn nữa, nhìn qua hình còn có một chút linh khí tràn trề.

Đường Tăng lấy làm kinh hãi:

- Ngộ Không, không phải con lại tới vườn Bàn Đào của Thiên Đình để hái đào nữa chứ?

- Không phải, đây là đào của Hoa Quả Sơn.

Tôn Ngộ Không trả lời.

Đường Tăng bừng tỉnh hiểu ra, sau đó gọi Cao Thúy Lan và Tằng Tiểu Muội ra ăn sáng.

Đường Tăng cảm thấy không có thịt ăn không ngon lắm, nhưng Cao Thúy Lan và Tằng Tiểu Muội lại ăn rất vui vẻ, bởi vì trái cây của Hoa Quả Sơn đã được coi là linh quả, ăn vào có rất nhiều lợi ích đối với người phàm.

Còn Tôn Ngộ Không và Trư Bát Giới kể cả Tiểu Bạch Long, bọn họ đều là thần tiên, vĩnh viễn không ăn cơm cũng không đói chết, ăn cơm chỉ là để hưởng thụ mà thôi.

Nếu không, lúc Tôn Ngộ Không bị trấn áp năm trăm năm đã sớm chết đói.

Ăn sáng xong, Đường Tăng vung tay lên, tiếp tục lên đường. Đương nhiên là bọn họ không cần đi bộ, chỉ cần leo lên lưng Long Quy ngồi, còn chuyện đi đường, để cho Long Quy đi là được rồi.

Vù vù vù...

Chiều hôm đó, bỗng nhiên có từng cơn lốc màu vàng xuất hiện phía trước, hơn nữa còn có một loại cảm giác âm lãnh.

Đường Tăng thấy vậy, sắc mặt trở nên ngưng trọng:

- Nếu như mọi chuyện phát triển đúng như kịch bản “Tây Du Ký” kiếp trước, thì tiếp theo sẽ gặp phải “Hoàng Phong quái-...

Đường Tăng nhớ lại, kiếp nạn này chủ yếu là do bão cát màu vàng của Hoàng Phong Quái quá lợi hại, cát vàng trong gió lốc đó thậm chí còn thổi mù mắt của Tôn Ngộ Không.

Đường Tăng không biết Ngô Thừa Ân kia là ngớ ngẩn, hay là vì thời đại kia của Ngô Thừa Ân quá lạc hậu.

Dù sao, trong nháy mắt nhìn thấy bão cát màu vàng kia Đường Tăng lập tức nghĩ ra biện pháp giải quyết, nói ngay với hệ thống:

- Hệ thống, cho ta đổi mấy cái mắt kính chắn gió!
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)