Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 511: Tự sáng tạo pháp thuật

Nhóm: TTTV

Nguồn:

-----------------

Tôn Ngộ Không cùng Lục Nhĩ Mi Hầu ở cách đó không xa vò đầu bứt tai, vẻ mặt Lục Nhĩ Mi Hầu bồn chồn, Tôn Ngộ Không thấy thế, giải thích cho hắn:

- Nhìn bộ dáng như hiện tại, sư phụ khẳng định là không có bắt được yêu quái.

- Nha.

Lục Nhĩ Mi Hầu giật mình.

Mấy đồ đệ đều nhìn ra tâm tình của Đường Tăng không tốt, cho nên không dám đi lên quấy rầy.

Đường Tăng cũng vui vẻ thanh nhàn, trực tiếp khoanh chân tu luyện Bất Diệt Chân Thân Quyết cùng Bất Tử Trường Sinh Kinh.

Lấy năng lực của hắn bây giờ, hoàn toàn có thể nhất tâm đa dụng, đồng thời tu luyện hai loại công pháp.

Đặc biệt là tính kiêm dung của hai loại công pháp rất mạnh, cơ hồ xem như hỗ trợ lẫn nhau, chờ hai loại công pháp đều đại thành, càng có thể hoà hợp, hình thành Thiên Công chí cường... Vĩnh Hằng Thông Thiên Công, đến lúc đó mới là trâu bò chân chính, bất tử bất diệt!

Bất Diệt Chân Thân Quyết chủ tu nhục thân cường đại, mà Bất Tử Trường Sinh Kinh chủ tu sinh mệnh lực không gì sánh kịp, sinh mệnh lực cường đại dọa người.

Nhục thân cường đại, tăng thêm sinh mệnh lực cường đại đến dọa người, có thể xưng bất tử thân.

Đợi hai loại công pháp hoà hợp, hình thành Vĩnh Hằng Thông Thiên Công, liền là bất tử chân chính, không chỉ nhục thân khó tử vong, linh hồn cũng vạn thế bất hủ, sinh mệnh lực không có cuối cùng.

Bây giờ nhục thân của Đường Tăng cường đại, đã không kém Tôn Ngộ Không bao nhiêu, bình thường Thần Tiên muốn giết chết hắn cũng khó, coi như hắn đứng ở nơi đó để cho người giết, người khác cũng chưa chắc có thể giết được.

Có thể nói, cho tới hôm nay, hắn mới tính chân chính trở thành cường giả, ngoại trừ Đạo Tổ, Thánh Nhân ra, hắn đã không kiêng kỵ ai.

- Bây giờ ta còn có 1 điểm thuộc tính cùng 5 điểm kỹ năng chưa sử dụng.

Trong lòng Đường Tăng tính toán:

- Điểm kỹ năng trước giữ đó, hiện tại những kỹ năng kia không nóng nảy, cũng không cần dùng gấp.

- Điểm thuộc tính...

Không hề nghi ngờ, điểm thuộc tính khẳng định là phải đặt ở trên ý chí, hắn cũng định chủ tu ý chí, bởi vì ý chí thần kỳ, hắn đã từng gặp qua.

- Hệ thống, tăng điểm thuộc tính vào ý chí.

Đường Tăng ở trong lòng nói với hệ thống.

- Vâng, chủ nhân. Đinh, đã thành công tăng thêm!

Thanh âm hệ thống rơi xuống, Đường Tăng cảm giác mình cảm ứng thiên địa chung quanh, thậm chí là chưởng khống, cũng trong nháy mắt tăng lên rất nhiều.

Hắn có một loại cảm giác, trong phạm vi nhất định chung quanh mình, đều có thể bị mình chưởng khống, ở trong phạm vi này, mình chính là thần, mình không gì làm không được!

Đương nhiên đây chỉ là ý chí đột nhiên tăng lên, dẫn đến lòng tự tin bành trướng tạo thành một loại ảo giác, cũng không phải là thật không gì làm không được.

Dù vậy cũng vô cùng ghê gớm, Đường Tăng thanh tỉnh phát hiện, trí nhớ của mình tăng lên lần nữa, chỉ cần địa phương liếc mắt qua, sẽ không bỏ sót một chút gì.

Ngay cả một đường vân cũng sẽ không bị xem nhẹ, giống như địa phương mắt thường nhìn thấy, sẽ tự động lạc ấn ở trong đầu.

Tựa hồ uy năng ý chí quá cường đại, dẫn đến lực lượng ý chí tràn đầy ra, từ trong đầu tự phát tràn ngập toàn thân.

Cho dù không cần chủ động dùng ý chí gia trì nhục thân, ý chí cũng sẽ chủ động tương dung với nhục thân, để mỗi một tế bào đều hình thành một sinh mệnh đơn thể đặc thù.

Tựa như lập tức nhiều hơn vô số phân thân, tựa hồ mỗi một tế bào đều có thể trở thành một phân thân, loại cảm giác này cực kỳ kỳ diệu,

Đường Tăng hoài nghi, mình lúc này, xem như bị cường giả siêu cấp oanh sát thành cặn bã, chỉ cần lưu lại một tế bào, mình cũng có thể sống sót.

Đương nhiên, có thể sống sót là một chuyện, muốn khôi phục liền phiền toái, bây giờ uy năng ý chí của hắn còn không đạt tới tình trạng để nhục thân biến mất trống rỗng sinh ra.

Nhưng hắn tin tưởng, tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cũng có một ngày, hắn có thể làm được một bước kia, làm đến chỉ còn lại một tế bào, cũng có thể phục sinh lần nữa, đồng thời khôi phục thực lực.

Đến cảnh giới kia, pháp lực đã chẳng phải trọng yếu, khi đó càng quan trọng hơn là ý chí.

Pháp lực là một loại lực lượng, ý chí cũng là một loại lực lượng, chỉ là thuộc tính hoàn toàn khác biệt mà thôi.

...

Trời đã hơi sáng, Đường Tăng mở to mắt, nhìn thoáng qua chân trời, vừa nghĩ, chân trời phía trước đột nhiên có mây đen quay cuồng.

Lần nữa hơi chuyển động ý nghĩ, mây đen tiêu tán, hư không tiêu thất, tựa như chưa hề xuất hiện qua.

Hắn lại hơi chuyển động ý nghĩ một chút, trong phạm vi trăm dặm xuất hiện vô số cầu vồng, đồng thời trống rỗng xuất hiện vô số tầng mây, tựa như Thiên Ngoại Thiên, tầng mây một tầng lại một tầng, vô cùng mỹ lệ, cực kỳ hùng vĩ.

Sau đó những tầng mây kia tự động hình thành vô số nhân ảnh, hoặc là tiên hạc, hoặc mãnh thú, sinh động như thật.

- Rống...

Những mãnh thú kia thậm chí còn gầm thét, thanh âm đều là thật, trực tiếp truyền bá ra ngoài, giống như thật sự có mãnh thú đang gào thét.

Mặc dù không phải sinh mệnh chân thực, nhưng những mãnh thú do mây hình thành kia, lại có được chiến đấu nhất định sức.

Lại sau một khắc, vô số tầng mây biến hóa, tạo thành hàng ngàn hàng vạn thiên binh thiên tướng, chiến giáp màu trắng, tay cầm trường mâu ngân bạch, uy phong lẫm liệt, giữa thiên địa bị khí tức túc sát bao phủ.

Hết thảy đều là chân thật như vậy, để cho người ta hoài nghi có phải thật hay không!

Lúc này đám người Tôn Ngộ Không đều bừng tỉnh, vội vàng bay ra miếu hoang, nhìn thấy một màn phía trước, đều cực kỳ kinh hãi, còn tưởng rằng Thiên Đình đánh xuống.

Bất quá sau một khắc, những thiên binh thiên tướng kia lại biến thành vô số hoa hoa thảo thảo, màu sắc khác nhau, nhìn tựa như thật.

- Chuyện gì xảy ra?

- Đó là đồ vật gì?

- Thiên địa dị tượng?

- Thật là thiên địa dị tượng a, một chút pháp lực ba động cũng không có.

Tất cả mọi người chấn kinh, đặc biệt là Lục Nhĩ Mi Hầu giật mình nhất, mở to hai mắt nhìn một màn phía trước.

Đám người Tôn Ngộ Không hoàn toàn có thể dùng chướng nhãn pháp làm được cảnh tượng như thế, những người khác cũng có biện pháp làm được, hoặc dùng hư ảnh huyễn hóa ra.

Nhưng mặc kệ là chướng nhãn pháp hay pháp thuật chế tạo ra, đều có thể cảm ứng được pháp lực ba động, thậm chí những đồ vật kia chỉ có thể nhìn mà thôi.

Nhưng một màn trước mắt, nhìn lại chân thật như vậy, hơn nữa không có một chút pháp lực ba động.

- Là sư phụ làm ra?

Trư Bát Giới cả kinh nói.

- Sư phụ làm ra? Không thể nào, ta thấy thế nào cũng giống như là thiên địa dị tượng.

Lục Nhĩ Mi Hầu hoài nghi.

- Lục sư đệ ngươi có chỗ không biết, sư phụ rất lợi hại, tựa hồ có lực lượng thần bí siêu việt Thiên Đạo, đẳng cấp của loại lực lượng kia vượt xa pháp lực.

Trư Bát Giới nói.

- Vừa rồi những thiên binh thiên tướng kia thật chân thực, lão Ngưu ta kém chút liền cho rằng thật sự có thiên binh thiên tướng hạ phàm.

Ngưu Ma Vương cũng giật mình.

Mấy người còn lại cũng tán đồng gật đầu, quá chân thật, nếu không phải cảm giác không thấy pháp lực ba động, bọn hắn còn tưởng rằng thật sự có thiên binh thiên tướng hạ phàm.

Lúc này Đường Tăng đứng dậy, hết thảy cảnh tượng đều trong nháy mắt tan thành mây khói, giống như chưa từng xảy ra:

- Tất cả đã dậy, vậy thì lên đường đi.

Nói xong, Đường Tăng cầm lấy Cửu Hoàn Tích Trượng, đưa lưng quay về phía mặt trời mới mọc, đón sương sớm, kiên định đi ra ngoài.

Đám người Tôn Ngộ Không nhìn nhau, cũng vội vàng theo sau.

Trên đường, Đường Tăng thầm nghĩ:

- Bây giờ thực lực của ta không chỉ cường đại, càng là Danh Sư, ta sao không tự sáng tạo một chiêu pháp thuật ta thích, phù hợp phong cách của ta?

Trong lòng nghĩ như vậy, Đường Tăng liền biến thành hành động, bắt đầu thôi diễn.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)