Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 49: Đại Tình Thánh Đường Tăng (2)

- Được được được, lão Trư đeo.

Trư Ngộ Năng không chút do dự đeo Cấm Cô lên.

Đường Tăng niệm Cấm Cô Chú, Trư Ngộ Năng lập tức kêu thảm một tiếng, Cấm Cô như mọc rễ trên đầu hắn, đồng thời hắn giật mình phát hiện, toàn bộ dục niệm của hắn đều bị giam cầm lại.

Chỉ là loại cảm giác này chợt lóe rồi biến mất, Đường Tăng dừng niệm chú là loại cảm giác này biến mất luôn.

- Rất tốt, nếu con đã gọi bần tăng là sư phụ, bần tăng sẽ ban cho con một cái tên, gọi là Bát Giới đi.

Mặt Đường Tăng đầy vẻ từ bi nói.

- Bát Giới? Trư Bát Giới? Thật là một cái tên khó nghe.” Trư Bát Giới lẩm bẩm một tiếng.

- Đứng lên đi.

Đường Tăng cười nói.

- Sau này các con đã là sư huynh đệ, phải đoàn kết thương yêu nhau.

- Còn không mau tạ ơn sư phụ?

Tôn Ngộ Không thúc giục.

- Đa tạ sư phụ.

Trư Bát Giới cung kính nói, sau đó đứng lên.

- Đinh, hoàn thành nhiệm vụ chủ tuyến “Thu đồ Trư Bát Giới-, thưởng 100 điểm kinh nghiệm!

Âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên trong đầu Đường Tăng.

Cao Thúy Lan đứng một bên nhìn mà giật mình, tên “pháp sư” đáng giận đó lại có thể làm cho yêu quái đầu mập tai to bái sư?

Xem bái sư xong, Cao Thúy Lan lại tiếp tục nhào vào trong ngực mẹ khóc.

- Nương tử, nàng sao vậy?

Trư Bát Giới lo lắng hỏi.

- Ngươi phải gọi sư nương.

Đường Tăng nhắc nhở.

- Tại sao?

- Ở đâu ra nhiều sao như vậy? Sư phụ nói cái gì thì là cái đó!

Đường Tăng quát lạnh một tiếng, đột nhiên niệm chú.

Mặc dù kiếp trước xem Tây Du Ký, hình như chưa bao giờ thấy Đường Tăng niệm chú Cấm Cô của Trư Bát Giới, nhưng chú này thực sự có tồn tại.

Đường Tăng không dám đọc Khẩn Cô Chú, lo sẽ chọc giận Tôn Ngộ Không, nhưng hắn hoàn toàn không sợ Trư Bát Giới, bởi vì có Tôn Ngộ Không trấn giữ bên cạnh rồi.

- A...

Trư Bát Giới lập tức hét thảm, sau khi tất cả dục niệm bị giam cầm, cảm giác giống như bị hành hạ ở mười tám tầng địa ngục.

Nếu như là người khác, dục niệm bị giam cầm có lẽ cũng chỉ là trong lòng không muốn không cầu gì mà thôi. Nhưng căn nguyên sinh mạng của Thiên Bồng Nguyên Soái quá đặc thù, một khi giam cầm dục niệm của hắn, thật sự là còn kinh khủng hơn việc giết hắn!

Đường Tăng dừng niệm chú, mặt đầy vẻ từ bi nói:

- Sau này phải gọi nàng là sư nương, biết chưa?

- Biết, sư phụ.

Trong lòng Trư Bát Giới vẫn còn sợ hãi, nhưng lại không cam lòng nói:

- Nhưng lão Trư đã bái đường với nàng rồi.

- Mợ nó, ngươi là cường cướp dân nữ, có phải muốn bị thiêu chết hay không?

- Không không...

- Kiếp trước dù gì ngươi cũng là Thiên Bồng Nguyên Soái, kiếp này sau khi biến thành yêu quái lại vẫn không biết hối cải. Lần này nể tình ngươi là vô tình, sư phụ tạm thời tha cho ngươi!

Đường Tăng lạnh giọng nói. Thật ra nếu như không có nhiệm vụ chết tiệt mà hệ thống ban bố, hắn thật sự là muốn thử một chút, xem giết chết Trư Bát Giới lấy được bao nhiêu điểm kinh nghiệm đó.

Dù sao đã có Tôn Ngộ Không bên cạnh, bảo Tôn Ngộ Không đánh gần chết trước, sau đó hắn mới ra tay, đảm bảo có thể đánh chết.

Trư Bát Giới cảm nhận được sát ý chợt lóe rồi biến mất của Đường Tăng, trong lòng phát rét, đồng thời cũng rất nghi ngờ. Bà nội nó vị này thật sự là người thỉnh kinh sao? Thế nào lại cảm giác còn ác hơn cả lão Trư ta vậy?

Nhưng Trư Bát Giới cũng cảm thấy thông suốt, nguyên nhân y cướp Cao Thúy Lan cũng không phải vì yêu Cao Thúy Lan, mà bởi vì Cao Thúy Lan là mỹ nhân.

Thay đổi hướng suy nghĩ một chút, dù sao lão Trư ta còn có Hằng Nga tiên tử, nàng còn đẹp hơn Cao Thúy Lan không biết bao nhiêu lần.

Một ngày nào đó, lão Trư ta sẽ trở lại trời đi tìm Hằng Nga tiên tử!

Trư Bát Giới âm thầm thề trong lòng.

Mà Đường Tăng dạy dỗ Trư Bát Giới xong thì xoay người nhìn về phía Cao Thúy Lan, mặt đầy vẻ ôn nhu nói:

- Thúy Lan, sau này nàng chính là nhị tỷ, có vui không?

- Hu hu...

Cao Thúy Lan khóc như mưa.

- Pháp sư, chuyện này là sao?

Cao lão gia và Cao phu nhân cũng không hiểu nhìn về phía Đường Tăng.

- Là như vậy. Bần tăng vì thu phục yêu quái này, hao hết pháp lực, nhưng thực lực yêu quái này quá mạnh mẽ, cuối cùng bần tăng không thể không nhờ Thúy Lan hỗ trợ. Chỉ khi bần tăng và Thúy Lan yêu nhau, lấy lực lượng tình yêu kêu gọi pháp lực thông thiên, mới có thể hàng phục yêu quái này.

Đường Tăng nghiêm trang nói.

- Khụ khụ...

Tôn Ngộ Không và Tiểu Bạch Long đồng thời sặc nước bọt, còn Trư Bát Giới thì mặt nghệt ra.

- Hả?

- Chuyện này...

Cao phu nhân và Cao lão gia vẻ mặt mờ mịt.

- Hai vị đừng lo lắng, mặc dù bần tăng là người xuất gia, nhưng vì Thúy Lan, bần tăng nguyện ý phá giới, vì tình yêu của chúng ta!

Đường Tăng vẻ mặt đầy đau buồn nói.

Cao Thúy Lan vốn còn đang khóc thương tâm đột nhiên dừng lại, nhìn về phía Đường Tăng.

Đường Tăng vội vàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Cao Thúy Lan, mặt đầy thâm tình nói:

- Thúy Lan, cho phép ta nói một tiếng, ta yêu nàng! Nếu như phần tình yêu này có một kỳ hạn, ta hy vọng, kỳ hạn đó là mười ngàn năm!
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)