Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 470: Thái Bạch Kim Tinh hạ phàm

Nhóm: TTTV

Nguồn:

-----------------

Hằng Nga không biết, nhưng là người sáng tạo Vô Danh hoa, Đường Tăng lại cực kỳ tinh tường, Vô Danh hoa bởi vì ý chí của hắn, sinh ra dị biến không biết tên, có được năng lực thần kỳ.

Hằng Nga là người thứ nhất ở bên trong tu luyện, vô ý vậy mà để Vô Danh hoa tự động nhận chủ.

Mà loại đồ vật có thể tự động nhận chủ này, bình thường mà nói đều không đơn giản!

Bất quá loại tình huống này ngay cả Đường Tăng cũng không biết, nói cách khác đây chẳng qua là trong lúc vô tình tạo thành, muốn lại làm ra một đóa hoa như thế, hắn cũng làm không được.

Loại sự tình này, phải nhìn tỉ lệ, nhìn cơ duyên.

- Bạch!

- Bá...

Đường Tăng cùng Tôn Ngộ Không nháy mắt liền rời Nữ Nhi quốc, tiến đến cương vực phía nam.

Xa xa, bọn hắn nhìn thấy một gốc cây khổng lồ đột ngột từ mặt đất mọc lên, cao tới năm sáu trăm mét.

Thân cành đại thụ kia kéo dài, dạng xòe ô, che khuất phương viên năm trăm mét chung quanh, khu vực kia như đêm tối, cành lá tươi tốt che đậy mặt trời.

- Cái cây này thật lớn.

Đường Tăng tán thưởng một tiếng.

- A, cái này tựa như là Thiên Trụ Thụ, sư phụ.

Tôn Ngộ Không nói.

- Thiên Trụ Thụ?

Đường Tăng nghi ngờ nói:

- Cái gì là Thiên Trụ Thụ?

- Thiên Trụ Thụ...

Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai, ánh mắt lập tức sáng lên nói:

- Có thể cao chống trời a.

Đường Tăng lập tức giật mình, có thể chống trời, thật chưa từng nghe thấy.

- Lão Tôn cũng chưa từng thấy qua Thiên Trụ Thụ, tục truyền Thiên Trụ Thụ có thể để phàm nhân lên trời, chỉ cần có thể theo đại thụ trèo lên trên, liền có thể leo đến Thiên Đình, phàm là có thể leo lên, đều có thể đứng hàng Tiên ban.

Tôn Ngộ Không nói.

Đường Tăng nghe vậy, lập tức cười lạnh:

- Coi như đúng, có thể leo lên cũng không có mấy cái a.

Phàm nhân không giống như Thần Tiên có thể không ăn cơm, đoán chừng còn không có leo đến một nửa lộ trình liền chết đói, hoặc là mệt chết, chết khát...

Ở chỗ cao không khỏi rét vì lạnh, nếu thế giới này giống như Địa Cầu, leo đến chỗ cao, coi như còn không có chết đói, cũng có thể lạnh chết, hoặc bị gió lớn thổi bay.

Muốn theo Thiên Trụ Thụ bò lên trời, gần như không có khả năng, trừ khi là nhân vật chính.

- A, sư phụ, gốc Thiên Trụ Thụ này có gì đó quái lạ.

Bỗng nhiên Tôn Ngộ Không kinh dị kêu.

- Cổ quái chỗ nào?

Đường Tăng hỏi.

- Nó màu xanh.

Tôn Ngộ Không nói.

Đường Tăng lập tức kỳ quái:

- Cây không phải đều là màu xanh sao?

- Sư phụ, mặc dù lão Tôn chưa thấy qua Thiên Trụ Thụ, nhưng cũng biết Thiên Trụ Thụ hẳn là màu đen, phát ra kim quang, như trụ chống trời. Nhưng gốc Thiên Trụ Thụ này lại màu xanh, phát ra lục quang, xem xét liền không bình thường.

Tôn Ngộ Không nhảy đến trên một tảng đá lớn, một tay che mắt nhìn xa xa:

- Đợi lão Tôn xem thấu nó!

Chỉ thấy trong mắt Tôn Ngộ Không tản mát ra hỏa diễm kim sắc, đồng thời có hai đạo quang mang bắn về phía Thiên Trụ Thụ, lập tức Thiên Trụ Thụ nguyên bản lục quang lấp lóe, quang mang liền nhạt đi.

Tôn Ngộ Không sử dụng Hỏa Nhãn Kim Tinh, đồng thời Đường Tăng cũng sử dụng kỹ năng Danh Sư quan sát Thiên Trụ Thụ.

Ở trong mắt Đường Tăng, Thiên Trụ Thụ to lớn tựa như đã sống lại, cho người ta một loại cảm giác cực kỳ kỳ quái.

Nhưng lấy năng lực Danh Sư của hắn, vậy mà nhìn không thấu cây này, Đường Tăng suy đoán hẳn là đẳng cấp Danh Sư của mình không đủ.

Đã xưng có thể chống trời, đoán chừng cực kỳ không đơn giản.

- Sư phụ, cây này quả nhiên có vấn đề, nó thành tinh.

Tôn Ngộ Không nhảy xuống, rơi xuống bên người Đường Tăng nói.

- Thành tinh tốt, cái này nói rõ nó cũng là yêu quái, như vậy đủ rồi.

Đường Tăng mỉm cười, sau đó đưa tay ném ra một cái Bạo Liệt Hỏa Cầu.

- Sưu...

Bạo Liệt Hỏa Cầu xẹt qua mấy ngàn mét trường không, bắn về phía Thiên Trụ Thụ.

- Oanh...

Sau khi tới gần Thiên Trụ Thụ, đột nhiên nổ tung, ánh lửa ngút trời, nhiệt độ cao kinh khủng đốt cháy không gian bóp méo.

- Bần tăng vung tay lên, cường địch hôi phi yên diệt!

Đường Tăng ngạo nghễ nói.

Rất nhanh, ánh lửa dần dần tán đi, Đường Tăng đã không kịp chờ đợi muốn biết đánh chết gốc Thiên Trụ Thụ thành tinh này, có thể được bao nhiêu điểm kinh nghiệm.

Nhưng chờ ánh lửa biến mất, đập vào mắt, lại làm cho Đường Tăng mở to hai mắt nhìn, Thiên Trụ Thụ ở phía trước y nguyên đứng sừng sững ở nơi đó, cành lá xum xuê, hoàn hảo không chút tổn hại.

- Ngô?

Tôn Ngộ Không cũng kinh dị một tiếng, hắn thấy tinh tường, Bạo Liệt Hỏa Cầu của Đường Tăng nổ tung, một cỗ lực lượng vô hình che lại Thiên Trụ Thụ, thậm chí ngay cả khu vực phụ cận của Thiên Trụ Thụ cũng được bảo hộ, không có bị một chút tác động.

- Bá...

Đột nhiên một sợi dây đằng từ trên cây quật tới, tốc độ cực nhanh.

- Rút lui!

Đường Tăng hét lớn, trong nháy mắt biến mất khỏi tại chỗ.

- Bồng!

Tôn Ngộ Không phản ứng chậm một nhịp bị rút trúng, bay ra ngoài vài trăm mét, nện vào trong loạn thạch.

- Ghê tởm!

Tôn Ngộ Không nổi giận, bỗng nhiên bay lên, nắm Kim Cô Bổng trong tay, trong nháy mắt xuất hiện ở trên không Thiên Trụ Thụ, một gậy đánh về phía Thiên Trụ Thụ.

- Hưu hưu hưu...

Rễ cây bay lên, trực tiếp cuốn lấy Tôn Ngộ Không.

- Mở!

Tôn Ngộ Không gầm thét, toàn thân phát sáng, tránh ra những sợi đằng kia.

- Bạch!

Lại là một sợi đằng màu xanh càng thô bay ra.

- Ầm!

Tôn Ngộ Không bị rút trúng, lần nữa bay rớt ra ngoài, hơn nữa lần này ác hơn, tướng nơi xa một ngọn núi đều đ-ng phát nổ.

- Tức chết lão Tôn!

Tôn Ngộ Không muốn bạo tẩu, mình lại bị một cái cây treo lên đánh, thật không thể tha thứ.

- Ngộ Không, dừng tay!

Đường Tăng vội vàng gọi Tôn Ngộ Không lại.

- Sư phụ?

Tôn Ngộ Không nghi hoặc.

- Nó đã hạ thủ lưu tình rồi.

Đường Tăng mặt mũi ngưng trọng, nhanh chóng lấy ra kính mắt Thiên Đạo xem xét, lập tức hít vào khí lạnh.

- Thiên Trụ Thụ: Cấp 69!

Đây là tin tức của Thiên Trụ Thụ, về phần giá trị thuộc tính còn lại, đều ở sáu mươi tám sáu mươi chín.

- Vậy mà mạnh như vậy!

Đường Tăng rung động.

- Sư phụ?

Tôn Ngộ Không lách mình đi vào bên người Đường Tăng, vẻ mặt không cam tâm, còn muốn tái chiến, hắn đường đường Tề Thiên Đại Thánh, lại bị một cái cây đánh bại, thật không thể nhẫn.

- An tâm chớ vội.

Đường Tăng nói.

Tôn Ngộ Không đình chỉ công kích, Thiên Trụ Thụ cũng thu hồi cành lá, sau đó liền không có phản ứng khác.

Đường Tăng có thể nhìn ra, Thiên Trụ Thụ này tựa hồ không có ác ý, bất quá rất kỳ quái, trên người nó có hạo nhiên chính khí cùng yêu khí kinh khủng ngập trời xen lẫn, tựa hồ vừa chính vừa tà.

- Ai u, Đường Tam Tạng, sao các ngươi lại trêu chọc gia hỏa này?

Bỗng nhiên một đạo quang mang từ trên trời giáng xuống, rơi xuống bên người Đường Tăng cùng Tôn Ngộ Không, thình lình chính là Thái Bạch Kim Tinh.

Lúc này vẻ mặt của Thái Bạch Kim Tinh đau khổ, cả người toát ra mồ hôi lạnh.

- Thái Bạch? Ngươi tới đây làm cái gì?

Tôn Ngộ Không hỏi.

Đường Tăng cũng sững sờ, kinh dị nói:

- Nguyên lai là Thái Bạch Kim Tinh, ngươi nói là có ý gì?

- Còn có thể có ý gì? Các ngươi ngay cả vị tổ tông này cũng dám trêu chọc, may mắn nó không có tức giận.

Thái Bạch Kim Tinh nói, vẻ mặt lòng còn sợ hãi:

- Các ngươi biết nó là ai không?

- Là ai? Chẳng lẽ còn nổi danh hơn lão Tôn?

Tôn Ngộ Không hỏi.

- Ngươi tính là đồ vật a gì...

- Ngươi nói cái gì?

Tôn Ngộ Không trừng mắt.

- A không phải, ta nói là, ngươi so sánh với nó, còn có chút khoảng cách. Nó chính là cường giả thứ hai trong Thượng Cổ thập đại La Sát, đạo hiệu Lượng Thiên Ma Quân.

Thái Bạch Kim Tinh nói.

- Có biến.

Bỗng nhiên Đường Tăng mở miệng.

Chỉ thấy dưới Thiên Trụ Thụ, đột nhiên xuất hiện một đạo thân ảnh, kia là một thanh niên tóc dài, trước mặt thanh niên có một đàn tranh.

- Tố Nữ, nàng còn khỏe chứ?

Thanh âm hơi có vẻ ưu thương của thanh niên truyền ra.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)