Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 466: Một thai càng so một thai mạnh

Nhóm: TTTV

Nguồn:

-----------------

Quốc vương chấn kinh:

- Thật là lợi hại!!

Phải biết những yêu quái này ngay cả Lam tướng quân tự mình xuất thủ cũng khó có thể đối phó.

- Nhân loại, các ngươi vượt giới!

Trên núi phía trước, một nữ nhân to béo lạnh giọng mở miệng.

Theo nữ nhân kia nói xong, vô số nữ nhân to béo khác từ dưới đất chui ra, lộ ra hàm răng sắc nhọn, từng bước đi về phía Đường Tăng cùng Nữ Vương.

- Nàng là Yêu Vương ở nơi này, ngươi đánh không lại nàng, chúng ta rút lui trước đi.

Quốc vương lo lắng nói.

- Giết bọn hắn!

Yêu Vương mở miệng, đồng thời năm cái dây leo từ lòng đất toát ra, bắn về phía Đường Tăng.

Những yêu quái kia cũng xuất thủ, từng cái chạy nhanh, giống như xe tăng đánh tới.

- Chạy a.

Quốc vương hét lớn.

- Đi!

Đường Tăng đưa tay, ném ra một Bạo Liệt Hỏa Cầu lớn chừng quả bóng rổ.

- Oanh...

Trong thanh âm nổ vang ầm ầm, một Hỏa cầu to lớn cỡ trăm mét sáng lên, nơi đó ánh lửa ngút trời, nhiệt độ cao đốt cháy dây leo, hóa thành tro tàn.

Những nơi sóng xung kích đi qua, thân thể của tất cả yêu quái phá nát, hoặc bị đốt thành tro bụi.

Cuối cùng nữ Yêu Vương kia cũng chết, bị sóng xung kích chấn bay vài trăm mét, sau đó bị nhiệt độ cao đốt cháy mà chết.

Sóng xung kích quét sạch bốn phương, vài ngọn núi chung quanh đều bị chấn sụp đổ, trong phương viên vạn mét đều bốc cháy lên.

Thời điểm sóng xung kích đến trước mặt Nữ Vương, nàng kinh hãi thất sắc, tưởng là phải chết, nhưng cảm giác được một đạo lực lượng nhu hòa bảo vệ nàng, sóng xung kích trực tiếp lách qua, hủy diệt hết thảy chung quanh, duy chỉ có nàng hoàn hảo không chút tổn hại.

- Ai nha, không có khống chế tốt lực lượng.

Đường Tăng có chút xin lỗi:

- Quốc vương bệ hạ, không có phá hủy giếng cổ chứ?

Quốc vương còn không kịp phản ứng, nàng đang ngây ngốc nhìn hết thảy trước mắt.

Phía trước vốn là phong cảnh mỹ lệ, lúc này đã biến thành một vùng phế tích.

Tất cả núi non đổ sụp, thực vật hóa thành tro tàn.

Có địa phương núi đá còn hòa tan, nhiệt độ cao kinh khủng để tia sáng phía trước phát sinh vặn vẹo.

- Quốc vương bệ hạ?

Đường Tăng dùng tay lung lay ở trước mắt Nữ Vương.

- A? Ngươi nói cái gì?

Nữ Vương rốt cục kịp phản ứng, đồng thời rung động nhìn Đường Tăng, thật không thể tin được một màn trước mắt là nam nhân này chế tạo ra.

Chẳng lẽ nam nhân đều lợi hại như vậy sao?

- Bần tăng hỏi giếng cổ kia ở đâu? Không có bị hư hại chứ?

Đường Tăng hỏi.

- Cái này... Hẳn là không có a.

Quốc vương hít sâu một hơi, cố gắng bình phục lại nỗi lòng khiếp sợ, dù sao cũng là chủ nhân một nước, tâm tính còn không tệ:

- Cái giếng cổ kia ở trên núi phía trước.

Quốc vương chỉ vào ngọn núi của Yêu Vương.

Đường Tăng biến sắc, bởi vì nơi đó bị sóng xung kích của Bạo Liệt Hỏa Cầu càn quét nặng nhất.

Hắn vội vàng thuấn di đi vào trên núi, pháp lực quét qua, cuốn lên toàn bộ đá vụn ở chung quanh, quả nhiên nhìn thấy một cái giếng cổ, bất quá lúc này cái giếng đã bị hủy không sai biệt lắm.

- A Di Đà Phật, sai lầm, sai lầm.

Đường Tăng vội vàng lấy ra dụng cụ, múc một ít nước có chút đ-c ngầu.

- Là cái này sao?

Đường Tăng trở lại bên người Quốc vương.

- Đúng, là nước nơi này.

Quốc vương khẳng định gật đầu.

- Vậy là tốt rồi!

Đường Tăng lần nữa bắt lấy tay nhỏ mềm mại của Quốc vương, thuấn di một cái, trở lại địa phương lúc đầu, ở bên ngoài cung điện kia.

Thời gian tới lui cộng lại, mười phút cũng chưa tới.

Đây hết thảy, vượt ra khỏi Nữ Vương tưởng tượng, trong khoảng thời gian ngắn này, thế giới quan của nàng đều bị lật đổ.

- Khó chịu chết rồi...

- Đại sư huynh, ta sẽ không sinh thật chứ?

Tiếng kêu thảm thiết của Trư Bát Giới từ bên trong truyền tới.

Đường Tăng vội vàng buông tay Quốc vương ra, tiến vào trong cung điện.

Lúc này Nữ Vương còn chưa kịp phản ứng, nàng sờ bàn tay bị Đường Tăng nắm, thần sắc trên mặt cực kỳ vui vẻ.

Bởi vì hoàn cảnh sinh trưởng khác biệt, tư tưởng giáo dục khác biệt, thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan… khác biệt, ý nghĩ của người Nữ Nhi quốc cùng người bên ngoài sẽ không đồng dạng.

Ở Nữ Vương xem ra, Đường Tăng chủ động nắm tay nàng, cũng không phải Đường Tăng chiếm tiện nghi, mà là nàng kiếm lời.

Tựa như nam nhân ở thế giới bên ngoài đột nhiên bị nữ nhân hôn một cái, nam nhân sẽ cảm thấy mình kiếm lời.

Hít sâu một hơi, cố gắng bình phục trong lòng kích động, Nữ Vương mới chậm rãi đi vào đại điện.

Trong Đại điện, Trư Bát Giới nhìn thấy Đường Tăng đi tới, lập tức khẩn cầu nhìn qua:

- Sư phụ, mau cứu lão Trư...

- Sư phụ, chẳng lẽ một chút biện pháp cũng không có sao?

Sa Tăng cũng hỏi, nếu Trư Bát Giới là nữ, cái kia còn dễ làm, vấn đề là Trư Bát Giới là nam nhân, làm sao sinh hài tử đây?

Cái này thật đúng là làm khó Thần Tiên.

- An tâm chớ vội, đây là nước suối phá thai của Nữ Nhi quốc, hẳn là hữu dụng.

Đường Tăng nói, tay cầm bình nước đút cho Trư Bát Giới.

- Nước suối phá thai!

Trư Bát Giới đại hỉ, vội vàng uống từng ngụm lớn, uống sạch toàn bộ, ngay cả bùn cát ở dưới đáy cũng bị uống vào.

- Thế nào? Thế nào?

- Lão Trư, cảm giác như thế nào?

Đám người Tôn Ngộ Không vây quanh, Nữ Vương thân phận tôn quý cũng bị không để ý tới.

Quốc vương đương nhiên sẽ không có ý kiến gì, nàng đang âm thầm cao hứng, tựa như ăn mật đây này.

Trư Bát Giới uống xong nước suối phá thai, an tĩnh chờ đợi, đồng thời vuốt ve bụng lớn.

Nhưng đợi trái đợi phải, chờ chờ, sau đó lại chờ, vẫn không có phản ứng, thai nhi kia còn rất khỏe mạnh ở trong bụng.

- Vô hiệu?

Trư Bát Giới trợn mắt nhìn.

- Nhị sư huynh, không có hiệu quả sao?

Sa Tăng hỏi.

- Nhìn bụng hắn liền biết, thai nhi vẫn còn.

Tôn Ngộ Không nói.

- Dược hiệu không đủ, A Di Đà Phật.

Đường Tăng đã nhìn ra, nước suối phá thai kia hoàn toàn chính xác có hiệu quả phá thai, hơn nữa hiệu quả rất mạnh, nhưng đối với Trư Bát Giới còn kém một chút.

- A? Vậy làm sao bây giờ?

Trư Bát Giới rú thảm nói.

Đường Tăng nhìn về phía Nữ Vương.

Vẻ mặt của Nữ Vương vô cùng nghi hoặc:

- Không nên a.

Bỗng nhiên nàng nhớ ra cái gì đó, nhìn về phía Đường Tăng:

- Lúc trước có phải hắn mang thai qua?

- Có, hơn nữa là hai lần, hắc hắc...

Tôn Ngộ Không nhảy lên một cái bàn, cười hắc hắc nói.

- Cái này… trách không được.

Quốc vương bừng tỉnh đại ngộ:

- Tử Mẫu sơn mạch, thiên địa linh vật hình thành thai nhi, một thai mạnh hơn một thai, thai nhi hình thànhcàng sau càng khó phá, nếu cưỡng ép phá, nhẹ thì tổn thương căn cơ, nặng thì nguy hiểm đến tính mạng.

- A? Cái này phải như thế nào cho phải?

Sa Tăng lo lắng.

- Ngao... Vì cái gì thụ thương luôn là ta?

Trư Bát Giới kêu thảm.

- Thiện tai thiện tai. Đã như vậy, vậy liền thuận theo tự nhiên đi.

Hai tay Đường Tăng hợp thành chữ thập nói:

- Bát Giới, vi sư tin tưởng con.

- Thế nhưng con không tin mình a.

Trư Bát Giới nói.

- Con làm được, con nhất định có thể làm.

Đường Tăng nói:

- Ngộ Không, Ngộ Tịnh, các con cỗ vũ cho Bát Giới đi.

- Bát Giới cố lên.

- Nhị sư huynh cố lên, huynh nhất định có thể làm.

Đám người Tôn Ngộ Không động viên cho Trư Bát Giới, bất quá Tôn Ngộ Không cùng Ngưu Ma Vương rõ ràng có chút cười trên nỗi đau của người khác, chỉ có Sa Tăng cùng Tiểu Bạch Long là lo lắng thật.

- Cố cọng lông a, không phải lão Trư không muốn cố gắng, mà là làm sao cố a? Ta không có bộ phận sinh hài tử.

Trư Bát Giới khóc không ra nước mắt.

- Kỳ thật cũng không phải hoàn toàn không có biện pháp.

Bỗng nhiên Đường Tăng mở miệng.

Trư Bát Giới lập tức không gào nữa, như bắt lấy cây cỏ cứu mạng cuối cùng nhìn Đường Tăng.

- Sư phụ, có biện pháp gì?

Sa Tăng hỏi.

- Sinh mổ!

Đường Tăng nghiêm túc nói.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)