Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 461: Thiên phú dị bẩm

Nhóm: TTTV

Nguồn:

-----------------

Cà rốt hoang dại đầy khắp núi đồi, mọc rất khả quan, nhìn còn có chút cảnh trí khác, nhưng sư đồ Đường Tăng thấy cảnh này, lại đều theo bản năng sờ lên bụng.

- Những cà rốt này nhiều như vậy, không phải ăn cũng có thể mang thai chứ?

Sa Tăng nỉ non nói.

- Ngươi không nói chuyện, không ai bảo ngươi câm đâu!

Trư Bát Giới giống như bị đâm trúng vết sẹo, hung tợn trừng Sa Tăng.

Sa Tăng lập tức rụt cổ một cái.

Nhưng đây chỉ là bắt đầu.

Sau đó bọn hắn lại thấy được rừng bắp ngô mênh mông vô bờ, tựa hồ cũng là hoang dại, rất kỳ quái, bởi vì mặt đất không có bất luận vết tích xới đất, hoàn toàn là rừng hoang, rất ít cỏ dại.

Sau khi đi qua rừng rậm bắp ngô, lại thấy được rừng cà, vẫn là hoang dại, không nhìn thấy vết tích con người trồng trọt.

Đến cuối cùng, sư đồ Đường Tăng thậm chí thấy được một loại ớt vừa to vừa dài, đỏ như huyết, tướng mạo quỷ dị, để đám người trợn mắt hốc mồm.

- Mẹ nó, kia là dây mướp?

- Kia là tuyết lê? Sao lại dài như thế?

- Ngẫu Mễ Đầu Phát, sao hồ lô kia lại một tiết một tiết, có ba bốn tiết, thật là hồ lô sao?

Hồ lô kia chỉ cỡ cánh tay, một tiết một tiết, nhìn cực kỳ cổ quái.

Ngoài ra bọn hắn còn thấy một loại nấm hoang dại, cao hơn nửa mét, nhưng không bung ô dù, đầu nấm cực kỳ loá mắt.

Đến cuối cùng, sư đồ Đường Tăng đã chết lặng, đều cảm giác nơi này quả thực là địa phương thần kỳ, là Thiên Đường của nữ nhân, bởi vì nơi này có nhiều vật dụng hoang dại không cần tiền như vậy.

- Trách không được nơi này có thể xuất hiện một Nữ Nhi quốc.

Vẻ mặt Đường Tăng ngạc nhiên:

- Nếu địa phương nào mọc đầy búp bê hơi, đoán chừng Nam Nhân quốc cũng có thể sinh ra a.

- Búp bê hơi là cái gì vậy sư phụ?

Sa Tăng hỏi.

- Đây là đồ vật rất tốt, nếu con thích, hôm nào vi sư cho con một cái.

Đường Tăng nói.

- Tạ ơn sư phụ.

Sa Tăng đại hỉ.

Lúc này đã qua buổi chiều, mặt trời nóng bỏng.

Sư đồ Đường Tăng vượt qua dãy núi lớn này, liền thấy được phía trước lờ mờ xuất hiện thôn trang nhỏ.

- Sư phụ, có nhà.

Tôn Ngộ Không cao hứng nói.

Bên cạnh có một dòng sọng nhỏ, cực kỳ thanh tịnh.

Sa Tăng cùng Trư Bát Giới vội vàng chạy qua dùng tay vốc nước sông uống.

- Đừng làm bẩn.

Ngưu Ma Vương cũng chạy qua, trực tiếp nằm rạp trên mặt đất, miệng cắm vào trong sông, dùng sức khẽ hấp.

Toàn bộ nước sông giảm xuống nửa mét.

- Ngũ sư đệ, ngươi là quỷ chết khát sao.

Trư Bát Giới kém chút ăn bùn, vẻ mặt bất mãn.

- Thoải mái, nước nơi này thật là dễ uống.

Ngưu Ma Vương hài lòng vỗ vỗ bụng.

Lúc này đám người Đường Tăng đi tới, Tiểu Bạch Long theo bản năng sờ lên bụng, cái động tác này vừa lúc bị Ngưu Ma Vương nhìn thấy.

Sắc mặt của Ngưu Ma Vương lập tức trắng nhợt:

- Ọe...

Ngưu Ma Vương trực tiếp xoay người nôn mửa.

Trư Bát Giới cùng Sa Tăng cũng kịp phản ứng, đều biến sắc.

- Sẽ không phải ngay cả nước cũng không thể uống chứ?

Sa Tăng muốn khóc, con mẹ nó đây đến cùng là địa phương quỷ quái gì a?

- Lão Trư, lão Sa, các ngươi uống rồi?

Tôn Ngộ Không kinh ngạc, sau đó ôm bụng cười to:

- Ha ha ha ha.

- Sẽ không đến mức ngay cả nước sông cũng sẽ mang thai chứ?

Tiểu Bạch Long hoài nghi.

Đường Tăng thì không nói một lời, bởi vì hắn cảm giác, con sông này tựa hồ mới là con sông uống sẽ mang thai trong Tây Du ký chính bản.

Ngay cả trước đó trong lúc vô tình ăn dưa leo cùng chuối tiêu cũng có thể mang thai, như vậy con sông này...

- A, không có việc gì.

Ngưu Ma Vương đã nôn mấy phút bỗng nhiên nói, sờ lên bụng, vẻ mặt kinh hỉ:

- Thật không có việc gì, cảm giác gì cũng không có.

- Thật không có việc gì.

Sa Tăng cũng kinh hỉ nói:

- Trước đó ăn dưa leo cùng chuối tiêu, nháy mắt liền xảy ra chuyện, hiện tại đã gần nửa khắc, một chút sự tình cũng không có, xem ra nước có thể uống.

- Như vậy tốt quá.

Trư Bát Giới kích động, hắn thật không muốn nếm thử loại cảm giác kia, mặc dù trước đó không có thể nghiệm thống khổ khi sinh con, nhưng cảm giác cực kỳ cổ quái, dù sao không phải nữ nhân, khó mà tiếp nhận loại sự tình này a.

- Lão Trư ta liền nói, nếu uống nước cũng mang thai...

Trư Bát Giới cười hắc hắc nói, đang muốn nói tiếp, bỗng nhiên cảm giác không thích hợp, theo bản năng sờ lên bụng.

Sau đó, ở dưới đám người Đường Tăng cùng Tiểu Bạch Long kinh ngạc nhìn soi mói, bụng của Trư Bát Giới lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được nhô lên, so với hai lần trước thì kinh khủng hơn nhiều.

- A a a, bụng bụng bụng bụng...

Trư Bát Giới kêu thảm, thanh âm cực kỳ bi thảm phát ra từ trong miệng hắn:

- A không... Vì cái gì lại mang thai? Sư phụ cứu mạng a a!!!

- Bồng!

Trư Bát Giới té lăn trên đất, bụng quá lớn, đứng lên cũng không nổi.

- Nhị sư huynh...

Sa Tăng vội vàng đỡ Trư Bát Giới dậy.

- Lão Trư làm sao vậy? Ah, ha ha ha ha...

Tôn Ngộ Không rốt cục kịp phản ứng, sau đó cười ha ha.

- Ha ha ha ha, con heo, có phải ngươi ăn nhầm cá vào hay không?

Ngưu Ma Vương cười trên nỗi đau của người khác.

Tiểu Bạch Long cũng buồn cười, đồng thời kỳ quái:

- Vì cái gì Ngũ sư đệ cùng Tam sư huynh cũng uống nước, nhưng hai người bọn họ vô sự, duy chỉ có Nhị sư huynh mang thai?

- Này là nhân phẩm, ha ha ha ha, nhân phẩm của lão Ngưu ta luôn không tệ.

Ngưu Ma Vương cười to nói.

Trư Bát Giới run rẩy, ngay cả nói chuyện cũng phí sức, bởi vì bụng quá lớn, giống như ăn quá no, cực kỳ khó chịu, khẩn cầu nhìn Đường Tăng nói:

- Sư phụ, nhanh cứu lão Trư a.

Đường Tăng có chút trầm mặc, sau đó tiếc nuối nói:

- Bát Giới, vi sư đã hữu tâm vô lực.

- Cái gì...

Trư Bát Giới sững sờ, sắc mặt đại biến:

- Sư phụ, người không thể như vậy a...

- Bát Giới, con nghe thầy nói, loại phương thức mang thai này cực kỳ kì lạ, lần thứ nhất mang thai, rất bình thường, là người, uống nước hoặc ăn những đồ vật kia đều sẽ mang thai, nhưng lần thứ hai liền có độ khó nhất định.

Đường Tăng nói xong nhìn về phía đám người Tôn Ngộ Không:

- Sở dĩ đám người Ngộ Không sẽ mang thai hai lần, là bởi vì bọn hắn thiên phú dị bẩm.

Đám người Tôn Ngộ Không lập tức không cười nổi, biểu lộ so với khóc còn khó coi hơn.

Mang thai lợi hại cũng coi như thiên phú dị bẩm? Cảm giác thật sự là…

Đường Tăng tiếp tục giải thích:

- Càng về sau, thông qua loại phương thức này mang thai xác suất càng khó, dù là nữ nhân của Nữ Nhi quốc, bình thường cũng chỉ có thể hoài thai một lần, một số nhỏ người mới có thể hai lần, mà ở trong vòng một ngày mang thai hai lần thì càng ít, về phần trong vòng một ngày mang thai ba lần, quá hiếm thấy.

- A? Tại sao có thể như vậy?

Sắc mặt của Trư Bát Giới thảm biến, không muốn sống nữa.

- Sư phụ, ngay cả người cũng không có biện pháp sao?

Sa Tăng hỏi.

- Tạm thời không có biện pháp.

Đường Tăng trợn tròn mắt nói lời bịa đặt, kỳ thật hắn cũng không phải thật không có biện pháp, mà là muốn phá phôi thai thứ ba, cần giá cả gấp trăm lần, cũng chính là một ngàn vạn điểm kinh nghiệm.

Một ngàn vạn điểm kinh nghiệm, đủ hắn hoán đổi một loại kỹ năng cực kỳ cường đại, hoán đổi bảo vật cũng có thể dùng một hồi, vẻn vẹn chỉ dùng để cho Trư Bát Giới phá thai, hắn thật không nỡ.

Hơn nữa Đường Tăng cũng muốn nhìn một chút, Trư Bát Giới thật sinh hài tử này sẽ như thế nào, vậy mà khó phá như vậy, sau khi sinh ra có thể cực kỳ cường đại hay không?

Đường Tăng rất muốn biết, bởi vì ngay cả trong Tây Du ký chính bản, sư đồ Đường Tăng cũng không có người nào sinh ra a.

Kết quả là, Trư Bát Giới rất xui xẻo thành vật thí nghiệm của Đường Tăng.

- Vậy làm sao bây giờ?

Trư Bát Giới kêu thảm.

- Nhìn, có người đến.

Bỗng nhiên Tôn Ngộ Không nói.

Chỉ thấy phía trước có một đội nhân mã nhanh chóng chạy đến, tất cả đều cưỡi ngựa cao to, người mặc quân phục thống nhất, khí tức lãnh khốc dù cách rất xa cũng có thể cảm nhận được.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)