Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 419: Dị bảo xuất thế?

Nhóm: TTTV

Nguồn:

-----------------

Bất quá thần kỳ là, nếu như đã dùng ý chí ảnh hưởng, hắn lại rời đi, loại ảnh hưởng kia sẽ một mực kéo dài, ý chí hắn lưu lại sẽ không tiêu tán.

Loại ý chí này, đã có thể coi như là một loại quy tắc bản suy yếu, để hắn tùy tâm sở dục.

Trong lòng Đường Tăng không khỏi sinh ra dã tâm:

- Nếu như ý chí của ta cường đại đến trình độ nhất định, có phải vừa nghĩ liền có thể diệt sát vô số sinh linh? Hủy diệt thế giới? Hoặc sáng tạo thế giới hay không?

Nếu quả thật có thể như thế, vậy liền trâu bò, chỉ cần sau đó ở trên đường thỉnh kinh làm nhiều chút nhiệm vụ, nói không chừng thời điểm đến Tây Thiên Linh Sơn đã có thể treo Như Lai lên đánh.

Bất quá sau khi hắn hỏi hệ thống, hệ thống lại tạt cho hắn một chậu nước lạnh:

- Chủ nhân ngươi suy nghĩ nhiều, hệ thống ban bố nhiệm vụ, là căn cứ tình huống thực lực của chủ nhân đến ban bố, khi chủ nhân yếu ớt, ban bố nhiệm vụ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, theo chủ nhân càng ngày càng mạnh, ban bố nhiệm vụ sẽ càng ngày càng khó, cái này liên quan đến nhân quả, càng đi về phía sau, muốn tăng lên thuộc tính ý chí sẽ càng khó.

Đường Tăng lập tức tỉnh táo lại:

- Ngươi sẽ không muốn nói, nhiệm vụ lần sau, còn khó hơn hóa giải Tôn Ngộ Không nhập ma chứ?

- Không sai biệt lắm đâu.

Hệ thống lại nói:

- Hiện tại còn không biết, nhưng chắc chắn sẽ không dễ dàng hơn lần này.

Đường Tăng chỉ muốn chửi má nó.

Đúng lúc này, một nữ tiên từ đằng xa bay tới, liếc qua Đường Tăng, vốn chỉ là tùy ý thoáng nhìn, nhưng sau khi nhìn thấy nữ tiên kia, liền không dời nổi mắt.

Bởi vì, nữ tử kia lại là Hằng Nga!

Hằng Nga mặc váy dài màu xanh trắng, tóc dài phất phới, ngự không mà tới.

Bỗng nhiên nàng nhíu mày, nhìn phía trước nói:

- Sao nơi này lại trời mưa?

Phía trước nhỏ mưa tí tách, không có ý tứ đình chỉ mảy may, mặc dù cái này có chút kỳ quái, nhưng Hằng Nga không quá kinh ngạc, làm cho nàng kinh ngạc nhất là, nơi đó còn có một cầu vồng treo thật cao, cực kỳ mỹ lệ.

Hằng Nga nhìn thấy cảnh tượng như vậy, rất muốn nói một tiếng: Ngươi đùa ta?

Bởi vì nơi đó không có ánh nắng, thì không khả năng có cầu vồng mới đúng, này căn bản không hợp lý.

Nhưng mà loại sự tình không hợp lý này, lại hết lần này tới lần khác phát sinh.

Rất nhanh, Hằng Nga thấy được Đường Tăng ở trong màn mưa, thời điểm mưa nhỏ tiếp cận hắn, lại tự mình lách qua, trên người hắn không có một chút nước mưa.

Đôi mi thanh tú của Hằng Nga hơi nhíu lại, tựa hồ không quá thích Đường Tăng, không nói Đường Tăng ở Thiên Đình náo ra những chuyện kia, chỉ nói sự tình đoạt củ cải của thỏ ngọc trước đó, Hằng Nga liền không có hảo cảm với Đường Tăng.

Hằng Nga không có ý tứ đi lên chào hỏi, tiến vào trong màn mưa, pháp lực gia trì ngăn trở nước mưa, trực tiếp bay đi.

Đường Tăng đứng ở xa xa nhìn, dù ý chí của hắn đã cực kỳ cường đại, vẫn cảm thấy Hằng Nga cực đẹp, danh xưng Tam giới đệ nhất mỹ nhân quả thật không phải thổi phồng.

Chẳng qua hiện nay lần nữa nhìn thấy Hằng Nga, hắn đã có thể bảo trì tâm tính bình thường, ôm ánh mắt trân trọng nhìn xem.

Vương Mẫu nương nương cũng rất đẹp, nhưng loại đẹp này khuynh hướng khí chất cao quý, phong phạm Nữ Vương.

Hằng Nga mới xem như đẹp cực hạn.

Nhìn Hằng Nga sắp biến mất trong tầm mắt, trong lòng Đường Tăng hơi động, con ngươi đảo một vòng, nhếch miệng cười một tiếng, biến mất khỏi tại chỗ, sau một khắc đã xuất hiện ở phía trước Hằng Nga.

Trong màn mưa, Hằng Nga ngự không phi hành, muốn về Nguyệt cung.

Đột nhiên sau cơn mưa trời lại sáng, ngày trong nắng ấm, cầu vồng ở trên đỉnh đầu trở nên lớn hơn, cực kỳ hùng vĩ.

Đồng thời nơi đó có tiên quang sáng chói, trời quang mây tạnh, một đóa hoa mỹ lệ không biết tên chậm rãi mọc ra, sinh trưởng ở cuối cầu vồng.

- Đây là...

Hằng Nga biến sắc, trong mắt lóe lên vui mừng:

- Chẳng lẽ là dị bảo xuất thế? Tình huống như vậy, hẳn là sẽ có thiên địa dị tượng a?

Nàng vừa dứt lời, đột nhiên Ngũ Thải Tường Vân xuất hiện, bao phủ đóa hoa không biết tên kia.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)