Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 400: Đại khai sát giới

Mấy Thần Tiên kia vội vàng lùi lại, đồng thời có thứ tự liên hợp, ý đồ để Trần Khoan tỉnh táo, nhưng Trần Khoan đã mất lý trí, chỉ biết giết, liều lĩnh giết.

- Oanh...

Pháp lực dâng lên, xuyên thủng cự thạch chung quanh, Trần Khoan như sát thần tuyệt thế, đuổi theo truy sát đồng bạn.

- Trần Khoan, mau dừng tay, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!

Một Thần Tiên tức giận quát.

- Oanh!

Trả lời hắn là một kích toàn lực của Trần Khoan, lực lượng ngập trời oanh đến, vậy mà ẩn ẩn mang theo một tia hung sát chi khí.

- Không tốt, là Yêu Hầu đang cho hắn mượn lực, đồng loạt ra tay!

Mấy Thần Tiên kia rốt cục bị chọc giận, liều mạng xuất thủ, đồng thời đánh ra công kích mạnh nhất, pháp lực hùng hồn.

- Oanh...

Quang mang chói mắt chiếu rọi khu vực này, bảy tám đạo pháp lực khổng lồ liên hợp chung một chỗ, bộc phát ra uy năng kinh khủng, oanh bạo pháp lực của Trần Khoan, đồng thời tiếp tục oanh về phía trước.

- Oanh!

Trong tiếng oanh minh đinh tai nhức óc, Trần Khoan bay ra ngoài, mặc dù hắn mượn đến một tia Hung Thần chi lực, nhưng cuối cùng không đánh lại số đông.

- Phốc...

Phun ra một ngụm máu tươi, Trần Khoan kinh hãi, vội vàng cầu cứu Tôn Ngộ Không:

- Đại Thánh cứu ta...

- Giết hắn!

- Không cần lưu thủ, hắn đã triệt để phản bội Thiên Đình, hắn muốn giết chúng ta, cũng đừng trách chúng ta không khách khí!

Những Thần Tiên xuất thủ kia nhanh chóng trò chuyện, tốc độ không chậm, lần nữa liên hợp, oanh ra tiên quang chói mắt, đánh về phía Trần Khoan còn đang bay ngược.

- Đại Thánh cứu ta...

Trần Khoan cảm nhận được tử vong uy hiếp, hoảng sợ kêu to.

Nhưng Tôn Ngộ Không lông đỏ từ đầu đến cuối trêu tức nhìn hết thảy, thờ ơ.

- Oanh...

Thanh âm vang vọng, phụ cận Nam Thiên môn đều chấn động, nơi này hào quang rực rỡ, năng lượng ngút trời.

Mười mấy Thần Tiên tu vi Huyền Tiên đỉnh phong liên thủ, bộc phát ra uy lực cũng rất kinh khủng.

Trong tiên quang chói mắt, Trần Khoan bay ra ngoài, toàn thân rách rưới, ở trên mặt đất trượt ra ngàn mét, lăn lộn vài chục vòng, đụng bay một cây trụ chống trời Nam Thiên môn mới dừng lại, máu phun phè phè, không hiểu nhìn về phía Tôn Ngộ Không, tựa hồ không hiểu, mình đang vì hắn mà chiến, vì sao đối phương thờ ơ?

- Phế vật, bảo ngươi làm chút chuyện như thế cũng làm không được, cần ngươi làm gì?

Tôn Ngộ Không trêu tức nói một câu, đồng thời đánh ra một đạo huyết quang.

- Phốc...

Thân thể Trần Khoan bị huyết quang bao phủ, lập tức hòa tan thành một bãi huyết thủy, chết oan chết uổng.

Mười mấy Thần Tiên kia hít vào lạnh khí.

- Hung Thần này quả nhiên lãnh khốc vô tình, tùy tùng của mình hành sự bất lực cũng muốn giết.

- Chúng ta làm sao bây giờ?

- Khẳng định không phải đối thủ, rút lui trước...

Mười mấy Thần Tiên này không có ý định đánh với Tôn Ngộ Không lông đỏ, nhanh chóng thương lượng, quay người hóa thành ánh sáng lấp lánh đi xa.

- Cho các ngươi đi rồi sao?

Tôn Ngộ Không lông đỏ đấm ra một quyền, hư không vặn vẹo, phía trước mảng lớn không gian vỡ ra, mười mấy Thần Tiên đã bay ra vạn mét ngay cả phản ứng cũng không kịp, liền bị quyền uy chôn vùi.

- Yêu Hầu!!!

Đột nhiên một thanh âm phẫn nộ vang vọng toàn bộ Thiên Đình, kia là thanh âm của Ngọc Đế.

Ngay sau đó vô số tiên quang nở rộ, điểm trắng lít nha lít nhít từ phía xa bay tới.

Tới gần xem xét, kia là vô số thiên binh thiên tướng, tổng số chỉ sợ vượt qua ngàn vạn, vô bờ vô bến, toàn bộ bầu trời cũng bị che kín.

- Giết!!

- Giết!!

- Giết!!

Vô số thiên binh thiên tướng hét lớn, thanh âm vang vọng thương khung, đinh tai nhức óc, thanh âm bi tráng hóa thành tiếng gầm, quét sạch toàn bộ Thiên giới.

Đối mặt một màn này, Tôn Ngộ Không lông đỏ không nói hai lời, trực tiếp oanh ra một quyền, huyết sát chi khí kinh khủng kích bắn, quyền uy quét sạch thiên địa.

Chỉ nhìn thấy một nắm đấm hoàn toàn do huyết quang hình thành xuất hiện, đánh vào trong đám thiên binh thiên tướng.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)