Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 389: Người đánh cờ

Mặc dù Dương Thiền vẫn hoài nghi như trước, cảm thấy Đường Tăng khả năng muốn tán tỉnh Tử Lan tiên tử, dù sao Tử Lan tiên tử mỹ mạo không kém gì nàng, nàng cũng không phải nữ tử càn quấy, nói:

- Ta chỉ biết là Tử Lan tiên tử đi vào một bí cảnh lịch lãm rèn luyện, cụ thể là bí cảnh gì thì ta không biết.

Bí cảnh, Đường Tăng đã nghe nói qua, đó là không gian kỳ dị do một ít thiên địa quy tắc tự nhiên diễn biến tạo thành, cũng thuộc về tam giới, cũng có thiên địa quy tắc nhưng khác không gian, xem như một thế giới bị thu nhỏ vô số lần.

Bí cảnh lớn nhỏ khác nhau, thậm chí nhỏ nhất chỉ lớn vài trăm mét, cái lớn nhất khoảng trăm vạn mét, bên trong có các loại kỳ trân bảo vật, đương nhiên cũng có nguy hiểm không nhỏ.

Lúc này Dương Thiền tiếp tục nói:

- Ngươi có thể tìm Tử Vi tiên tử, nàng sẽ biết. Hoặc trực tiếp tìm Vương Mẫu nương nương.

- Tử Vi tiên tử ở nơi nào?

Đường Tăng hỏi.

- Ta gọi nàng giúp ngươi.

Dương Thiền nói xong, nàng lấy ra Huyền Quang Bảo Kính và đánh ra một đạo thủ ấn vào bên trong.

Sau khi làm xong, Dương Thiền nhìn về phía Đường Tăng nói:

- Nàng đang ở chỗ ở của mình, ngươi đi qua đi.

Nói xong nàng xoay người bay về phía một phù đảo.

Đường Tăng có chút lo lắng, nhưng cuối cùng cắn răng bay đi tìm Tử Lan.

Cuối cùng, Đường Tăng tìm được Tử Vi tiên tử.

- Đường Tam Tạng?

Tử Vi tiên tử nhìn thấy Đường Tăng, lập tức kinh ngạc.

- Tử Vi tiên tử, ngươi biết Tử Lan ở nơi nào không?

Đường Tăng vội vàng hỏi.

- Ngươi tìm Tử Lan làm gì?

Tử Vi tiên tử nghi ngờ nói:

- Trước đó Ngộ Không cũng đang tìm Tử Lan. Đúng rồi, Ngộ Không đến cùng thế nào? Sao hắn lại biến thành như vậy?

- Một lời khó nói hết. Hiện tại chỉ Tử Lan mới có hi vọng ngăn cản Ngộ Không, mau nói cho ta biết nàng ở nơi nào.

Đường Tăng hỏi.

- Tử Lan có thể ngăn cản Ngộ Không? Tử Lan ở Thực Linh bí cảnh.

Mặc dù Tử Vi tiên tử không biết vì sao Tử Lan có thể ngăn cản Tôn Ngộ Không, nhưng không có hỏi nhiều, nàng đại khái cũng đoán được, bởi vì trước đó nàng nhìn thấy Tôn Ngộ Không một mực tìm Tử Lan, cuối cùng ở địa phương Tử Lan cư ngụ ma hóa.

Từ nơi này có thể nhìn ra, Tôn Ngộ Không không phải vô ý đi tìm Tử Lan.

- Thực Linh bí cảnh ở đâu?

Đường Tăng hỏi.

...

- Oanh...

Hư không nổ tung, từng vết nứt không gian giăng khắp nơi.

Toàn thân Trấn Nguyên Đại Tiên phát sáng, khống chế lấy pháp bảo Trấn Nguyên Hỗn Độn Ấn của mình chạy trốn.

Phía sau huyết quang lấp lóe, sát khí phô thiên cái địa, một cỗ khí tức kinh khủng lấy tốc độ đáng sợ đuổi theo.

- Ngươi không chạy được!

thần sắc của Tôn Ngộ Không lông đỏ lạnh lùng, dẫn theo Kim Cô Bổng, chân đạp Cân Đẩu Vân huyết hồng sắc, hóa thành ánh sáng lấp lánh đuổi theo ở phía sau, chớp mắt là mười vạn tám ngàn dặm.

Khoảng cách giữa hai người càng ngày càng gần, Trấn Nguyên Đại Tiên gấp, lần lượt sử dụng Trấn Nguyên Hỗn Độn Ấn phá vỡ hư không đào vong.

- Hưu...

Tôn Ngộ Không khống chế Cân Đẩu Vân theo sát phía sau, như giòi trong xương, không cách nào vứt bỏ.

- Phốc...

Trấn Nguyên Đại Tiên sử dụng bí pháp, ở phía trước xé mở một khe lớn, sau đó nhanh chóng xông vào.

- Hưu...

Tôn Ngộ Không lông đỏ bỗng nhiên gia tốc, hóa thành ánh sáng lấp lánh vọt vào khe hở trước khi nó biến mất.

...

- Thực Linh bí cảnh là một thế giới thực vật, bên trong có vô số thực vật thành tinh, nơi đó thích hợp thực linh sinh trưởng cùng tu luyện nhất.

Tử Vi tiên tử nói:

- Bí cảnh kia ở phía Nam Thiên Đình, Tử Lan tiên tử đi nơi đó, đoán chừng là vì tu luyện.

Đường Tăng cùng Tử Vi tiên tử hóa thành hai đạo ánh sáng lấp lánh, ngang qua hư không Thiên Đình, bay về phía Nam.

Không bao lâu, bọn hắn đi tới trên một tiên đảo lơ lửng.

Tiên đảo này rất nhỏ, đường kính chỉ có 10 dặm, hình tròn, phía trên chỉ có một gốc đại thụ.

Cây đại thụ này cực kỳ to lớn, thẳng nhập thương khung, rễ cây đâm đầy cả hòn đảo, cành lá bao trùm bốn phương.

Bất quá kỳ quái là, một gốc cây lớn như vậy, nhưng trên đảo lại không có một chiếc lá khô nào.

- Nơi này là chỗ Thực Linh Thiên Nữ bế quan, lát nữa phải tôn trọng một chút, biết không?

Tử Vi tiên tử nhắc nhở.

- Thực Linh Thiên Nữ là ai?

Đường Tăng hỏi.

- Ngươi lập tức liền biết.

Tử Vi tiên tử mang theo Đường Tăng bay lên hòn đảo, rơi xuống trên rễ cây to lớn, đi đến phía trước.

Rất nhanh, bọn hắn đi tới trước đại thụ.

- Tử Vi bái kiến Thực Linh Thiên Nữ, nhờ Thực Linh Thiên Nữ mở ra cửa vào bí cảnh.

Tử Vi tiên tử khom người nói.

Theo tiếng nói của Tử Vi tiên tử rơi xuống, phía trước xuất hiện khói đen, ngưng tụ thành hai con mắt thật to, còn có một cái miệng.

- Mẹ nó, Hắc Sơn lão yêu?

Đường Tăng giật nảy mình.

- Đừng nói bậy!

Tử Vi tiên tử biến sắc, trừng Đường Tăng một chút, vội vàng nói với Hắc Sơn lão yêu:

- Xin Thực Linh Thiên Nữ thứ tội...

- Đường Tam Tạng?

Không đợi Tử Vi tiên tử nói xong, Thực Linh Thiên Nữ hiện hình như Hắc Sơn lão yêu mở miệng.

Rõ ràng kinh khủng như Hắc Sơn lão yêu, lại phát ra thanh âm không linh của thiếu nữ, mang theo một tia kinh ngạc:

- Phải gọi Kim Thiền tử mới đúng? Lão già Như Lai chết tiệt kia lại không giết ngươi? Xem ra mưu đồ của hắn rất lớn a.

Lão già?!!

Đường Tăng cùng Tử Vi tiên tử đều trợn mắt hốc mồm.

- Như Lai Phật Tổ muốn giết ta?

Đường Tăng rất nhanh kịp phản ứng.

- Xem ra ngươi không nhớ gì cả.

Hình thể của Thực Linh Thiên Nữ đột nhiên nổ tung, ở không trung hội tụ thành một cánh cửa đen kịt.

- Đây chính là lối vào Thực Linh bí cảnh sao?

Đường Tăng vui mừng, tạm thời quên đi lời nói mới rồi của Thực Linh Thiên Nữ.

Nhưng Tử Vi tiên tử lại không quên, nghi hoặc hỏi:

- Xin hỏi Thiên nữ, vì sao Như Lai Phật Tổ muốn giết... Kim Thiền tử?

- Đây là sự tình của người đánh cờ, ngươi không cần để ý tới, đi vào đi, không có việc gì chớ quấy rầy bản tọa.

Thực Linh Thiên Nữ nói xong, liền không còn lên tiếng.

Tử Vi tiên tử nghe vậy, không còn dám hỏi nhiều.

Đường Tăng cùng Tử Vi tiên tử không có dừng lại, nhanh chóng xông vào quang môn.

Sau một khắc cảnh tượng trước mắt biến ảo, bọn hắn xuất hiện ở dưới một gốc cây to lớn, nhưng trước mắt lại không còn là hòn đảo lơ lửng, mà là một tiểu thế giới, cây này tựa hồ chính là trung tâm của thế giới.

- Người đánh cờ?

Trong lòng Đường Tăng cười lạnh, không có suy nghĩ nhiều.

- Đúng rồi, sau đó làm sao ra ngoài?

Đường Tăng hỏi.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)